Chương 21: Tôi là bạn tốt của Tang Lạc
Lại một ngày của học viên quân đội khổ sai nữa rồi.
Tang Lạc chạy xong thể dục sáng, cắm ống dinh dưỡng lười biếng vào lớp, vẫn không tới nhà ăn, cô thực sự không dậy nổi, năm giờ sáng đấy, ai hiểu không? Cô có thể bỏ bữa sáng để ngủ nướng.
Ống dinh dưỡng vị cam này chua chua, không ngon lắm, lần sau đổi vị khác, hy vọ� tinh tế có thể mạnh dạn sáng tạo, sớm nghiên cứu ra vị bánh bao, vị thịt kho tàu, mặc dù những vị này uống vào có thể hơi kỳ lạ, nhưng toàn vị trái cây, miệng cô sắp nhạt ra chim rồi.
Uống xong liền nằm bò lên bàn ngủ bù, không biết mấy học sinh này sao mà nhiều năng lượng thế, dậy sớm chạy thể dục còn có thể tới nhà ăn, vào lớp còn xem được sách, quả nhiên là cô già rồi sao.
Phòng học rất rộng, gần như ngồi đầy người, Tang Lạc vì không ăn sáng nên tới tương đối sớm, cố tình chọn hàng ghế cuối, cô dự định lát nữa lên lớp tiếp tục ngủ.
Hi Lạc Nhĩ vừa vào lớp đã bắt đầu tìm Tang Lạc ở đâu, tìm thấy Tang Lạc ở hàng cuối liền qua ngồi cạnh cô, thấy cô vẫn đang ngủ cũng không gọi dậy, bây giờ anh ta có bộ lọc động lực dày một trăm tám mươi tầng đối với Tang Lạc.
Tiếng chuông vào học vang lên, thấy Tang Lạc không có dấu hiệu tỉnh dậy, Hi Lạc Nhĩ đẩy cô: "Tang Lạc, vào học rồi, đừng ngủ nữa."
Tang Lạc ngơ ngác ngẩng đầu, một cọng tóc dựng đứng, thấy Hi Lạc Nhĩ ở bên cạnh, không nhịn được nói: "Sao lại là cậu?"
"Ý gì?"
Tang Lạc vùi mặt vào lòng bàn tay hít sâu một hơi: "Không có gì."
Hi Lạc Nhĩ còn muốn nói gì, nhưng giáo viên đã vào, đành phải ngậm miệng.
Ka Nặc, giáo viên lý luận quân sự chỉ huy, là người có tỷ lệ trượt môn cao nhất trường, không có ngoại lệ, lớp của lão già này cực kỳ nghiêm, bài thi cực kỳ khó, cuối kỳ còn không chịu khoanh vùng trọng tâm, nên lên lớp của ông ta, mọi người đều không dám lơ là.
Tang Lạc cậy mình thấp bé, ngồi phía sau gần như bị người phía trước che khuất hoàn toàn, chẳng lo lắng gì, cô nhỏ giọng nói với Hi Lạc Nhĩ: "Này, tôi ngủ một lát, thầy gọi người hay xuống dưới thì gọi tôi nhé."
Nói xong liền nằm úp xuống.
Hi Lạc Nhĩ như bị sốc, sao lại có người có gan như vậy, dám ngủ trong lớp của ác quỷ trượt môn chứ.
Anh ta vội vàng nhỏ giọng bên cạnh: "Đừng ngủ mà, thầy Ka Nặc rất nghiêm đấy, cậu..."
Thấy Tang Lạc không có ý dậy, lại đẩy cô, kết quả Tang Lạc chẳng thèm để ý, anh ta lại không dám nói to, chỉ đành ngồi thẳng nhìn lên bục giảng, cố hết sức canh chừng cho Tang Lạc.
Phòng học gần như ngồi đầy, ngồi cuối lớp, lại cộng thêm người nhỏ, Tang Lạc an ổn ngủ một giấc tới tan học.
Cô vươn vai, giờ ăn trưa đến rồi.
"Cậu thực sự không sợ bị phát hiện à? Lỡ bị thầy Ka Nặc phát hiện, cuối kỳ cậu chắc chắn trượt luôn." Hi Lạc Nhĩ thấy cô một mặt thảnh thơi, không nhịn được nói một câu.
Tang Lạc phẩy tay, mặt bình thản, chỉ là thao tác cơ bản thời đại học thôi, học viện quân đội tinh tế sao không tính là đại học được chứ.
"Chiều học gì?" Tang Lạc vừa thu dọn vừa hỏi.
"Bắn súng."
"Bắn súng?" Tang Lạc nghĩ một lát, chưa từng học, không lẽ còn mệt hơn hôm qua chứ, "Tiết bắn súng làm gì, chỉ bắn suông thôi à?"
"Đương nhiên không phải." Hi Lạc Nhĩ đựng đồ xong trả lời, "Đầu tiên thường là tự luyện bắn nửa tiếng, trong thời gian đó giáo viên sẽ chỉ dẫn, sau đó chia làm hai tổ, trên sân huấn luyện một tổ bắn một tổ tránh né, thời gian nửa tiếng, rồi đổi lại."
Anh ta ngừng một chút, nhớ lại Tang Lạc trước đây không hiểu mấy thứ này, lại bổ sung: "Chúng ta phải mặc đồ huấn luyện đặc chế, đạn súng chúng ta dùng huấn luyện cũng là đạn đặc chế, sẽ không gây sát thương cho chúng ta, nhưng bị bắn trúng, cộng thêm đồ huấn luyện cảm giác đặc chế, cảm giác đau là 100%, máy móc sẽ theo dõi trạng thái của chúng ta theo thời gian thực, bắn trúng vị trí hiểm yếu hoặc bị bắn quá nhiều sẽ bị máy móc phán định loại bỏ."
Sự im lặng của Tang Lạc như sấm rền, súng tinh tế, loại đạn đó, có thể tưởng tượng được không? Toàn là đạn laze, bắn vào người có thể xuyên thủng một lỗ ấy, cảm giác đau 100%, cô không biết nói gì, lại còn phải trong làn đạn dày đặc liên tục tránh né nửa tiếng, ồ, không chỉ nửa tiếng, vì phải đổi qua đổi lại mãi.
Cô thực sự, cô quá ngốc, cô không nên cho rằng mấy cái huấn luyện tinh tế này có thể có cái nào nhẹ nhàng, cô thà ngồi trong lớp cả ngày còn hơn.
"Vậy bị loại thì sao?" Tang Lạc không chịu từ bỏ hỏi.
"Đương nhiên là tiếp tục tránh né trong đó, cho đến khi hết giờ, máy tính kết toán số lần bị loại, rồi căn cứ số lần để huấn luyện tăng gấp đôi." Hi Lạc Nhĩ mặt đương nhiên.
Trái tim lơ lửng cuối cùng cũng chết hẳn.
"Cậu sao thế? Không đi ăn à?" Hi Lạc Nhĩ nhìn Tang Lạc ngồi xuống lại, hơi nghi hoặc.
Tang Lạc mặt xám ngoét: "Tôi cố gắng nhịn một bữa để ngất đói, rồi trốn luôn buổi huấn luyện chiều."
Hi Lạc Nhĩ: ...
Anh ta nói giảm nhẹ: "Nếu sáng cậu đã uống ống dinh dưỡng, thì ống dinh dưỡng này có thể duy trì cho cậu tới bốn giờ chiều."
Tang Lạc: ... Xác chết cứng ngắc.
Một lát sau, Mạc Nhĩ và mọi người đến.
"Sao anh ở đây?" Mạc Nhĩ thấy Hi Lạc Nhĩ đứng cạnh Tang Lạc thì đầy cảnh giác.
Hi Lạc Nhĩ kiêu ngạo hếch cằm: "Hừ, bây giờ tôi là bạn tốt của Tang Lạc."
Mạc Nhĩ: ?
Khương Lan: ?
Đồng Nhan Y: ?
Á Phi: ?
Tang Lạc: ?
Năm dấu hỏi chấm.
Tang Lạc: ... khi nào thế, sao cô không biết.
Thấy Tang Lạc ngẩn người tại chỗ, Hi Lạc Nhĩ dùng khuỷu tay chọt cô: "Tang Lạc, cậu nói cho họ biết, có phải hôm qua chúng ta đã là bạn tốt rồi không?"
Tang Lạc: ...
Cô có chút do dự, thấy anh ta giống như chủ mèo hếch cằm lên, thăm dò nói: "Ừm... chắc vậy."
"Nghe thấy chưa! Tang Lạc nói rồi, tôi là bạn tốt của cô ấy!" Nghe Tang Lạc nói, cằm Hi Lạc Nhĩ hếch cao hơn, Tang Lạc ngước lên chỉ thấy lỗ mũi anh ta.
Mạc Nhĩ liếc anh ta một cái, kéo anh ta ra: "Tang Lạc, nếu cô bị uy hiếp thì nói một tiếng, tụi này không sợ hắn đâu."
"Cậu có ý gì!" Hi Lạc Nhĩ nổ tung ngay lập tức.
"Không, không có uy hiếp." Tang Lạc vuốt trán.
"Hừ." Hi Lạc Nhĩ lúc này mới thực sự thoải mái: "Không thèm chấp mấy người."
Anh ta vẫy tay với Tang Lạc: "Chiều chúng ta gặp trên lớp nhé."
Tang Lạc cười gượng gật đầu: "Ừ." Cô không muốn từ bỏ kế hoạch nhịn đói ngất xỉu để trốn học chút nào.
"Cậu và Hi Lạc Nhĩ..." Khương Lan nhíu mày nhìn Tang Lạc.
"Thật ra Hi Lạc Nhĩ cũng khá tốt, hôm qua huấn luyện thể lực cậu ấy luôn giúp tôi, cũng rất quan tâm tôi." Tang Lạc vuốt tóc ra sau tai, mày mắt dịu dàng nói.
"Tên đại thiếu gia tính khí thối đó á?! Hắn biết quan tâm người khác à?!" Mạc Nhĩ mặt đầy khó tin, dù sao cậu ta và Hi Lạc Nhĩ cãi nhau dữ nhất, gần như gặp mặt là đấu võ mồm.
"Anh ta chỉ không ưa chúng ta thôi, Tang Lạc cũng chưa từng chọc đến anh ta. Hơn nữa, người anh ta mắng nhiều nhất thực ra là cậu và Khương Lan." Đồng Nhan Y vỗ vai Mạc Nhĩ.
"Sao lại thế?"
"Bởi vì một người mỉa mai phớt lờ anh ta, một người lén vác bao tải đánh anh ta." Á Phi bên cạnh tốt bụng giải thích.
Khương Lan: Liên quan gì đến tôi, sao lại kéo tôi vào.
Anh ta chọn trực tiếp cắt ngang chủ đề: "Được rồi, đi ăn thôi."
Tang Lạc trong lòng thầm than thở, cái không khí thân thiện chết tiệt của nhóm nhân vật chính này."
