Chương 6: Khu đại học
“Ơ! Con bé này! Sao nhanh vậy mà đã tậu được một chiếc rồi!”
Phó Mãn Mãn vừa định lái xe đi mua thêm ít đồ thì thấy ông lão cũng lái chiếc xe ba bánh màu đỏ từ phía sau đi ra.
Ừm. Y hệt nhau.
“Không được sao?” Phó Mãn Mãn mím môi nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lão.
“Tất nhiên là được! Đi nào! Ông dẫn cháu đi mua vật tư!” Nói rồi, ông lão vượt lên trước Phó Mãn Mãn, dẫn cô đi về một hướng khác của siêu thị bách hóa.
Nhìn con phố trước mắt khá chật chội, Phó Mãn Mãn hơi ngạc nhiên. Đây là một con phố chật kín các sạp bán lương thực, dầu ăn, rau củ quả. Người không đông, nhiều người đã bắt đầu thu dọn sạp hàng định rời đi.
“Quanh đây toàn trường đại học, đám nhóc này đều nghỉ hè cả rồi nên người không đông!”
Ông lão lái xe vào phố rồi bắt đầu mua sắm thả ga. Nhìn dáng vẻ hào phóng rút tiền trả của ông thì chắc cũng không thiếu tiền.
Phó Mãn Mãn cũng lái xe sang phía bên kia, bắt đầu quét sạch.
Hai người chất đầy một xe vật tư mà cũng chỉ tốn hơn hai nghìn tệ.
“Thế nào? Ông không tệ với cháu chứ? Sáng mai chúng ta lại đến nhé!”
Nhìn khuôn mặt già nua đắc ý của ông, Phó Mãn Mãn nghiêm túc lái xe.
“Tủ lạnh nhà cháu để vừa không?”
“Ông mua hai cái tủ đông hai cánh cỡ lớn, sáng mai chắc sẽ giao đến tận nơi!”
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lão dưới ánh đèn đường trông có hơi ngốc nghếch. Phó Mãn Mãn gật đầu, cũng định về nhà đặt mua hai cái.
“Vậy mai cháu cho người lắp cửa sổ chống trộm và cửa chống trộm nhé, phòng lỡ có chuyện gì.”
“He he! Ông nghĩ đến rồi, đã liên hệ thợ rồi. Lúc nào cháu cần lắp, ông gọi bảo họ tiện thể lắp luôn cho cháu!”
Trên đường người xe qua lại khá đông, gió nóng thổi vào mặt có chút bỏng rát. Ký ức của Phó Mãn Mãn cũng bay xa. Kiếp trước, hai năm đầu thời đại cực nóng, cô sống trong khu chung cư cao cấp có hệ thống phát điện năng lượng mặt trời, ngày ngày nằm điều hòa. Về sau, ở căn cứ, cô nhờ quan hệ mà được ở trong một căn phòng lớn, dưới tay có công ty bách hóa, chẳng thiếu thứ gì, căn cứ còn cung phụng cô như ông tổ.
Mãi cho đến khi thời đại cực lạnh ập đến, chỉ trong một đêm, không ít người bị chết cóng. Không còn nhân lực, vật tư của cô cũng không thể vận chuyển từ khắp nơi về được nữa. Lúc này cô mới ý thức được tầm quan trọng của vật tư, nhưng còn chưa kịp lên kế hoạch tiếp theo thì đã bị một số kẻ sống sót mất trí cạy cửa cướp mất đống vật tư tích trữ.
Cũng chính trận đánh nhau đó, máu đã kích hoạt không gian trữ vật, và từ đó cô bắt đầu cuộc sống chịu lạnh tìm kiếm vật tư.
“Được! Cảm ơn ông!”
“Đừng khách sáo, mấy hôm nay giúp ông chuyển đồ một chút. Ông già này sức khỏe không tốt, bê thêm chút nữa chắc rã xương mất.”
Ông lão cười đắc ý.
Phó Mãn Mãn hết nói nổi, chăm chú lái xe. Cô biết ông lão chỉ sợ cô nghĩ mình chiếm lợi. Dù sao thì ông già này có thể nhảy tango bảy tiếng một ngày, mà bảo sức khỏe không tốt, ai tin chứ.
Đợi đến khi hai người về đến nhà thì đã hơn chín giờ tối. Lần nữa trở về căn phòng điều hòa, Phó Mãn Mãn nằm dài trên sofa, nhìn đống vật tư chất ở góc phòng khách mà mỉm cười hài lòng.
Đa số những thứ này sẽ không thu vào không gian trữ vật, để mai đặt vào tủ lạnh và tủ đồ.
Nghĩ vậy, cô đặt mua hai tủ đông lớn, lại đặt thêm mấy chiếc tủ gỗ và hũ kín. Nghĩ đến thời đại cực nóng về sau mất nước mất điện, không thể xả nhà vệ sinh, chỉ có thể dùng cát vệ sinh cho mèo để giải quyết, cô lại đặt thêm năm chiếc máy lọc không khí.
Vừa định nấu cơm thì nghe tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, cô thấy Ngụy Văn Viễn xách một túi đồ.
“Con bé à, đây là lương khô quân đội con trai ông mang về từ trong quân ngũ. Cháu lấy một ít cất đi! Để phòng lúc cần!”
Phó Mãn Mãn nhận lấy rồi cảm ơn.
“Cảm ơn ông. Bữa tối ông định giải quyết thế nào?”
“Nhà hàng mở cửa trở lại sớm rồi, ông có người đưa cơm mà!”
Ông lão nói xong liền về nhà.
Phó Mãn Mãn hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại, cũng đúng. Ai nấy đều đang tích trữ vật tư, đều đang tiêu tiền, đương nhiên phải kiếm tiền. Vậy võ quán có mở cửa sớm không nhỉ?
Đóng cửa lại, cô mở điện thoại xem nhóm chat lớp võ đối kháng của võ quán. Quả nhiên, mồng bốn là có thể lên lớp.
Tiện tay luộc một bát sủi cảo, ăn xong tắm rửa rồi lên giường nằm luôn. Nhờ thân thể được rèn luyện và bồi bổ lâu dài bằng nước suối linh tuyền, nên nằm điều hòa cũng không còn thấy khó chịu. Nằm trên chiếu mát, đắp chăn điều hòa, Phó Mãn Mãn chìm vào giấc mộng đẹp.
Hai ngày tiếp theo, cô và ông lão chạy đi chạy lại sáu bảy chuyến, nhét đầy vật tư trong nhà. Mấy anh thợ lắp cửa chống trộm nhìn thấy cảnh hai người này thì hơi sững sờ, nhưng cũng thấy hợp tình hợp lý. Bây giờ nhiệt độ tăng vọt khiến người người hoang mang, nhà nhà đều tích trữ vật tư.
Hai người ngồi ở hành lang hóng gió đánh cờ, bên tai đủ loại tạp âm. Đánh được mấy ván thì tủ đông hai cánh cũng được giao tới.
Bốn tốp người trong hành lang nhìn nhau, ai nấy đều ngẩn người. Hai người này bị làm sao vậy? Giàu nứt đố đổ vách hay quá đa nghi?
Một lát sau, nhóm giao tủ lạnh còn chưa rời đi thì nhóm lắp tấm pin mặt trời đã đến. Một đám người qua lại khắp hành lang và phòng ốc, còn Phó Mãn Mãn và Ngụy Văn Viễn thì ngồi ở góc kẹt so tài gay cấn.
Bữa trưa, hai người ăn ké phần cơm nhà hàng giao cho Ngụy Văn Viễn. Đợi khi đám thợ rời đi hết thì đã hơn năm giờ. Hai người lại lái xe ba bánh, tranh thủ lúc mặt trời xế bóng, sang các con phố cạnh khu đại học mua thêm vài chuyến vật tư.
