Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không Tinh Tế: Tôi Biến Tinh Cầu Hoang Thành Vườn Địa Đàng - Bạch Du > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65 có bản audio.

Chương 65: Nguyên soái không được sao?

 

Sau khi lên phi xa, Bạch Du mới nhớ ra thiết bị phát sóng trực tiếp trong phòng bếp vẫn chưa tắt. Chắc chắn là vì quá muốn ôm cục cưng quốc bảo một cái, nên cô mới vội vàng không thể chờ đợi mà chạy đến cảng vũ trụ như vậy.

 

Còn Cố Cẩn, sau khi Bạch Du mở quyền hạn, Lôi Đình đã lập tức tra được vị trí của cảng vũ trụ, chẳng bao lâu sau đã hạ cánh xuống cảng.

 

“Chủ nhân, đã hạ cánh xuống Lam Tinh thành công.”

 

“Cảm ơn Lôi Đình đã hộ tống suốt chặng đường.”

 

“Không có gì, chủ nhân. Phát hiện có phi xa đang tiến đến, xin chú ý an toàn.”

 

Cố Cẩn vốn định mở cơ giáp, nhưng bàn tay vừa đưa ra lại thu về. Trên Tinh Võng nói rằng, mỗi người vợ khi nhìn thấy chồng mình bước ra từ cơ giáp đều sẽ sáng mắt lên.

 

Đợi đến khi Bạch Du tới, từ xa cô đã nhìn thấy một thứ to lớn màu bạc trắng. Cuối cùng cô cũng được tận mắt nhìn thấy cơ giáp trong tiểu thuyết tinh tế rồi, quả nhiên uy vũ bá đạo. Không biết mua một chiếc cần bao nhiêu tinh tệ nhỉ?

 

Đợi Bạch Du bước xuống khỏi phi xa, Cố Cẩn mới đưa tay ấn nút mở cơ giáp. Trong ánh bạc lưu chuyển, cửa khoang cơ giáp mở ra, Cố Cẩn từ trên cơ giáp nhảy xuống. Còn Lôi Đình vừa vươn cánh tay định đỡ Cố Cẩn xuống thì lúc này đang lơ lửng giữa không trung.

 

“Xì xì.”

 

Không đợi Lôi Đình nói gì, Cố Cẩn vội vàng thu nó trở lại vào trong dây chuyền cơ giáp.

 

Bạch Du nhìn Cố Cẩn từ trên cơ giáp đáp xuống đầy ngầu lòi, trong mắt lấp lánh ánh sao. Lúc này nhìn thấy Cố Cẩn đang đi về phía mình, trên tay còn xách cục cưng quốc bảo mà cô ngày nhớ đêm mong, khóe miệng cô không nhịn được mà hơi cong lên.

 

Mà Cố Cẩn nhìn thấy niềm vui trên gương mặt Bạch Du lúc này, cũng hiểu hơn về chuyện Lâm Kỳ thích Tinh Võng. Hóa ra những thứ học được trên Tinh Võng cũng không phải đều nhàm chán như vậy.

 

Bạch Du đứng dưới tán cây hoa, trên mặt nở nụ cười tươi nhìn anh. Đúng lúc này một cơn gió thổi tới, những cánh hoa trắng như tuyết theo gió bay xuống, vài cánh tinh nghịch lướt qua mái tóc, sau đó có cánh rơi trên vai, có cánh trượt xuống mặt đất. Nhưng trong mắt Cố Cẩn, dù những đóa hoa có đẹp đến đâu thì trước mặt Bạch Du cũng đều trở nên lu mờ.

 

Cố Cẩn chỉ vài bước đã đến trước mặt Bạch Du, đưa tay phủi cánh hoa trên vai cô. Nguồn tinh thần lực cảm xúc bị phong ấn trong cơ thể lại không ngừng nhảy nhót, cố gắng kiềm chế thôi thúc muốn ôm cô vào lòng.

