Chương 96: Dọn phòng
Vừa ra khỏi tầng ba trăm là đã ở bên ngoài sườn núi. Chín mươi sáu tầng bên dưới nhìn xuống đều là khu ở. Nhìn lên, còn ít nhất năm mươi tầng nữa mới tới khối cầu.
Lúc này cô đang ở giữa những cây cột, cũng không biết mình đang ở cột nào.
Lên tới tầng 396, vừa ra khỏi thang máy là một hành lang vòng. Phía trong hành lang là nhà ăn, phía ngoài là vô số cánh cửa phòng dày đặc, các cửa cách nhau bốn mét.
Bên trái thang máy là phòng 39601. Phó Mãn Mãn men theo dãy phòng mà đi. Trong nhà ăn, không ít người chú ý tới cô, nhưng phần lớn đều nhìn vào hai con thú cực kỳ cảnh giác đang đi bên chân cô.
“Ơ? Con gì thế kia? Báo à? Còn con kia là gì?”
“Không biết, chưa từng thấy…”
“Trông hơi giống mèo Maine Coon nhỉ?”
“Không phải, đây là linh miêu Á-Âu, thuộc họ mèo; con kia là báo tuyết.”
“Chà, giờ mà thú cưng của mấy cô nàng đã khủng thế này cơ à? Mấy hôm trước tôi còn thấy có người nuôi kangaroo, có người nuôi đại bàng…”
“Có gì lạ đâu, giờ mèo chó hiếm đến đáng thương. Muốn nuôi thú cưng thì chỉ có thể đi bắt mấy con hoang dã sống sót mà không bị biến dị. Tôi còn thấy có người nuôi cả gấu trúc nữa là đằng khác.”
“Gấu trúc sống kiểu gì? Chẳng phải giờ chẳng còn tre trúc à?”
“Cậu không biết gì rồi, gấu trúc cũng là động vật ăn thịt đấy!”
“Trước đây tôi ở Căn cứ phía Nam, bên đó thú cưng ít thảm. Vẫn là Căn cứ Tây Nam mình bao dung hơn!”
“Không phải bao dung đâu, mà là mấy con này IQ cao lắm, chứ không thì căn cứ đâu có cho vào.”
“Tôi thấy con linh miêu này nhìn cũng đẹp, không biết thịt linh miêu…”
“Muốn chết thì cứ thử. Hai con này đứng top năm về chiến lực trong họ nhà mèo đấy. Linh miêu là khắc tinh của sói, người thu phục được nó chắc gì là hạng tầm thường?”
“Đúng đấy, nhìn con bé kia mà xem. Một tay xách một cái túi to, đi lâu thế mà chẳng hề thở dốc. Hai con đi theo nó trông cũng rất nghe lời. Trên ba lô nó còn đeo hai thanh kiếm kìa!”
“Còn nữa, cô ta mang theo nhiều vật tư như thế lại còn được ở phòng đơn. Không biết cô ta đã đổi bao nhiêu điểm cống hiến. Giữ được từng này đồ vật chạy đến Căn cứ Tây Nam, bảo cô ta chưa từng lấy mạng người thì tôi không tin.”
“Thôi, trong căn cứ mình chẳng ai là hạng vừa đâu, cậu liệu mà giữ ý một chút.”
Phó Mãn Mãn từ xa nghe được cả bàn người đang bàn tán về mình. Cô chỉ nghe đại khái rồi tới phòng mình. Cô đặt túi hành lý xuống, lấy thẻ danh tính quét lên cửa rồi mở cửa.
Đập vào mắt là một căn phòng nhỏ chưa đầy ba mươi mét vuông. Không đến mức chật hẹp, nhưng không thể nào so với Căn cứ an toàn Thủ đô.
Ngay cạnh cửa vào là phòng vệ sinh, trong đó chỉ có một bồn xí xổm, một chậu rửa mặt, một vòi hoa sen. Ngay cả chỗ treo khăn mặt cũng không có, nói gì đến kiểu khô – ướt tách biệt như Căn cứ an toàn Thủ đô.
Máy giặt thì chỉ giặt được chứ không sấy được.
Đối diện phòng vệ sinh là cả một mảng tường tủ chứa đồ.
Kế đến là chiếc giường đơn, trên giường ngoài một tấm ván gỗ chẳng có gì khác.
Đối diện giường đơn là chiếc tủ quần áo màu gỗ tự nhiên. Tấm gương soi toàn thân trên cánh tủ đã vỡ thành mấy mảnh lớn. Chiếc bàn trà mặt kính thì mất một góc, khắp mặt bàn chi chít vết nứt. Phó Mãn Mãn cảm giác chỉ cần ấn một ngón tay là cái bàn vỡ vụn.
Ghế sofa là một chiếc ghế da kiểu cũ, nhiều chỗ da bong tróc, thậm chí có chỗ lớp da chẳng biết đi đâu mất.
Phòng ngủ và ban công bị ngăn cách bởi một bức vách kim loại cao một mét và một cánh cửa kéo.
Bên trong, bàn viết bằng gỗ tự nhiên, coi như còn bình thường. Còn ghế sắt thì một chân đã bị cong.
Đẩy cánh cửa kéo ra là một ban công nhỏ rộng chừng hai mét. Phía trên có thanh phơi quần áo, cửa sổ là loại kính sát đất nên ánh sáng khá ổn.
