Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Nữ Lãnh Chúa Tối Cường Xây Dựng Lãnh Địa Từ Một Nông Trại > Chương 35

Chương 35

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 35: Thức ăn động vật đã có

 

Trên mặt đã tươi cười: “Chuyện tốt, tôi đến tặng đồ cho anh đây.”

 

Tống Vấn chẳng tin, thời buổi này còn tặng đồ? Mang ít đất cũng phải tốn phí vận chuyển, còn đồ đạc gì?

 

“Tôi không cần, anh cầm về đi.”

 

Đường Duệ vẫn cười tủm tỉm: “Đậu sơn dược có muốn không?”

 

Trước đó Đường Duệ đã nghe Lưu Tô nói, đổi một trăm cân đậu sơn dược cho bộ đội. Một trăm cân đậu sơn dược so với mấy chục vạn người của bộ đội thì chỉ như muối bỏ bể.

 

Bùn đất rơi xuống biển, chẳng gợn nổi một chút sóng.

 

Nếu ai cũng khổ thì thôi, đằng này lại có người có, có người có thì ắt có người không.

 

Thế là áp lực lại dồn lên đầu Tống Vấn.

 

Còn tại sao người khác biết? Không cần hỏi, chuyện của Tống Vấn chẳng có bí mật, bao nhiêu con mắt đang nhìn vào hậu cần đây, hễ có đồ tốt là bị đổi đi mất, còn để yên cho anh ta giữ lại? May mà anh ta keo kiệt như Gơ-lăng-tê, nếu không thì hậu cần đã bị vét sạch từ lâu.

 

Đậu sơn dược? Vừa nghe đến từ này, Tống Vấn liền phấn chấn hẳn lên.

 

Hai hôm nay anh ta còn đau đầu hơn cả trước khi có đậu sơn dược. Trước đây cấp trên giục lấy, nhưng không có thì không có, đành chịu.

 

Giờ thì hay rồi, có một trăm cân, từ trên xuống dưới, ai cũng muốn, ai cũng thiếu.

 

Không cho thì kéo đến ùn ùn cả văn phòng, trên đường đi làm về, trước cửa nhà, ngay cả cấp trên cũng đòi!

 

Cấp trên đòi, không cho sao được? Thế là cho.

 

Ngày mai có nhiệm vụ, cả tuần không đi vệ sinh được, có cho không? Thế là cho.

 

Nữ binh sắp sinh, giờ cần cái này, mang thai khó khăn, cho không? Thế là cho.

 

Đại loại, toàn là lý do chính đáng.

 

Cuối cùng, số đậu sơn dược ít ỏi của anh ta, mới mấy ngày đã cho gần hết, chẳng còn lại mấy cân.

 

Lúc này anh ta cũng vừa từ văn phòng cấp trên chạy về uống nước.

 

Sáng sớm vừa đi làm đã bị gọi lên văn phòng cấp trên, yêu cầu anh ta thu thêm mấy trăm cân, coi đây như nhiệm vụ, nếu không làm xong thì đi thu mấy vạn cân rau củ.

 

Trời ạ, đây là thực vật biến dị, xuất hiện ngẫu nhiên, có tổng cộng được mấy trăm cân hay không anh ta còn chẳng biết, đi đâu kiếm mấy trăm cân cho họ?

 

Mấy vạn cân rau củ càng vô lý hơn. Ai bảo căn cứ thả đại trà dị năng giả mộc hệ ra ngoài khai hoang? Hiện tại dị năng giả mộc hệ trong căn cứ đã vắng đi một mảng lớn, số còn lại bận trồng lương thực để no bụng, đâu có sức mà trồng mấy thứ rau củ chẳng no?

 

Dù sao không ăn rau thì tối đa đi vệ sinh khó khăn, không ăn cơm thì không có nỗi lo này – người mất rồi, khỏi phải lo.

 

Ngay cả khi chưa thả dị năng giả mộc hệ ra ngoài, rau xanh trong căn cứ cũng có hạn, lúc đó mấy nghìn con mắt đang nhìn chằm chằm, anh ta có kéo mặt già đi khóc cũng chẳng có mấy vạn cân, nghĩ ăn cứt à!

 

Lúc này Đường Duệ nhắc đến đậu sơn dược, chẳng khác nào giữa sa mạc đưa cho anh ta một chai nước khoáng, sướng không tả xiết.

 

Tống Vấn lập tức cười tươi: “Nhìn anh kìa, sao không nói sớm? Đậu sơn dược đâu?”

 

Nói rồi còn ngó nghiêng tìm kiếm, chẳng thấy túi to nào cả, chẳng lẽ đậu sơn dược để ngoài không mang vào?

 

Thế còn được? Không phải để người ta lấy trộm mất sao?

 

Nghĩ vậy liền định đứng dậy, ra ngoài xách đậu sơn dược vào tận nơi.

 

Đường Duệ vẫn điềm nhiên: “Ở đây nè, Tùy Bưu đang đeo trên lưng kìa.”

 

Tống Vấn nhìn cái túi trên người Tùy Bưu, cũng không to lắm, chắc chẳng được bao nhiêu cân, liền xìu xuống. Lại nghĩ có còn hơn không, chân muỗi cũng là thịt, bèn lấy lại tinh thần.

 

“Anh muốn đổi gì thì nói đi. Nói trước, thực vật biến dị thì không được đâu, thực vật biến dị quý hiếm, bộ đội không trao đổi ra ngoài.”