 

Tin tức tố của hai người không ngừng thân mật hòa quyện. Lúc này Bạch Du cảm thấy bản thân có hơi bất thường. Khi nhìn thấy Cố Cẩn, cô cảm giác mình có chút mất kiểm soát, muốn ôm anh, hôn anh. Nếu Bạch Du lên Tinh Võng tra cứu tình trạng này, các tinh hữu chắc chắn sẽ nói cho cô biết đây là ảnh hưởng của tin tức tố tinh tế. Đáng tiếc, cô đã phải chịu thiệt vì thiếu kiến thức.

 

“Phu nhân đến đây để đón ta sao?”

 

Suy nghĩ của Bạch Du bị kéo trở lại bởi giọng nói của Cố Cẩn, cô thuận miệng đáp: “Tôi đến đón quốc bảo, tiện thể qua đón anh.”

 

“Trong lòng phu nhân, ta còn không quan trọng bằng một con thú cưng sao?”

 

Khi nghe câu này, Bạch Du ngẩng đầu nhìn Cố Cẩn. Đúng lúc ấy Cố Cẩn cũng cúi đầu xuống, ánh mắt hai người chạm nhau, bầu không khí cũng trở nên ngọt ngào đến mức ngấy.

 

Bạch Du vội chuyển tầm mắt đi, nói một câu “Tôi lên phi xa đợi anh”, rồi như chạy trốn mà lên phi xa. Phía sau còn truyền đến tiếng cười trầm thấp đầy từ tính của Cố Cẩn. Cố Cẩn nhìn Bạch Du chạy trối chết, xoay người cũng đi về phía phi xa.

 

Phi xa khởi động. Để ngắm những đóa hoa hai bên đường, Bạch Du đều thiết lập chế độ bay sát mặt đất. Cố Cẩn nhìn Lam Tinh đã thay đổi hoàn toàn, hít thở bầu không khí tràn ngập hương hoa. Lúc này cơ thể dường như đã trở lại cảm giác dễ chịu trước khi lên chiến trường, thoải mái đến mức khiến người ta buồn ngủ.

 

Chẳng bao lâu, phi xa dừng trước cổng biệt thự. Hai người xuống xe, Bạch Du thu phi xa lại. Cố Cẩn nhìn căn biệt thự trước mặt, hoa cỏ rực rỡ, tràn ngập vẻ mộng ảo, còn chấn động hơn lần trước anh tới đây.

 

Bạch Du đứng trước cửa. Sau khi tự động nhận diện, cánh cửa lớn từ từ mở ra, những phiến đá lát ngay ngắn hiện ra trước mắt. Bước vào biệt thự, hai bên là những chậu hoa và cây cảnh được sắp xếp ngay ngắn mà không kém phần đẹp mắt. Bức tường sân phủ đầy hoa hồng leo, dưới chân tường là từng khóm hoa cẩm tú cầu Endless Summer, xen lẫn giữa sắc hồng và xanh lam còn điểm thêm vài khóm màu tím và xanh lá.

 

Giàn nho vẫn ở nguyên vị trí cũ chờ đợi anh, chỉ là phía sau đã mọc thêm một bụi trúc tím.

 

Nhìn thấy nơi này, Cố Cẩn lắc chiếc giỏ trên tay. Con gấu trúc không chịu nổi nữa, lập tức “chít chít” kêu lên.

 

Động tác lắc tay dừng lại. Lúc này, hương chanh trong không khí cũng đã có lời giải đáp, đó là mùi hương tỏa ra từ những cây chanh được trồng bên cạnh giàn nho.

 

Cố Cẩn đi đến bàn đá, đặt con gấu trúc trên tay xuống, sau đó mới đi về phía cửa biệt thự. Bạch Du thấy anh vậy mà không mang quốc bảo của cô vào trong, không ngờ xách suốt cả đoạn đường rồi, đến lúc vào cửa lại keo kiệt như vậy. Sau đó cô bước tới, định đưa tay xách nó lên.

 

Bàn tay đưa ra bị bàn tay to lớn, các khớp xương rõ ràng của Cố Cẩn nắm lấy, sau đó lại buông ra. Bên tai truyền đến giọng nói của Cố Cẩn:

 

“Nó hiện tại vẫn chưa thể xuất hiện trước mặt mọi người. Trước đây nhà họ Tôn đã cấy một con chip ký ức vào trong cơ thể nó.”

 

Chip ký ức? Thiết bị nghe lén?

 

Bạch Du nghĩ đến thiết bị phát sóng trực tiếp vẫn đang bật lúc này, nhưng làm sao Cố Cẩn biết được? Nghĩ vậy, cô cũng hỏi thẳng: “Sao anh biết tôi vẫn đang phát sóng trực tiếp?”

 

Cố Cẩn chỉ vào quang não trên tay. Sau khi bật loa ngoài, trên đó hiện lên thông báo: “Streamer bạn theo dõi đang phát sóng.”

 

“Sao anh biết đó là tôi? Nhỡ đâu là một streamer khác mà anh theo dõi thì sao?”

 

Bạch Du vừa nói vừa đi vào trong biệt thự, Cố Cẩn đi theo phía sau, vội vàng giải thích: “Làm gì có streamer nào khác, ta chỉ có mình nàng.”

 

Bạch Du bước vào trong, nhìn thấy trên bàn vẫn còn bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo nóng hổi. Lúc này bụng cô cũng rất đúng lúc mà réo lên.

 

“Cố Cẩn, anh ăn sáng chưa?”

 

Cố Cẩn vốn định trả lời rằng mình đã ăn rồi, nhưng ngửi thấy hương thơm trong không khí, lời đến bên miệng lại biến thành: “Ta vẫn có thể ăn thêm một chút.”

 

Mà lúc này, những người hâm mộ nghe được cuộc trò chuyện của hai người lại bắt đầu một vòng bàn luận mới.

 

【Ôi chao ôi chao, “ta chỉ có mình nàng”.】

 

【Mới đến nơi thôi mà đã bất ngờ tỏ tình rồi. Từ cảng vũ trụ đến biệt thự, chẳng lẽ suốt quãng thời gian đó ngài chỉ nghĩ ra được đúng một câu này thôi sao? Nguyên soái, ngài không được à?】

 

【Có được hay không thì tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy bạn hơi thất vọng đấy.】

 

【Nguyên soái không được à?】

 

【Cái gì, Nguyên soái không được?!】

 

【Truyền xuống đi, Nguyên soái không được!】

 

【Đúng là hơi thất vọng, đáng lẽ phải thế này thế kia mới đúng.】

 

【Có lẽ Nguyên soái khá bảo thủ?】

 

【Hahahahaha, bảo thủ, hahahaha……】

 

【Đừng cười nữa, đừng cười nữa, hahaha……】

 

【Bao nhiêu từ ngữ như vậy, thế mà bạn chỉ nghĩ được đúng hai chữ “bảo thủ”.】

 

【Mặc dù không phải tôi nói ra, nhưng tôi cảm thấy mình bị xúc phạm rồi, bởi vì tôi cũng nghĩ như vậy.】

 

【Ừm?】

 

【Ai hiểu không, tôi vẫn đang hóng chuyện, tự nhiên miệng lại bị nhét cho một miếng thức ăn ngon.】

 

【Cách ví von này của bạn sao tôi thấy quen quen.】

 

【Tôi biết, tôi biết, cái này hôm kia khoa khảo cổ mới giải mã ra.】

 

【Mọi người ơi ai hiểu không, tôi vốn đang đi đường bình thường, ai ngờ đột nhiên bị nhét cho một nắm cơm chó.】

 

【Đừng cướp lời thoại của tôi.】

 

【Trong miệng tôi rõ ràng là cháo thịt nạc trứng bắc thảo, chứ đâu phải cơm chó.】

 

【Không thể không nói, món cháo thịt nạc trứng bắc thảo này thơm thật.】

 

【Tôi cẩn thận thưởng thức câu nói kia của Nguyên soái. Thực ra Nguyên soái đã ăn rồi, nhưng lúc này anh ấy muốn ăn món do chính tay streamer nấu.】

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi