Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phản diện hệ thống và kỳ nghỉ nửa năm > Chương 48

Chương 48

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 48 có bản audio.

Chương 48: Du Nam thắng lợi

 

“Hi Lạc Nhĩ đâu rồi?” Tang Lạc nhìn quanh lớp, không thấy bóng dáng cậu ta. Cô còn chưa đưa thẻ bài đã hứa cho cậu ta.

 

“Có lẽ cậu ấy đang ở cùng đồng đội. Sắp tới vòng tuyển chọn rồi, mấy hôm nay cậu ấy bận rộn xây dựng chiến lược, quyết tâm giành vị trí đầu.”

 

Mạc Nhĩ xoa cằm, mấy hôm không cãi nhau với cậu ta, còn thấy hơi lạ.

 

“Được rồi.”

 

Á Phi nhìn thông tin đội trên trang web chính thức, mặt đầy lo lắng: “Chúng ta cũng nên nghĩ cách vào top 15 trong vòng thi đồng đội.”

 

“Hơn một nghìn đội.” Khương Lan nhíu mày. Cậu ta từng tính điểm, muốn vào đội tuyển trường thì thi đồng đội phải đứng trong top 15, thực sự quá khó.

 

Mỗi năm thể thức thi đồng đội đều có thay đổi, không biết năm nay là dạng nào.

 

Đồng Nhan Y và Mạc Nhĩ nằm bẹp ra bàn, họ rất tự biết mình không có khiếu chiến thuật. Chỉ cần chờ kết quả thảo luận rồi nghe sắp xếp là được.

 

“Mọi người có ý tưởng gì không?” Tang Lạc đã lấy sổ ra chuẩn bị ghi chép.

 

“Không có.”

 

Khương Lan mặt không cảm xúc.

 

Á Phi lắc đầu lia lịa.

 

Đồng Nhan Y ngó lên trời ngó xuống đất.

 

Tang Lạc: “...”

 

Không phải chứ, đây là đoàn nhân vật chính hả? Đùa à?

 

Tang Lạc đặt sổ xuống, bất lực xoa trán: “Vậy ra thực chất chúng ta chẳng có chiến lược nào cả đúng không?”

 

“Có.”

 

Ánh mắt Tang Lạc tràn đầy hy vọng nhìn về phía Khương Lan. Cô biết mà, nhân vật chính sao có thể buông thả như vậy, mình tự dọa mình thôi ~

 

Giây tiếp theo, chỉ thấy Khương Lan chậm rãi mở miệng: “Thuận theo tự nhiên.”

 

... Hy vọng tan vỡ.

 

Trời ơi! Cô cũng muốn thuận theo tự nhiên! Nhưng hào quang nhân vật chính không cho phép! Nếu mọi người không giành được vị trí đầu để tăng chút hào quang thì thế giới này sụp đổ mất! Chỉ có mình cô là gánh cả thế giới!

 

Cô chưa từng thấy đoàn nhân vật chính nào Phật hệ và buông thả như vậy. Đây là manga nhiệt huyết vũ trụ à? Cô đã bị đưa đến đâu thế này?

 

Đây là hàng lậu chăng, sao lại có thể là manga nhiệt huyết vũ trụ được? Nhiệt huyết của nhân vật chính đâu? Ai đã lấy trộm nhiệt huyết của mấy đứa này? Cô phải báo cảnh sát mất.

 

Tang Lạc nhếch mép: “Vậy thì thuận theo tự nhiên thôi.”

 

Cô cũng buông thả vậy. Thuận theo tự nhiên cũng tốt, vào vòng thi rồi tính tiếp cũng chưa muộn.

 

“Ăn cơm trước đã.”

 

Trời đất sự to, ăn cơm là lớn.

 

________________

 

Sân huấn luyện lính đơn.

 

Tang Lạc và mọi người vừa bước vào đã thấy ngay hai cỗ cơ giáp đang giao đấu ở trung tâm. Là Du Nam.

 

Lúc ăn cơm, Đồng Nhan Y lướt quang não, thấy có người nói sân huấn luyện lính đơn có náo nhiệt, liền giục mọi người ăn nhanh rồi hấp tấp kéo đến.

 

Trận chiến giữa hai lính đơn cấp SS thu hút ánh nhìn của đại đa số mọi người.

 

Trên sân huấn luyện rộng lớn, hai cỗ cơ giáp đối đầu nhau. Dưới ánh mặt trời, lớp vỏ kim loại lấp lánh ánh sáng lạnh.

 

Họ lao về phía đối thủ với tốc độ nhanh đến chóng mặt.

 

“Người kia là ai vậy?” Tang Lạc vừa bóc hạt dưa vừa say sưa xem.

 

Mạc Nhĩ chộp một nắm hạt dưa từ tay Tang Lạc, vừa bóc vừa nói: “Hình như là Tuân Liên, năm thứ ba.”

 

“Tuân Liên?” Tang Lạc mơ hồ. Ai vậy? Trong cốt truyện không viết.

 

“Lính đơn cấp SS năm thứ ba, trước khi Du Nam đến, cậu ta là lính đơn đứng đầu trường chúng ta. Ôi trời, thực sự bó tay. Mấy khóa trước tổng cộng chỉ có hai lính đơn cấp SS, vậy mà khóa chúng ta một lúc tới hai cấp SS, lại còn một chỉ huy cấp 3S là Hi Lạc Nhĩ, với một Khương Lan. Các trường quân sự khác cũng thế, mấy tên cấp SS và 3S cũng có. Ghê thật, khóa chúng ta sao lắm nhân tài thế?” Đồng Nhan Y trầm tư.

 

“Lính đơn đứng đầu trước đây?”

 

“Ừ.” Á Phi nhìn hai cỗ cơ giáp đang đánh nhau khó phân thắng bại, “Du Nam xuất thân từ Sa An, nhưng thiên phú lính đơn của cậu ấy rất mạnh. Cậu ấy thi đỗ vào Học viện Quân đoàn số 9 từ Sa An, và trong kỳ thi đấu lính đơn toàn trường cuối học kỳ trước, cậu ấy đã giành hạng nhất, trở thành lính đơn đứng đầu mới của Học viện Quân đoàn số 9. Trước đó, lính đơn đứng đầu luôn là Tuân Liên.”

 

Sa An được coi là một trong những tinh cầu nghèo thứ hai của Liên Bang. Nghèo nhất tất nhiên là những tinh cầu có số hiệu, tương đương với hành tinh rác thải.

 

Du Nam có thể nổi bật từ Sa An, một tinh cầu nghèo nàn về tài nguyên, và giành được vị trí lính đơn đứng đầu trường trong học kỳ đầu tiên, đủ để thấy thiên phú của cậu ta cao đến mức nào.

 

Phải biết rằng Học viện Quân đoàn số 9 là một trong chín học viện quân sự của Liên Bang. Số người đăng ký mỗi năm vô số kể. Chế độ thi tuyển và điều kiện nhập học nghiêm ngặt đã sàng lọc ra những thiên tài đỉnh nhất vũ trụ.

 

Du Nam, người có thể từ một tinh cầu nghèo khó chen chân vào tranh giành suất học với những người được hưởng tài nguyên đỉnh cao và mở ra con đường sống, chính là thiên tài trong số những thiên tài.

 

Khương Lan quan sát kỹ hai cỗ cơ giáp, trong đầu vô thức phân tích ưu nhược điểm của chúng cũng như các phương án cải thiện.

 

Du Nam điều khiển cơ giáp né tránh đòn tấn công của đối phương một cách linh hoạt, đồng thời tìm cơ hội phản kích. Nhắm đúng thời cơ, cậu ta bất ngờ tung đòn, hệ thống vũ khí của cơ giáp bắn ra một chùm năng lượng mạnh mẽ, nhằm thẳng vào chỗ hiểm của đối phương.

 

Tuân Liên cũng không chịu thua, phản ứng nhanh nhẹn mở hệ thống phòng ngự của cơ giáp, thành công chặn đòn tấn công của Du Nam.

 

Sau đó, anh ta nhanh chóng điều chỉnh tư thế cơ giáp, từ cánh tay cơ giáp duỗi ra một thanh quang kiếm, nắm lấy quang kiếm bất ngờ vung về phía Du Nam, mục tiêu nhằm thẳng vào lõi cơ giáp.

 

Du Nam nghiêng người né tránh, trên cánh tay cơ giáp hiện ra một hàng lỗ vũ khí, đạn laser bay vọt ra.

 

Tuân Liên vừa vung kiếm đỡ đạn laser đang bay tới, vừa nhanh chóng tiếp cận Du Nam.

 

Hai cỗ cơ giáp qua lại, không ai nhường ai.

 

Có vẻ hiện tại Tuân Liên đang chiếm thượng phong.

 

“Đây là cấp SS sao? Với tốc độ này, mắt tôi muốn mù luôn rồi.”

 

“Tôi từng tưởng tôi là thiên tài, cho đến khi vào Học viện Quân đoàn số 9.”

 

“Chậc.”

 

“Vòng tuyển chọn chúng ta phải đấu với bọn họ à?”

 

“Tôi nguyện ăn chay một tuần để lính đơn vòng bốc thăm đầu tiên không gặp bọn họ.”

 

“Tôi cũng vậy, nhất định đừng để bốc trúng họ ngay vòng đầu.”

 

“Phản ứng nhanh thật. Nếu là tôi, tôi đã bị Tuân Liên chém chết rồi.”

 

“Tuân Liên vẫn lợi hại. Du Nam bắn ra đạn laser dày đặc, Tuân Liên vung một thanh kiếm mà đỡ hết được, còn có thể đuổi kịp Du Nam. Nếu là tôi, chắc đã thành cái sàng rồi.”

 

“Lần này ai sẽ thắng?”

 

“Ai biết được? Không nhìn ra, cả hai đều mạnh quá.”

 

“Tôi nghĩ là Tuân Liên, dù sao cậu ta cũng làm lính đơn đứng đầu mấy học kỳ rồi, mà bây giờ đang chiếm thế thượng phong.”

 

“Tôi nghiêng về Du Nam hơn. Kỳ trước cậu ta giành ngôi đầu cũng là lật ngược thế cờ từ thế khó đấy nhé.”

 

Xung quanh xôn xao bàn tán. Trận chiến giữa hai lính đơn cấp SS, đương kim thủ lĩnh đối đầu thủ lĩnh tiền nhiệm, chỉ cần tung ra là sẽ là chủ đề nóng.

 

Người khôn ngoan đã bật máy ghi hình lên, ghi lại để về học tập, làm quen với cách đánh của họ, xem có tìm ra điểm yếu không. Miệng thì nói đánh không lại, nhưng không thử sao biết.

 

Khi trận đấu tiếp diễn, cơ giáp của cả hai bên đều bị tổn hại ở những mức độ khác nhau, nhưng hai người vẫn khó phân thắng bại. Quang kiếm giao nhau, tia lửa bắn tung tóe, bên tai vang lên những tiếng ma sát chói tai.

 

Hình dáng hai cỗ cơ giáp lóe lên, trên không trung đan xen những đường kiếm ảo diệu, khiến người xem hoa mắt.

 

Đột nhiên, Du Nam xoay người một cái, trong ánh mắt khó tin của mọi người, với một tư thế không thể tưởng tượng nổi, chủ động để Tuân Liên đâm thủng bụng mình, đồng thời đâm quang kiếm vào vai phải cơ giáp của Tuân Liên, một đấm xuyên thủng lõi cơ giáp của Tuân Liên.

 

Cơ giáp của Tuân Liên bị đánh nát lõi, mất năng lực chiến đấu. Ánh mắt cơ giáp mờ dần. Cơ giáp của Du Nam vẫn đứng bên cạnh. Bốn phía im phăng phắc.

 

Kết thúc. Du Nam thắng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi