Chương 87: Khẩu vị nhạt
Mặc dù hiện giờ động vật biến dị xuất hiện rất nhiều, nhưng cô vẫn chưa thấy ai dám bắt về nuôi.
Nhưng cô từng thấy một số nhà giàu nuôi thú hoang ở căn cứ, còn Căn cứ phía Nam thì khác.
Ở căn cứ chính phủ, người nuôi thú cưng chắc chắn rất ít, mà những người đó không giàu thì cũng quyền quý, đều có chỗ dựa.
Một mình cô chạy tới đó, nếu có ngày nào đó ngay cả sinh tồn của bọn họ cũng gặp vấn đề lớn, chắc chắn bọn họ sẽ lập tức nhắm vào một người phụ nữ trẻ chẳng có sức trói gà như cô.
Cho nên khi đến đó, cô phải tìm một công việc trong căn cứ chính phủ, dù chỉ là nhân viên bán hàng, cũng giúp cô khoác lên mình một lớp áo chính phủ. Đến lúc đó, trừ khi đầu óc có vấn đề, còn không thì chẳng ai nhảy ra gây chuyện với cô cả.
Như vậy, cô cũng có thể yên tâm thoải mái nuôi hai con.
Không đến mức vì hai con béo lên mà bị người khác nghi ngờ.
Còn về chuyện thu thập vật tư, mỗi tháng một lần, cô lấy kim loại và những thứ không quan trọng lắm mà mình có rất nhiều trong không gian trữ vật ra đổi thành điểm cống hiến, đủ tiền thuê nhà và sinh hoạt cơ bản, thế là coi như công khai minh bạch rồi.
Với lại, Căn cứ phía Nam cũng không an ổn bằng Căn cứ Tây Nam, chi bằng giải quyết xong chuyện của người nọ rồi trực tiếp đến Căn cứ Tây Nam luôn.
Đã đến phía Nam, thì phải trừ bỏ mối họa trong lòng này.
Nghĩ thông suốt, Phó Mãn Mãn trực tiếp lấy bữa sáng ra ăn.
Ăn nhiều đồ ngon như vậy, cũng nên ăn thử một bữa giảm mỡ cho có lệ.
Một lát bánh mì nguyên cám, một quả trứng, một khúc ngô, hai lát thịt xông khói, một ít quả việt quất và cà chua bi, thêm một ly cà phê đen.
Bánh mì nguyên cám vừa khô vừa chát, còn có vị chua. Phó Mãn Mãn vừa ăn vừa nhíu chặt mày, thứ này còn khó ăn hơn cả bánh quy nén.
May là cô chỉ lấy ra một miếng.
Thong thả giải quyết xong cả đĩa, Phó Mãn Mãn có chút không nói nên lời, rửa bát đũa cùng cái bát thép nhỏ của Nhị Bách.
Cô thề, sau này sẽ không bao giờ để bản thân phải chịu khổ gặm bánh mì nguyên cám không có mứt nữa, đúng là khó nuốt vô cùng.
Ăn xong, Phó Mãn Mãn nghỉ ngơi một lát rồi dẫn hai con tiếp tục lái xe hướng về Vân Nam.
Cả buổi sáng không gặp ai. Giữa trưa, Phó Mãn Mãn dừng xe trên một đỉnh núi trống trải, sau bữa cơm liền lấy con đại bàng khổng lồ ra, nhấc cưa máy lên bắt đầu cắt.
Thứ này từng tảng quá lớn, bây giờ không cắt, sau này không còn cơ hội lấy ra cắt.
Cứ thế, Phó Mãn Mãn cầm cưa máy cắt thịt đại bàng, còn hai con ở bên cạnh túm mấy miếng thịt vụn nhét vào miệng. Tiểu Lục như phát hiện ra đại lục mới, ăn một hồi, no rồi thì buồn ngủ, nằm phịch xuống bậc thang của xe phòng cách đó không xa mà ngủ gật.
Phó Mãn Mãn cũng mặc kệ nó. Giờ nó chắc cũng sắp được hai tháng rưỡi, qua thêm thời gian nữa là có thể cai sữa, ăn chút thịt vụn cũng chẳng hại gì.
Còn con Nhị Bách bên cạnh đã vui vẻ chạy nhảy từ nãy, cô càng lười quản, dù sao đám thịt vụn này không giải quyết thì cũng lãng phí, nên cứ mặc kệ nó.
Con đại bàng quá khổng lồ, dù có cưa máy hỗ trợ, cắt xong một con cũng mất cả buổi chiều.
Ngoại trừ đám nội tạng kia, tất cả đều được cắt thành từng miếng 50x50 rồi bỏ vào không gian trữ vật xếp gọn gàng.
Buổi tối, Phó Mãn Mãn mượn ánh đèn xe phòng nhìn một mặt đất đầy máu và đám nội tạng bị mình chê bỏ, lại nhìn bộ đồ bảo hộ dính đầy máu của mình.
Còn có con Nhị Bách đầm đìa máu nằm bên cạnh.
Vừa không nói nên lời, vừa bất đắc dĩ.
Cô lấy lều cách nhiệt ra, chui vào, xả nước tắm rửa, rồi thay quần áo sạch và đồ giữ nhiệt. Xong lại gọi Nhị Bách vào tắm, Tiểu Lục cũng không tha, lôi qua tắm luôn.
Sau đó lấy ắc quy và bộ kích điện ra, rồi lấy máy sấy tóc sấy khô cho hai con.
Tiểu Lục nhìn thấy máy sấy tóc thì đầy vẻ cảnh giác, mặt mày nhăn nhó từ chối khi thấy bàn tay Phó Mãn Mãn vươn tới, nhưng Phó Mãn Mãn thái độ cứng rắn.
Nhị Bách thì đỡ hơn, kiểu thấy nhiều thành quen, nằm ngoan ngoãn bên chân Phó Mãn Mãn hưởng thụ dịch vụ từ 'người cho ăn'.
Ô ô! Người cho ăn thật tốt!
Bao ăn bao ở còn bao tắm rửa!
Sấy khô cho hai con xong, Phó Mãn Mãn mới tháo khăn, sấy tóc mình. Rồi cô đổ nước bẩn, thu dọn lều cách nhiệt, lau khô bộ đồ giữ nhiệt bị hai con vẩy ướt, sau đó lên xe.
Lên xe không vội ăn, cô trực tiếp lái xe rời khỏi hiện trường vụ án này.
Chạy khoảng hai tiếng, Phó Mãn Mãn mới tìm được một vùng đồng bằng để dừng lại.
Hôm nay đã xử lý thịt đại bàng, bữa của Nhị Bách đương nhiên là thịt đại bàng rồi.
Sữa dê ngâm thức ăn đông khô, hạt mèo, thịt đại bàng, hai quả trứng, thêm chút dầu cá, một bữa cơm thịnh soạn cho mèo hoang đã xong.
Tiểu Lục ngoài một hũ sữa bột, cô còn chuẩn bị ít thịt vụn to bằng ngón tay út cho nó, để nó tập ăn đồ mặn.
Có linh tuyền ở đây, cũng chẳng sợ chúng bị tiêu chảy.
Còn Phó Mãn Mãn, trực tiếp lấy ra một nồi tôm xào cay và một chai Sprite.
Thật ra cô muốn uống rượu, nhưng đang ở ngoài hoang dã, uống vào sợ lỡ việc, vẫn nên đợi tìm được căn cứ để dừng chân rồi tính sau.
Tôm thịt săn chắc, ăn cùng ngó sen giòn rụm, khoai tây dẻo mịn, thêm một ngụm nước ngọt có ga, quả thực chẳng khác gì những đêm tận hưởng một mình trước tận thế.
Không đúng.
Có khác.
Có thêm một con mèo to 'diễn sâu' đang bên chân làm nũng nịnh nọt, muốn ăn một miếng tôm.
Còn có thêm một con mèo nhỏ ngủ khò khò trên sofa, chẳng mảy may với đồ ngon trên bàn.
Phó Mãn Mãn nhìn con Nhị Bách nước dãi chảy cả lên bàn, đưa tay xoa đầu nó một cái, rồi lấy từ không gian trữ vật ra một đĩa tôm luộc, bóc cho nó năm con. Ánh mắt tròn xoe của nó sáng rỡ hẳn lên. Nếu không phải Phó Mãn Mãn cản lại, nó ăn một phát một con thì cô bóc chẳng kịp.
Đẩy năm con tôm đã bóc vỏ tới trước mặt Nhị Bách, Phó Mãn Mãn lại bóc thêm một con, cầm đưa đến chóp mũi con Tiểu Lục đang ngủ say bên cạnh.
Quả nhiên, Tiểu Lục đang mơ hít hít mũi, rồi bỗng mở bừng mắt, một phát ngoạm nửa con tôm.
A ôi! Đây là gì thế!
Tiểu Lục ăn một con tôm, có chút thòm thèm nhìn Phó Mãn Mãn, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ khó hiểu và khao khát.
Phó Mãn Mãn không nói nên lời, hóa ra nhóc này khẩu vị nhạt, không thích đồ nặng gia vị.
Hết cách, Phó Mãn Mãn đành cam chịu, tiếp tục bóc tôm. Hai mươi con tôm luộc, mười bốn con vào bụng Nhị Bách, còn lại đút cho Tiểu Lục.
Cho hai con ăn xong, thấy chúng vẫn còn thèm thuồng, Phó Mãn Mãn đành một tay xoa một cái đầu, rồi hứa sau này sẽ thường xuyên cho chúng ăn. Cô còn vẽ bánh vẽ cho Nhị Bách, chỉ cần canh gác ban đêm tốt, mỗi sáng sẽ thưởng hai con tôm. Tiểu Lục không chịu, a ôi a ôi phản đối. Phó Mãn Mãn đành phải hứa với nó rằng nó cũng sẽ canh gác cùng Nhị Bách, mỗi sáng cũng được thưởng một con tôm.
Còn tại sao là một con? Vì Tiểu Lục cơ bản thức không nổi, nửa đêm sẽ ngủ mất.
Đợi Phó Mãn Mãn ăn xong đã hơn mười giờ. Tiêu cơm một chút, cô nằm thẳng lên giường nâng hạ. Hai con theo thỏa thuận đi tới buồng lái, cô cũng để lại nước và một ít thức ăn đông khô cho mèo.
Có lẽ vì ngày càng gần Căn cứ Vân Nam, đêm đó Phó Mãn Mãn gặp ác mộng.
Giữa đêm giật mình tỉnh giấc, theo thói quen Phó Mãn Mãn kéo rèm cửa nhìn ra ngoài, nhưng lại thấy một cảnh tượng khiến đồng tử cô co rút lại.
