Chương 18: Hợp tác
Trương Khố Dữ nhất thời không nghĩ ra, còn chưa tính được rốt cuộc cần cho bao nhiêu. Trước đây anh đi học đều phải chính xác đến từng ml, từng gam, vậy mà bây giờ lại là “vừa đủ”, “một chút”, “hơi”, bà chủ này không muốn người khác học được thì cũng đừng làm vậy chứ.
Giờ còn nghe thấy đám người bên ngoài ồn ào la hét, tức đến mức anh bưng luôn bát canh trứng cà chua ra ngoài. Anh muốn xem, những kẻ chỉ biết đánh trận kia có biết “vừa đủ”, “một chút” là bao nhiêu không, ngày nào cũng chỉ biết giục.
Khi robot bưng canh trứng cà chua ra, các chiến sĩ lấy bát thường ngày vẫn ăn cháo loãng, mỗi người múc một bát đầy, húp một ngụm lớn.
“Sao không có vị gì vậy?”
“Chỉ có vị chua ngọt của cà chua thôi.”
“Không có muối.”
“Lão Trương, quân đoàn không đến mức không có tiền mua muối chứ?”
Người này một câu, người kia một câu nói không ngừng, sau đó Trương Khố Dữ cầm một lọ muối đi ra, nói với họ: “Còn chưa bỏ muối, ai biết các cậu manh động vậy, vừa bưng ra đã tự múc rồi.”
“Sao không bỏ muối rồi hãy bưng ra? Công thức bà chủ đưa không ghi bỏ muối à?” Lâm Kỳ lại uống một ngụm, tuy không có vị mặn nhưng cũng khá ngon.
“Có, nhưng tôi không biết cho bao nhiêu, bà chủ chỉ ghi ‘vừa đủ’.” Trương Khố Dữ xòe hai tay ra rồi khoanh lại trước ngực.
“Vừa đủ là ước lượng theo cảm giác thôi, như lúc cậu thường nói ‘cho một chút’ vậy.”
Một chiến sĩ nói xong liền cầm lọ muối trên bàn, múc một chút, cảm thấy chưa đủ lại bỏ thêm một nửa thìa, bỏ vào bát mình. Lấy thìa khuấy đều, đầy mong đợi uống một ngụm.
Nhìn những ánh mắt mong chờ trước mặt, anh nuốt xuống bát canh trứng cà chua đang ở trong miệng, kìm nén vị mặn chát, mặt không đổi sắc nuốt xuống.
Những chiến sĩ vẫn đang quan sát, thấy anh uống xong, liền ước lượng múc một ít, nhiều ít tùy người. Khuấy đều rồi hài lòng uống một ngụm lớn.
Họ cúi đầu uống một ngụm, thấy Lâm Kỳ vẫn chưa bỏ muối, liền mặt không đổi sắc nuốt xuống. Ở chỗ Lâm Kỳ không nhìn thấy, họ trừng mắt với tên chiến sĩ đứng trước, nhưng đối phương phớt lờ họ.
Lâm Kỳ cầm lọ muối nhìn đi nhìn lại, nhớ lại lúc ăn cơm ở chỗ bà chủ trước đây, hình như canh chỉ đậm đà hơn một chút, liền múc một ít muối bỏ vào bát khuấy đều, nếm thử một ngụm, vẫn hơi nhạt, lại bỏ thêm một chút, nếm thử lần nữa rồi hài lòng gật đầu, sau đó uống cạn bát canh chỉ trong vài ngụm.
Ngẩng đầu thấy mấy người kia vẻ mặt như “hóa ra còn có thể làm vậy”, còn Trương Khố Dữ nhìn thao tác của Lâm Kỳ, cầm lọ muối múc một thìa muối bỏ vào bát canh trước mặt. Khuấy đều rồi nếm thử, thấy vẫn hơi nhạt, lại bỏ thêm một thìa, lần này thấy vừa rồi, lại bỏ thêm một chút nữa, hài lòng gật đầu.
“Lâm Kỳ, qua đây.” Trương Khố Dữ nhìn Lâm Kỳ vẫn còn vẻ chưa thỏa mãn, gọi cậu qua rồi múc thêm cho cậu một thìa canh.
“Lão Trương, canh trứng cà chua này không còn bao nhiêu đâu.” Lâm Kỳ bưng bát đứng yên không nhúc nhích.
“Không sao, tôi chia phần của tôi cho cậu, coi như cảm ơn cậu đã giúp tôi giải quyết một vấn đề khó.”
“Tôi…”
“Tôi còn lạ gì cậu, theo nguyên soái chạy lên chạy xuống chiến trường, chỉ số phóng xạ trên người sắp vọt lên rồi, còn cao hơn cả Cốc Nhiêu một chút, tôi cho cậu trước vậy.”
“Đúng đó Lâm Kỳ, cậu uống nhanh đi, biết đâu sau này chúng ta không còn phải lo lắng về phóng xạ nữa.”
“Đúng đúng đúng.”
Lam Tinh.