Qua cửa kính có thể thấy cô đang ở cây cột nơi rìa ngoài; đối diện là những dãy núi trọc trùng điệp, không một chút cây cối, nhìn như đã bị người ta chặt phá.
Phó Mãn Mãn xem qua một lượt rồi quay vào phòng ngủ. Hai con đã được thả ra từ lâu, lúc này đang đi lại đánh hơi khắp phòng.
Cô lấy máy dò camera giám sát mua ở Căn cứ an toàn Thủ đô và chiếc máy dò mua từ trước tận thế, mỗi tay cầm một cái, bắt đầu kiểm tra toàn bộ phòng, đi đi lại lại hai lượt.
Cô tắt đèn, kéo rèm cản sáng lại kiểm tra thêm hai lượt. Mãi tới khi xác định không có camera hay thiết bị ghi âm, cô mới yên tâm.
Kéo rèm ra, cô cầm hộp dụng cụ tháo luôn cánh cửa kéo ngăn ban công rồi quăng vào không gian trữ vật. Sau đó, cô đặt lên ban công một cái khay vệ sinh lớn cho mèo và đổ vào đó một túi cát vệ sinh.
Tiếp theo, cô lắp lưới chống muỗi lên ô cửa phía trên đóng mở được, rồi mở cửa sổ ra. Xác nhận hai con không thể chạy ra ngoài, cô mới coi như xong.
Rồi cô gọi hai con lại, bảo chúng đi vệ sinh ở đây, dặn không được mở cửa sổ, không được cào kính, không được cào lưới chống muỗi. Cô dặn đi dặn lại đến khi xác định chúng đã hiểu mới vào phòng ngủ dọn dẹp bên trong.
Trước tiên, cô đứng lên cái thang ở cửa phòng vệ sinh, cách cửa ra vào nửa mét, dán móc vào hai bên và phía trên, rồi treo một tấm rèm xanh nhạt khá dày để cản sáng. Sau đó, cô cắt đôi tấm rèm, lại dán móc lên cửa và treo thêm một tấm rèm che cửa màu xanh đậm.
Như vậy, từ khi mở cửa, người trong nhà ăn sẽ không nhìn thấy bên trong phòng. Cửa chính vừa mở ra đã thấy tấm rèm xanh đậm; vén tấm rèm đó lên lại còn một tấm rèm nữa. Người bên ngoài dù có mắt thần cũng không nhìn xuyên vào được.
Vách nhà ăn đều trong suốt. Lúc đến, Phó Mãn Mãn vừa hay trông thấy một anh chàng mở cửa phòng, người đó cũng lắp rèm che cửa và rèm cản sáng. Cô thấy vậy liền học theo ngay.
Lắp xong hai lớp rèm, cô mới lấy cây lau nhà và xô nước ra. Vừa lấy nước xong, đang định pha dung dịch khử trùng thì thấy hai con đứng ngay cửa. Cô lấy hai mặt nạ phòng độc đeo cho chúng rồi bảo ra ban công, đừng vào trong.
Mùi quá nồng, mỗi mười phút Phó Mãn Mãn lại phải ra ban công hít thở. Hai con cũng không thích mùi dung dịch khử trùng, cứ bám vào lưới chống muỗi để thở. Phó Mãn Mãn đành mở hết cửa sổ, đeo cho hai con mặt nạ phòng độc kiểu mới mua ở Căn cứ an toàn Thủ đô, còn cô cũng đeo một chiếc.
Như vậy mùi cũng dịu đi, ít nhất cô không còn ngửi thấy rõ nữa, chỉ không biết hai con có ổn không.
Dọn sạch phòng ngủ xong, Phó Mãn Mãn cất chiếc bàn trà sắp vỡ vào không gian trữ vật, lấy ra một chiếc bàn gấp. Cô cũng lấy một tấm ga trải giường màu trắng kem in hình cây dừa để trùm lên ghế sofa da, rồi đặt hai chiếc gối tựa hình hoa hướng dương lên ghế.
Nhìn chiếc giường đơn khung sắt, Phó Mãn Mãn thở dài. Cô chỉ có thể thay khuôn mặt cho mấy món đồ này chứ không thể đổi hẳn hình dáng. Một chiếc bàn gấp đã là giới hạn; thay quá tay thì sau này lúc rời đi rất khó thu dọn.
Không còn cách nào, cô nghĩ ra một mẹo: lật ngược chiếc giường sắt, đặt ván gỗ lên trên, bọc bốn chân giường bằng vải, buộc thêm dây thừng xung quanh là thành cây leo cho mèo. Bên trong trải một tấm tatami là thành giường ngủ.
Được đấy!
Xếp xong giường, Phó Mãn Mãn kéo hai túi hành lý lại, lấy một ít nước và đồ ăn để vào tủ đầu giường; số còn lại cất hết vào tủ chứa đồ. Tủ chứa đồ chiếm cả một mảng tường, vậy mà đồ cô còn lại chỉ lấp đầy một dãy năm ngăn dưới cùng.
Sau đó, cô cất bộ đồ cách nhiệt, đồ mặc ở nhà, áo khoác gió và giày dép vào tủ quần áo.
Rồi cô mang đồ vệ sinh cá nhân vào phòng vệ sinh. Không có móc treo, cũng chẳng có kệ, cô đành lấy một cái giỏ treo lên vòi hoa sen.
Đến đây xem như đã thu xếp xong chỗ ở.
Ngay khi Phó Mãn Mãn đang chuẩn bị nấu ăn cho hai con thì ngoài cửa có tiếng gõ.