Hai chiếc tủ đông hai cánh đều chất đầy, chiếc tủ đông một cánh vốn có cũng chất đầy. Vẫn còn một ít đồ không xếp vào nổi, Phó Mãn Mãn bèn thu vào không gian trữ vật. Số gạo mì thì đóng vào hũ kín, để trong tủ bếp. Tủ bếp trong nhà đặc biệt nhiều, xếp thành hai tầng trên dưới. Phó Mãn Mãn nhét rất nhiều thứ vào đó. Chỗ không nhét vừa thì dồn vào mấy chiếc tủ gỗ vừa giao đến, đặt ở góc bếp. Còn lại không để vừa nữa cũng thu vào không gian trữ vật.
Nhìn căn phòng hơi chật chội, Phó Mãn Mãn xoa bóp cánh tay đang mỏi nhừ.
Tuy trông có phần chật hẹp, nhưng lại khiến người ta thấy mãn nguyện. Dù số vật tư này chưa bằng một phần vạn trong không gian trữ vật, nhưng là thứ cô tự mình chạy đi mua về, nên có cảm giác lao động có thành quả.
Tâm trạng tốt, đương nhiên phải ăn ngon.
Lẩu là lựa chọn thích hợp nhất!
Trong phòng điều hòa mát rượi, nồi lẩu trên bếp điện từ sôi ùng ục, mùi cay nồng tỏa khắp căn phòng. Chiếc bàn nhỏ bày đầy các món đã được sơ chế.
Bụp!
Tiếng lon coca được mở ra khiến mắt Phó Mãn Mãn sáng rỡ.
Có trải qua kiếp trước và năm tháng cô độc ấy, bây giờ cô cảm thấy cuộc sống bình thường như thế này thật tốt. Càng có nhiều thứ, càng dễ bị người khác nhòm ngó. Kiếp này, cô muốn làm một con cá mặn, lủi thủi sống trong tận thế, cố sống đến khi tận thế kết thúc.
Bất quá, với chuyện làm cá mặn này, cô cũng chẳng ôm hy vọng lớn. Muốn làm cá mặn trong thời tận thế cũng cần có thực lực nhất định.
Miếng bò cay nồng mềm mịn vừa cho vào miệng, vị cay tê đã kích thích vị giác trên đầu lưỡi, mắt cô lập tức rưng rưng. Cô vội uống một ngụm coca đá, cả người mới tỉnh táo lại được một chút.
Ăn xong một bữa lẩu ngon lành, Phó Mãn Mãn cũng ngồi trong nhà vệ sinh hơn một tiếng. Đến mười giờ rưỡi tối, cô mới tắm xong lên giường đi ngủ.
Có lẽ đây chính là vừa đau vừa sướng!
Võ quán cách nhà Phó Mãn Mãn không xa, lái xe ba bánh nửa tiếng là đến. Tuy ăn mặc bình thường, vẻ ngoài cũng có phần luộm thuộm, nhưng lễ tân không hề lơ là, lập tức dẫn cô vào phòng đối kháng.
Huấn luyện viên là một người đàn ông có thân hình cao ráo, cao khoảng một mét bảy tám, khuôn mặt chữ điền trông chính trực oai phong, giọng nói trầm và lạnh lùng.
Phó Mãn Mãn cố ý chọn vị huấn luyện viên có rất nhiều đánh giá chê này.
“Quá vô tình!”
“Quá dữ! Dạy cứng nhắc hết chỗ nói!”
“Chẳng linh hoạt chút nào, luyện người không ra người!”
“Dây chằng suýt đứt! Tránh xa ra!”
“Còn bảo lính đánh thuê xuất ngũ nữa! Cư xử chẳng linh hoạt gì! Huấn luyện cứng nhắc! Nghỉ một tí cũng không cho!”