Bạch Du bước ra khỏi biệt thự, nhìn mảnh đất hoang đã được khai phá hết xung quanh, lại thấy robot mới mua đã lên ngọn núi gần đó khai hoang rồi.
Bạch Du nhìn mảnh đất trước biệt thự, phải quy hoạch lại một chút, nếu không trồng linh tinh thì đến lúc thu hoạch sẽ rất bất tiện.
Cô mở não bộ định xem thử hành tinh trồng trọt của Liên bang quy hoạch thế nào, không ngờ mở ra xem thì lại phải trả phí, xem một lần mà mất tận 10 vạn tinh tệ, đúng là cắt cổ.
Lại lật xem một hồi, phát hiện các hành tinh trồng trọt của Liên bang đều bị các gia tộc lớn khống chế, chỉ có một số ít hành tinh trồng trọt không tốt là nằm trong tay cư dân Liên bang.
Hành tinh trồng trọt thu phí vừa rồi, chính là vì trái cây và rau củ trồng ra bị các thế gia đàn áp, nên mới nghĩ ra chiêu này.
Bạch Du vẫn đang nghĩ xem có cách nào khác để tham khảo không, thì não bộ reo lên. Mở ra xem thì ra là Cố Cẩn, chẳng phải anh ta đang đánh côn trùng sao, sao lại rảnh rỗi gọi cho cô thế này. Mở ra nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Cố Cẩn, tâm trạng đang buồn bực vừa rồi cũng khá hơn nhiều.
“Bạch Du, tôi muốn hỏi cô có hứng thú trồng rau củ quả bán cho quân đoàn không?” Cố Cẩn thấy Bạch Du sau khi nghe máy cứ nhìn chằm chằm vào mình, không nhịn được lên tiếng.
“Bán rau củ quả?” Bạch Du có chút phản cảm với chuyện này, cô chỉ muốn trồng để ăn, chứ không muốn ngày nào cũng vùi đầu vào đất trồng trọt, không muốn biến nó thành công việc, như vậy sẽ mất đi nhiều niềm vui.
“Đúng vậy. Phóng xạ trên chiến trường côn trùng là đả kích chí mạng đối với chiến sĩ. Hiện tại Ngôn Khanh đã chiết xuất được một chất từ cà chua cô trồng, có thể thanh lọc phóng xạ rất hiệu quả.”
“Rồi sao?”
“Là nếu đã dùng chất thanh lọc mà vẫn tiếp tục ở lại chiến trường, thì mỗi ngày đều cần ăn rau củ trồng trên Lam Tinh, như vậy phóng xạ mới không tiếp tục ăn mòn cơ thể.”
“Quân đội Liên bang có nhiều chiến sĩ như vậy, một mình tôi không thể trồng đủ rau và trái cây cho tất cả.”
Bạch Du đã xem thống kê của quân đội Liên bang, số người đó dù có thêm một người như cô nữa cũng không đủ cho một bữa.
“Có lẽ tôi chưa nói rõ, chỉ cần cung cấp cho quân đoàn săn giết của tôi là được. Các quân đoàn khác có hợp tác với các gia tộc khác, họ không cần mua những thứ này.”
Cố Cẩn nói xong không nói gì thêm, chỉ nhìn Bạch Du, tin rằng với sự thông minh của cô, cô sẽ hiểu được mối quan hệ trong đó.
Sự thật đúng là như vậy. Theo suy đoán của Bạch Du, chắc là thuốc mà quân đoàn của Cố Cẩn cần đang bị các thế gia khống chế, mà anh ta không muốn giao vận mệnh của mình cho giới quý tộc thế gia, nên mới tự nghiên cứu thuốc.
Nhưng cô nghĩ một quân đoàn ít nhất cũng phải mấy triệu người, ăn uống thì phải ăn rất rất nhiều, vậy thì cô không phải mệt chết sao.
Cố Cẩn thấy Bạch Du đang mất tập trung, chắc là nghĩ sai rồi, ho khan một tiếng rồi nói tiếp.
“Không cần cô cung cấp toàn bộ thức ăn, mỗi ngày chỉ cần một món rau hoặc một món canh, nếu có trái cây thì cung cấp thêm một chút trái cây là được.”
Bạch Du nghe Cố Cẩn ho khan một tiếng, liền thu hết những suy nghĩ đang lan man lại, có chút ngại ngùng không dám nhìn anh.
“Có thể được, nhưng tôi trồng được gì thì các anh ăn cái đó.”
“Đương nhiên rồi. Còn về giá cả, rau tạm thời định giá mười vạn tinh tệ một cân, trái cây thì trả theo kích thước, cô thấy được không?”
Cố Cẩn biết Bạch Du là người thích tiền, với lại giá này còn rẻ hơn nhiều so với việc họ mua thuốc.
Bạch Du nghe vậy quả thực hai mắt sáng rỡ, mười vạn tinh tệ chính là mười vạn tệ, nếu đặt ở thế kỷ 21, chẳng phải cô sắp thành phú bà rồi sao.
