Chương 14: Nhà nông ngày thường
Lưu Tô ngủ một mạch tới sáng, chẳng mộng mị gì, lại là một ngày thức dậy tự nhiên.
Bữa sáng cũng đơn giản thôi, hôm qua còn thừa kha khá bánh bao hấp. Lưu Tô đập một quả trứng gà rừng, cắt bánh bao thành lát mỏng, nhúng qua trứng, rồi dùng chảo nhỏ chiên vàng ươm, nhìn đã thèm.
Lại mua thêm một hộp sữa từ thương thành, kèm với bánh bao chiên vàng, thế là một bữa hoàn hảo.
Ăn xong, Lưu Tô còn bao nhiêu việc phải làm.
Đám cỏ dại hôm qua Thường Minh với Trịnh Mãn cắt giúp cô vẫn chưa kịp bán, giờ phải nhanh chân đi bán thôi, toàn là vàng đấy.
Lưu Tô leo lên xe ba bánh phi thẳng ra ruộng.
Vừa tới nơi đã thấy cỏ dại chất thành đống tứ tung, toàn là tiền cả. Cô nhảy xuống xe, ba chân bốn cẳng chạy tới.
Chẳng mấy chốc, Lưu Tô đã bán hết đám cỏ dại và bụi rậm cho thương thành. Đừng thấy cỏ dại giá rẻ mà coi thường, nó nặng lắm, chắc phải đến mấy vạn cân.
Tổng cộng bán được hơn 3 vạn vàng, đáng tiền thật. Còn hơn cô còng lưng cày ruộng kiếm từng đồng.
Cô vất vả gieo trồng đủ thứ, còn cỏ dại thì ngon ơ, chẳng cần gì, không cần nước, không cần dị năng, chỉ việc cắt xuống rồi bán.
Thế thì quá tuyệt.
Lưu Tô đảo mắt nhìn quanh, toàn là tiền, một vùng đất tiền.
Nếu không còn chút lý trí, Lưu Tô đã muốn thuê người đi thu gom cỏ dại nhà người khác về bán rồi.
Nhưng nghĩ lại thì thôi, không có lý do gì cả, ai cũng cho rằng cỏ dại là vô dụng, tự nhiên cô đòi mua thì quá lộ liễu.
Vẫn phải ém quân.
Hôm qua 12 cân gạo mới có 120 vàng, thế mà đổi lại được mấy vạn, nếu là tay đầu tư sừng sỏ phố Wall ngày trước cũng phải nể.
Tỷ suất lợi nhuận thế này, tìm đâu ra.
Bán hết cỏ dại xong, Lưu Tô chuẩn bị tiếp tục trồng trọt.
Trên mảnh đất trăm mét này, khoai tây và khoai lang đang cần dinh dưỡng, không thể thiếu dị năng mộc hệ, ngày nào cũng phải cung cấp đủ, không thì ảnh hưởng tới sinh trưởng.
Trước tận thế, cây trồng phải bón phân mới lớn nhanh, giờ thì không được, nếu dùng bừa phân hóa học và thuốc trừ sâu, cây con chẳng những không lớn mà còn chết queo, chẳng kịp trưởng thành.
Cũng không phải là không dùng được hoàn toàn, có một số loại thực vật đặc biệt, tự thân có tác dụng thúc phân, có thể xúc tiến cây trồng lớn nhanh.
Nhưng những thực vật biến dị này hiển nhiên đều vô cùng quý hiếm, căn bản không dùng cho cây lương thực như khoai tây khoai lang, mà thường dùng cho dược liệu quý để thúc đẩy sinh trưởng.
Dù sao người ta đói một lúc chẳng chết, trước tận thế còn có người ngày nào cũng nhịn ăn giảm cân, nhưng thiếu thuốc thì khó nói trước.
Khi truyền dị năng cho cây, Lưu Tô có thể cảm nhận được niềm vui từ cây phản hồi lại.
Cô biết rõ chúng đang cố gắng sinh trưởng.
Xong việc với khoai tây khoai lang, Lưu Tô phải gieo trồng tám mẫu đất đã khai hoang hôm qua.
Chừng đó đủ để Lưu Tô trồng một thời gian, tạm thời cô chưa định mở rộng thêm, một mình cô cũng không làm xuể, với trồng nhiều cũng ăn không hết.
Nghĩ ngợi một lát, Lưu Tô quyết định trước tiên trồng một mẫu ngô. Ngô luộc ăn ngon, phơi khô xay thành bột ngô cũng ngon, thêm năng suất cao, trồng rất hợp.
Lúa mì và lúa nước mỗi thứ một mẫu, khoai lang và khoai tây trước trồng trăm mét vuông hơi ít, lần này mỗi thứ thêm một mẫu.
Hai mẫu còn lại, Lưu Tô quyết định trồng đậu nành, lạc, đậu xanh, đậu đỏ mỗi thứ nửa mẫu.