 

Đường Duệ biết quy định của bộ đội. Đậu sơn dược này chẳng có năng lực chiến đấu gì, chưa đủ để bộ đội động lòng lấy thực vật biến dị quý hơn ra đổi.

 

“Tôi muốn đổi một cái máy đuổi chim bằng sóng âm, loại có thể đuổi được động vật biến dị.”

 

Tống Vấn biết thứ này, trong bộ đội có nhiều, đi nhiệm vụ đều được trang bị, không phải đồ hiếm: “Anh có trồng trọt gì đâu, hay anh sắp đi nhiệm vụ? Anh cần cái này làm gì?”

 

Đường Duệ nói thẳng: “Giờ tôi đi trồng trọt rồi. Lúa ngoài đồng đang lên tốt, bắt đầu có động vật biến dị đến ăn vụng, muốn có cái máy đuổi chim để xua chúng đi, khỏi ảnh hưởng đến mùa màng.”

 

Tống Vấn gật đầu, thế thì hợp lý rồi. Máy đuổi chim bình thường chẳng có tác dụng gì lớn, nhưng nếu trồng trọt thì đúng là cần: “Với cô bé Lưu Tô hả?”

 

“Phải.” Đường Duệ không ngạc nhiên khi Tống Vấn biết. Anh vốn không định giấu, đây cũng chẳng phải chuyện gì mờ ám.

 

Về cuộc sống hiện tại, anh khá hài lòng. Lưu Tô là một cô gái tốt, rất chăm chỉ, lạc quan, hoạt bát, cũng dễ ở chung, ở bên nhau rất thoải mái.

 

Tống Vấn hiểu rồi, thằng nhỏ này chuẩn bị yêu đương đây, vậy anh ta không làm phiền nữa. Đổi cho nó là được.

 

“Có thể cho anh, nhưng tôi lấy năm cân đậu sơn dược.”

 

“Nửa cân thôi. Chúng tôi mở chín mẫu đất, khi nào thu hoạch có thể bán cho anh.” Đường Duệ trả giá.

 

Chín mẫu đất? Toàn do cô bé Lưu Tô làm, đúng là tài giỏi thật, nếu ở trong bộ đội cũng là lính tốt!

 

Nhưng: “Hai cân. Chín mẫu đất, chỉ riêng thu hoạch thôi cũng đủ làm anh mệt đứt hơi, lúc đó bộ đội cho xe chở giúp, không lấy phí xăng.”

 

“Nhiều nhất một cân. Trong nhà còn đậu sơn dược, lần sau lại đổi cho anh.”

 

Đường Duệ không nhượng bộ. Ở nhà anh đã tính, một cân là đủ để đổi rồi, đó là mức giá tâm lý của Tống Vấn, chắc chắn anh ta sẽ đồng ý.

 

Quả nhiên, Tống Vấn lại nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý.

 

Máy đuổi chim trong hậu cần có nhiều, giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì, chi bằng đổi đi, để đấy cũng chỉ bám bụi.

 

Đường Duệ tiện thể nói thêm: “Tôi còn mang theo mười cân gạo tẻ, mười lăm cân khoai lang, định đổi lấy ít cám mì?”

 

Có người dùng lương thực đổi cám mì ư? Tuy cám mì đổi được nhiều hơn, ăn no hơn, nhưng miệng lưỡi thì chẳng ngon lành gì. Nếu bảo Đường Duệ ăn, Tống Vấn không tin.

 

Chẳng lẽ? “Anh nuôi gia súc à?” Tuy là câu hỏi, nhưng nói xong Tống Vấn càng chắc chắn, nhất định là vậy. Nếu không, với tính cách của Đường Duệ, còn chưa đến mức phải đổi lương thực lấy cám mì về ăn.

 

Đường Duệ gật đầu, chuyện này không giấu được. Sau này nếu có đến, cũng không giấu nổi, tiếng gà con kêu cũng khá to.

 

Hơn nữa, mấy con gà và thỏ, anh còn giữ không nổi sao?

 

Chi bằng lấy sợi mì treo cổ cho xong.

 

Tống Vấn chua xót. Đường Duệ xuất ngũ rồi, hình như còn sống sướng hơn, đã ăn được lương thực trắng, còn nuôi cả động vật.

 

Sau này muốn ăn miếng thịt, còn phải cầu cạnh nó.

 

Đời thật khó khăn. Trước đây toàn là Đường Duệ đến xin anh ta đồ.

 

Sau này đổi vai rồi.

 

Ai mà ngờ được.

 

Tống Vấn cũng chẳng còn tâm trạng để bớt xén mấy cân cám mì nữa, phẩy tay, ký giấy, bảo Đường Duệ tự đến hậu cần lấy.

 

Suốt dọc đường, Tùy Bưu không nói gì, chỉ làm cái máy xách đồ vô cảm.

 

Đợi đến khi Đường Duệ đổi xong đồ, ra khỏi tòa nhà hậu cần, hắn mới bắt đầu nói như súng liên thanh: “Đội trưởng Đường, anh giấu tài ghê thế, anh kiếm được đậu sơn dược cơ à? Bán cho em ít đi, em cần lắm. Đội trưởng Đường, anh phát đạt rồi đừng quên em nhé, em là phó đội của anh mà. Em theo anh làm đi, em có thể nuôi gà, nuôi thỏ, nuôi lợn, nuôi dê, em có kinh nghiệm, thật đấy.”

 

Nuôi lợn thì Đường Duệ tin. Ước mơ của Tùy Bưu, trong đội không ai là không biết.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích