Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nuôi Nhầm Tiểu Bạch Kiểm, Ai Ngờ Lại Là Thái Tử Gia Quyền Thế Nhất Kinh Thành > Chương 63

Chương 63

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 63: Hạ Linh mười bốn tuổi và Khương Từ Ưu

 

Hạ Linh nhắc đến đứa bé trong bụng.

 

Vẻ mặt Nghiêm Phong cuối cùng cũng dịu lại.

 

Ánh mắt anh dừng trên chiếc bụng hơi nhô lên của Hạ Linh.

 

“Hôm nay em ngã hai lần rồi, không sao chứ?”

 

Hạ Linh vẫn nửa nằm dưới đất, một tay ôm bụng: “A Phong, em hơi đau bụng.”

 

Nghiêm Phong vội vàng đỡ cô dậy.

 

Sau đó, Hạ Linh ngồi vào ghế phụ lái.

 

Sắc mặt Nghiêm Phong vẫn không mấy dễ chịu.

 

Dường như vẫn đang kìm nén cảm xúc của mình.

 

“Hạ Linh, bao nhiêu năm nay, anh luôn nghĩ mình hiểu em, nhưng hôm nay anh mới phát hiện, em xa lạ với anh đến thế, chẳng lẽ sự dịu dàng, lương thiện, ngây thơ trước mặt anh đều là giả sao?”

 

“Hạ Linh, bây giờ em khiến anh thấy rất xa lạ.”

 

Hạ Linh cúi đầu, nước mắt lăn dài từng giọt lớn.

 

Bất kỳ ai nhìn thấy dáng vẻ đáng thương ấy cũng sẽ xót xa.

 

Nghiêm Phong tiện tay rút một tờ khăn giấy đưa cho cô.

 

Hạ Linh nhận lấy khăn giấy, rụt rè liếc Nghiêm Phong một cái, rồi lại vội cúi đầu.

 

Cô bóp chặt tờ khăn giấy, giọng khàn khàn cất lời.

 

“A Phong, em lớn lên ở Yên Vũ Hạng, nếu em thực sự chỉ có dịu dàng, lương thiện, ngây thơ, e rằng em đã chết cả nghìn lần rồi.”

 

Đồng tử Nghiêm Phong khẽ động.

 

Yên Vũ Hạng nghe tên thì hay.

 

Nhưng thực chất là một khu ổ chuột xa xôi nhất của Dung Thành, mỗi ngày đều tràn ngập bạo lực, máu me, cùng đủ loại giao dịch bẩn thỉu không thể phơi bày.

 

Anh biết quá khứ của Hạ Linh, nhưng chưa từng hỏi kỹ.

 

Hạ Linh vẫn vừa khóc vừa nói: “Mẹ em bị điên, bố em thì tàn tật, từ khi em có ký ức, mẹ đã đủ cách hành hạ em và bố. Em không có phòng riêng, từ nhỏ quần áo, giày dép, ngay cả cặp sách đi học cũng nhặt từ bãi rác. Em nghĩ trên đời này chẳng có gì thuộc về em, em cũng không xứng đáng có bất cứ thứ tốt đẹp nào.”

 

Giọng cô tràn ngập tuyệt vọng, như thể có thể kéo người ta vào hoàn cảnh bi thảm đó, khiến người nghe tan nát cõi lòng.

 

“Năm mười bốn tuổi, em dành dụm tiền bán ve chai suốt nửa năm, rồi lén vào tiệm quần áo mua một chiếc váy liền. Váy màu trắng, cổ và tay áo có ren trắng, em thích vô cùng. Em giấu nó dưới gầm giường, lúc bố mẹ không có nhà, em lại lén lấy ra mặc.”

 

“Có một lần, mẹ em về sớm, bắt gặp em đang mặc chiếc váy trắng mới tinh. Bà nhất mực nói em ăn cắp tiền mua. Em nhớ mãi ngày hôm đó…”

 

Hạ Linh cúi đầu, nước mắt rơi lã chã, bờ vai cũng run lên ngày càng dữ dội.

 

“Em bị bà lột sạch quần áo, trói vào cây to ngoài sân. Bà cắt chiếc váy trắng thành từng mảnh vụn bằng kéo ngay trước mặt em, rồi châm lửa đốt. Sau đó bà cầm thắt lưng, quất từng nhát một lên người em.”

 

“Hôm ấy là buổi chiều, rất nhiều người nghe tiếng động kéo đến xem. Lúc đó em đã mười bốn tuổi, bị đánh đến máu me đầy người, như con khỉ bị một đám người vây xem. Họ không ngăn cản, chỉ xem náo nhiệt, chỉ trỏ em, còn có những ánh mắt gợi dục ghê tởm. Họ cười, vỗ tay, xúi mẹ em đánh mạnh hơn…”

 

“Em ngất đi mấy lần.”

 

Nghe Hạ Linh kể những chuyện này, tim Nghiêm Phông như bị ai bóp chặt.

 

Anh biết gia đình nguyên sinh của Hạ Linh rất tệ, Hạ Tú Phân luôn đánh mắng cô.

 

Nhưng không ngờ cuộc đời cô lại trải qua những chuyện tàn khốc như vậy.

 

Trong đầu Nghiêm Phong bất giác nghĩ đến Khương Từ Ưu.

 

Khương Từ Ưu năm mười bốn tuổi đang làm gì nhỉ?

 

Nghiêm Phong nhớ năm mười bốn tuổi, Khương Từ Ưu từng là đại diện học sinh Tung Của phát biểu tại Liên Hợp Quốc, giọng Anh ngữ lưu loát suốt bài, nhận được tràng pháo tay vang dội từ khắp thế giới.

 

Năm mười bốn tuổi, cô mặc váy ballet làm nhân vật chính trên sân khấu Nhà hát Paris, được Đoàn Ballet Hoàng gia Anh tuyển chọn ngay tại chỗ, nhưng cô từ chối lời mời của Hoàng gia chỉ vì cho rằng đồ ăn Anh quá khó nuốt.

 

Năm mười bốn tuổi, Khương Từ Ưu có vô số váy công chúa lộng lẫy, trang sức đắt tiền, được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, là một tiểu công chúa tỏa sáng lấp lánh và tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

 

Hạ Linh và Khương Từ Ưu, giống như hai thái cực của cuộc đời.

 

Một người tỏa sáng trên mây, một người quằn quại trong bùn lầy.

 

Sự đồng cảm và xót xa lấn át lý trí, vẻ mặt Nghiêm Phong đã hoàn toàn dịu lại.

 

Anh nghiêng người, ôm Hạ Linh vào lòng.

 

Giọng nói pha chút xót xa: “Hạ Linh, đó đều là quá khứ rồi, tương lai của em sẽ không thua kém Khương Từ Ưu.”

 

Hạ Linh tựa vào vai Nghiêm Phong, đáng thương vô cùng: “A Phong, em biết em không xứng với anh, giống như chiếc váy trắng ấy, muốn đến gần, muốn có được, đều phải trả giá rất lớn. Nhưng anh là thứ tốt đẹp nhất trong đời em, là tia sáng trong cuộc đời tăm tối không thấy ánh mặt trời của em. Dù phải trả giá thế nào, em cũng không cho phép ai cướp anh khỏi tay em.”

 

“Em biết anh và Từ Ưu là thanh mai trúc mã, anh vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ tình cảm bao nhiêu năm ấy. Em quá sợ hai người sẽ nối lại tình xưa, nên nhất thời hồ đồ mới làm ra chuyện này.”

 

Hạ Linh ngồi thẳng dậy, mắt đẫm lệ nhìn vào mắt Nghiêm Phong.

 

“A Phong, em yêu anh, trên đời này không ai yêu anh hơn em.”

 

Nhìn ánh mắt Hạ Linh dành cho mình gần như sùng kính.

 

Anh ôm chặt Hạ Linh vào lòng.

 

Anh yêu Hạ Linh.

 

Bởi vì chỉ có Hạ Linh tôn anh như thần thánh, sự ngưỡng vọng, sùng bái, ái mộ điên cuồng ấy, sự thận trọng của cô khiến anh cảm thấy mình là người ưu tú nhất thế gian này.

 

Còn trước mặt Khương Từ Ưu, anh chỉ có thể thấp hơn một bậc, thậm chí còn phải lấy lòng cô.

 

Hạ Linh thấy Nghiêm Phong đã hoàn toàn mất hết khí thế.

 

Thậm chí trong mắt anh chỉ còn lại sự xót xa.

 

Cô cho rằng đây là thời cơ tuyệt vời.

 

Cô tựa vào ngực Nghiêm Phong, giọng nói nhỏ nhẹ như một chú mèo con mới sinh.

 

Cô rụt rè quan sát sắc mặt Nghiêm Phong.

 

Rồi lên tiếng: “A Phong, anh ly hôn với Từ Ưu, chúng ta sống tốt với nhau được không? Em không để ý người ta nói em là tiểu tam, cũng không quan tâm đến vị trí phu nhân họ Nghiêm, em chỉ quan tâm anh có còn yêu em hay không. Anh và Từ Ưu, có mối quan hệ ấy, lúc nào em cũng sợ hãi và lo lắng, em sợ hai người sẽ vỡ gương lành lại, lúc đó anh là vợ chồng, em và con biết làm sao?”

 

Nhắc đến Khương Từ Ưu, ánh mắt Nghiêm Phong rõ ràng trầm xuống.

 

Ba chữ Khương Từ Ưu như một tảng đá đè nặng trên tim anh.

 

Theo từng nhịp đập, đều cảm thấy khó chịu.

 

Cuộc hôn nhân của anh và Khương Từ Ưu tuy chưa đăng ký.

 

Nhưng trong lòng Nghiêm Phong, Khương Từ Ưu chính là vợ anh, thuộc về anh, là phụ nữ của anh.

 

Đó cũng là lý do anh không muốn nói cho Hạ Linh biết anh và Khương Từ Ưu chưa đăng ký.

 

Tờ giấy chứng nhận ấy không đại diện cho điều gì, anh và Khương Từ Ưu chính là vợ chồng.

 

Vì vậy, anh không thể cho Hạ Linh một thân phận theo nghĩa thế tục.

 

Mỗi lần nghĩ đến Khương Từ Ưu có thực sự dây dưa với Bạc Tấn Tu, tảng đá trong lòng anh như nặng thêm nghìn cân, đè anh không thở nổi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn