Chương 75: Chỉ Màng Lợi Ích
Phó Mãn Mãn nhìn năm chiếc hộp kim loại trong chiếc túi lớn, có chút dở khóc dở cười.
Nếu cô không đoán nhầm, bên trong chứa đạn đúng không?
Quả nhiên, mở ra xem, một hộp kim loại có hai trăm viên đạn, tổng cộng một nghìn viên.
Ngoài đạn ra, còn có lựu đạn, bom khói, bom cháy mỗi loại hai mươi quả.
Còn có hai mươi mũi tên nỏ, hai trăm viên đạn nhiên liệu nén.
Sau đó là cao dán được đóng gói trong túi kín và rượu thuốc đựng trong chai nước khoáng, cùng một ít lương khô quân đội và thuốc trị ngoại thương.
Trong chiếc túi nhỏ bên trong còn có một cuốn sổ tay, bên trong toàn là tài liệu về sinh vật biến dị mà lão già thu thập được.
Trong chiếc túi lớn của Lãnh Phong, một nửa là sách vở, có cuốn in sẵn, có cuốn viết tay, đều là những bài giảng về sinh tồn hoang dã và kỹ thuật xâm nhập đặc chủng.
Ngoài những thứ này, còn có một ít lương khô, đồ hộp, lẩu tự sôi, hoa quả.
Cuối cùng, Phó Mãn Mãn còn phát hiện dưới đáy túi lớn một quyển kế hoạch huấn luyện viết tay. Đây là giáo án của lớp đặc huấn, còn viết rất nhiều phương pháp tăng cường thể lực và những điều cần chú ý.
Không ngờ Lãnh Phong bình thường toàn chửi thề... à... nói tục đủ kiểu, nhưng tâm tư lại khá tỉ mỉ.
Cô đại khái kiểm tra một lượt, rồi lấy sổ ra ghi chép lại sau đó mới cất vào không gian trữ vật.
Lúc rời đi, cô đã để lại đồ cho cả hai người.
Cô biếu lão già năm hũ trà Bích Loa Xuân bí chế.
Phần của Lãnh Phong là một ít thịt xông khói, lạp xưởng, thịt muối, thịt băm mà cô tự làm trước tận thế. Cô cũng không biết nên tặng gì. Lãnh Phong là quân nhân, có những thứ tặng ra ngoài khó tránh gây rắc rối cho mình, nên chỉ có thể tặng một ít đồ ăn không quan trọng.
Về phần Ngụy Minh, chỉ là một ít mỹ phẩm. Cô ấy thích mấy thứ này nhất. Vốn còn định lấy chúng đổi vũ khí với cô ấy, nhưng xem ra không được.
Cô cho Đường Bình thuốc, đều là thuốc bổ dạ dày và thuốc chống viêm, số lượng không nhiều, nhưng lại trúng vào chỗ cần thiết.
Tặng xong đồ, coi như cô cũng tạm thời dứt khoát với Căn cứ Thủ đô.
Trước tận thế, cô nghĩ Căn cứ Thủ đô là căn cứ lớn nhất và tốt nhất của Tung Của, nên chọn định cư ở đó.
Trong hai năm trước thời đại cực nóng, nhờ vô tình ôm được đùi vàng của lão già, cô sống rất an ổn. Mỗi ngày đều đặn hai điểm một đường, về nhà là tự mình làm món ngon, nghe nhạc, xem TV, đánh cờ...
Sau khi vào căn cứ, mấy tháng đầu cô đều dành ra để tích điểm cống hiến. Tuy mệt nhưng thu hoạch khá dồi dào. Sau đó vừa trồng rau, vừa ra ngoài nhặt củi, coi như đều có kinh hãi nhưng không nguy hiểm, sống rất đủ đầy.
Cho đến khi vào Đội hộ vệ, ý định ban đầu của cô là nâng cao thực lực, khiến bản thân mạnh mẽ hơn.
Không ngờ lại vô tình rơi vào vòng xoáy chính trị của căn cứ, trở thành quân cờ di động trong mắt căn cứ. Vốn cô cảm thấy làm một quân cờ cũng tốt, có tiền cầm, còn có thể khiến mình thành kẻ sát tinh mà người ta không dám động vào.
Nhưng sau chuyện ở cao nguyên, cô đã hoàn toàn thay đổi tâm thế.
Hợp tác với căn cứ, kết cục chắc chắn là chim hết thì cung cất.
Vì vậy cô không định ở lại căn cứ này nữa. Cô chuẩn bị đến Tứ Xuyên, vùng đất từng được mệnh danh là thiên phủ chi quốc.
Căn cứ phía Nam là căn cứ an toàn do bốn tỉnh Xuyên, Khánh, Quý, Vân cùng xây dựng. Trong chín căn cứ lớn thì nó xếp hạng cuối. Nhưng căn cứ đó được xây ngay bên cạnh Đô Giang Yển. Trong thời đại cực nóng, đây là căn cứ trữ được nhiều nước nhất. Sau đó, người đàn ông kia dẫn đàn em của hắn vào căn cứ này, dựa vào vật tư của cô mà trở thành căn cứ trưởng.
Điểm dừng chân cuối cùng của kiếp trước cô cũng là căn cứ này.
Chuyến đi này, ngoài dự tính trải qua thời đại cực lạnh ở căn cứ này, cô còn đến để báo thù.
Hiện giờ người đàn ông đó và đàn em của hắn chắc đã ở tỉnh Vân xây dựng một căn cứ an toàn quy mô không nhỏ. Điểm dừng đầu tiên trong chuyến đi này của cô chính là nơi đó.
Chỉ khi giải quyết được người đó, cô mới có thể an tâm ở Căn cứ phía Nam trải qua thời đại cực lạnh mà cô ghét nhất.
Theo dòng suy nghĩ miên man, Phó Mãn Mãn cũng buồn ngủ. Cô kiểm tra cửa ra vào và cửa sổ, xác nhận đã đóng chặt, rồi bật hệ thống giám sát, lắp cảm biến hồng ngoại, xong xuôi mới nằm lên chiếc giường đôi trong phòng ngủ riêng, thỏa thích chìm vào giấc mộng.
Dù sao cũng là ngoài hoang dã, Phó Mãn Mãn không dám ngủ quá sâu. Lúc tỉnh dậy, đầu vẫn còn hơi nặng nề.
Đây cũng là lý do cô không thích một mình sinh tồn.
Dậy rồi, cô lấy mì, cải thìa, trứng và hũ thịt băm ngon nhất từ không gian trữ vật, rồi làm ngay trong bếp của nhà di động một bát mì trộn thịt băm đơn giản.
Trứng rán ăn cùng mì, thêm một chai sữa chua, bữa sáng coi như xong.
Lúc này là sáu rưỡi sáng, chân trời vừa rạng. Phó Mãn Mãn mặc lại bộ đồ cách nhiệt, thu nhà di động vào không gian trữ vật, đưa chiếc xe thần của mình ra ngoài, rồi xách cưa xích ổn nhiệt bắt đầu chặt cây.
Lần chặt cây này, ngoài kính bảo hộ, Phó Mãn Mãn còn đeo thêm một chiếc mặt nạ lụa mát, để phòng khi lại tình cờ gặp người khác, tránh bị họ nhìn rõ dung mạo.
Hai ngày rưỡi tiếp theo, Phó Mãn Mãn đều chặt cây. Cô không biết sau hai năm thời đại ngày vĩnh cửu kia có xuất hiện đêm vĩnh cửu hay không. Để phòng bất trắc, cô phải tích trữ thật nhiều củi dùng để thắp sáng.
Còn về chuyện sưởi ấm, cô có dầu đốt, máy phát điện, lò sưởi mặt trời nhỏ, lò nướng, chăn điện và đủ loại thiết bị sưởi. Chỉ cần không chạy loạn, cô chẳng cần lo bị chết cóng.
Còn nữa, cô vẫn còn cả đống chồn vàng, lột da làm áo mặc cũng là trang phục chống rét không tồi.
Chiều ngày thứ ba sau khi rời căn cứ, Phó Mãn Mãn lái chiếc Ngũ Lăng thần xa trông cũ nát của mình đến địa điểm giao dịch đã hẹn với La Kính.
La Kính đã đợi sẵn ở đó từ lâu. Phó Mãn Mãn đứng từ xa dùng ống nhòm quan sát một tiếng rưỡi, xác định không có mai phục rồi mới lái chiếc Ngũ Lăng thần xa lắc lư tiến đến.
“Cô tính không ở lại đây nữa à?” La Kính nhìn mấy chiếc thùng lớn và một chiếc ba lô leo núi trong xe Phó Mãn Mãn, giọng có phần châm chọc.
Phó Mãn Mãn đứng bên cốp xe kiểm kê hàng, đang đứng nhìn người của La Kính bốc hàng, nghe vậy thì gật đầu.
“Hôm qua các anh nói chuyện với căn cứ thế nào?”
“Họ nói có thể dốc toàn lực chữa trị cho Diệp Phi, tôi đồng ý.” Giọng La Kính rất bình thản.
Phó Mãn Mãn không tin là anh ta không nhìn ra ý của Vương Chinh, cũng không tin là anh ta không biết đây là hoàn toàn bị cuốn vào vòng xoáy chính trị. Cô chỉ cảm thán tấm chân tình của anh ta dành cho Diệp Phi.
“Vẫn chưa khỏi à?”
“Đã qua cơn nguy kịch, chắc ngày mai sẽ tỉnh lại.”
“Thôi, tôi đi đây.” Thấy hàng đã chất xong, Phó Mãn Mãn đóng cốp xe lại, nhìn gương mặt trắng trẻo tuấn tú của La Kính, rồi từ trong túi lấy ra một hộp nhân sâm phiến.
“Cái này cho anh. Khi chín căn cứ lớn kết nối mạng với nhau, tôi vẫn sẽ giao dịch với anh. Đừng quên lời anh từng hứa.”
Nhưng lần tới có lẽ sẽ không giao dịch bằng điểm cống hiến nữa, mà bằng kim loại. Chuyến này đến Căn cứ phía Nam, cô không định làm phú bà nữa. Chỉ cần mang chút đồ qua đó, thuê được một căn nhà, đủ ăn đủ mặc là được.
Vì vậy chắc chắn không thể dùng điểm cống hiến để giao dịch với anh ta.
“Được.” La Kính nhận lấy hộp nhân sâm phiến, nhìn Phó Mãn Mãn lên xe rồi lái xe rời đi.
Nếu không có tận thế ập đến, La Kính cảm thấy có lẽ mình sẽ trở thành bạn với Phó Mãn Mãn.
Bọn họ là cùng một hạng người – chỉ màng lợi ích.