Lạc ăn sống ngon, lại ép được dầu, giờ dầu đậu nành giá cũng chẳng rẻ. Lần trước bán cho Trịnh Mãn, Lưu Tô không dám lấy dầu đậu nành ra, loại qua chế biến thế này, nếu sản lượng ít thì chẳng chế biến được bao nhiêu.
Đậu nành thì có thể làm sữa đậu nành uống, lại xay được đậu phụ, đậu phụ vốn là món ngon hiếm có trong căn cứ, làm món ma bà đậu phụ, thơm chết người.
Đậu xanh và đậu đỏ thì đơn giản hơn, chủ yếu là Lưu Tô thích ăn, cô đặc biệt thích đậu đỏ xay nhuyễn, bỏ chút đường, làm nhân đậu rồi cho thêm mấy viên trôi tược nhỏ, ngon không chịu được, hoặc làm bánh bao nhân đậu cũng ngon.
Lần này tự trồng nhất định phải ăn cho đã.
Đậu xanh cũng không tệ, sau tận thế thời tiết bất thường, thay đổi rất đột ngột, có hôm trước mới vài độ, hai ba ngày sau đã lên tới hơn 30 độ, lúc nóng nhất có thể lên tới hơn 40 độ, gần 50 độ. Lúc ấy cần uống chút chè đậu xanh.
Ngày hè oi bức, uống một bát chè đậu xanh mát lạnh, vừa sảng khoái vừa dễ chịu, lại còn phòng tránh say nắng. Thật không gì bằng.
Một mẫu còn lại, Lưu Tô định trồng một nửa dưa hấu, một nửa dâu tây.
Trái cây giờ giá cao ngất ngưởng, nhưng là trợ thủ đắc lực cho cuộc sống tốt đẹp. Mùa hè mà múc một muỗng dưa hấu lạnh tanh, vui không tả xiết.
Dâu tây thì già trẻ đều thích, cắn một miếng dâu chua chua ngọt ngọt, nước trái cây bùng nổ trong miệng. Ngon vô cùng.
Lưu Tô có thể tùy ý trồng trọt như vậy, chủ yếu là nhờ dị năng mộc hệ. Có dị năng rồi, nhiều tập tính sinh trưởng của thực vật đều có thể thay đổi. Ở nhiệt độ âm 30 độ, nếu dị năng giả muốn, vẫn có thể trồng ra dưa hấu.
Thậm chí trồng sầu riêng cũng chẳng vấn đề gì.
Chỉ là càng trái với quy luật sinh trưởng tự nhiên của thực vật, dị năng tiêu hao càng nhiều, ngược lại nếu thuận theo quy luật, thì dị năng cần dùng càng ít.
Nhưng dị năng có hạn, thế nên dị năng giả mộc hệ ngoài việc dùng dị năng còn phải học cách làm ruộng tốt hơn, cũng là để tiết kiệm dị năng, trồng được nhiều đất hơn.
Còn các loại rau củ cần thiết hàng ngày, Lưu Tô không định trồng đại trà.
Rau củ khó vận chuyển, cô cách căn cứ quá xa, tự vận chuyển thì dễ dập nát thối hỏng, thuê dị năng giả không gian lại tốn thêm tiền. Thế là giá thành đội lên, tự bán chẳng còn lời.
Cô trồng nhiều lương thực như vậy đã bận không xuể, nên chi bằng mở thêm trăm mét vuông đất gần chỗ ở trồng mấy thứ rau dùng hàng ngày là đủ.
Lưu Tô mua ít hạt giống rau từ thương thành, như bí đỏ, cà chua, dưa chuột, đậu cô ve, cà tím, súp lơ, xà lách, cải bó xôi, xà lách xoăn... linh tinh đủ thứ, mua tới chín mười loại.
Lại mua thêm hạt giống hành lá, tỏi, gừng dùng để nấu nướng hàng ngày.
Sau khi gieo những thứ này xuống, là có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hàng ngày.
Nếu thèm thứ gì đặc biệt, Lưu Tô cũng có thể mua trực tiếp từ thương thành.
Cuộc sống không thể một bước lên trời, từ từ thôi. Lưu Tô chẳng hề sốt ruột.
Thời gian trôi nhanh trong những ngày Lưu Tô hăng say trồng trọt. Ở nơi xa căn cứ, cô sống cuộc đời không ai quấy rầy, chẳng hề thấy cô đơn, trái lại còn thư thái tự tại.
Khi toàn tâm toàn ý lao vào cuộc sống làm ruộng, thời gian như chạy nước rút.
Lưu Tô đi sớm về tối, bận tối mắt tối mũi, đợi đến khi gieo trồng xong hết đám đất định trồng, thời gian đã trôi qua nửa tháng.
Nửa tháng này, Lưu Tô bận rộn đến nỗi gầy mất 2 cân, dù ngày nào cũng ăn uống đầy đủ, nhưng làm ruộng vẫn là việc rất vất vả.
Cuối cùng cũng trồng xong đất đai, Lưu Tô có thể thở phào, ở nhà nghỉ ngơi tử tế.
Lúc này Lưu Tô mới có thời gian nhớ lại cái container mà Thường Minh còn nợ cô nửa tháng trước.
