Chương 61: Búp bê xấu xí
Hôm qua an ủi Hi Lạc Nhĩ xong thì hứa sẽ cùng đi ăn, tiện thể chơi lần cuối trước vòng tuyển chọn.
Mạc Nhĩ là người đến cuối cùng, anh ta nhìn quanh một vòng: "Mạnh Chiêu Chiêu với mọi người đâu?"
Du Nam đang vội nhúng thịt vào nồi lẩu, không ngẩng đầu lên: "Bị Lộ Dao kéo đi bar chơi rồi, Y Ân Tư không đến, cậu ta chỉ thích mấy cục xương rách của cậu ta thôi."
Thức ăn vừa chín tới, Duệ Dịch Lăng đã vội vàng bỏ vào miệng, bị bỏng đến nỗi thè lưỡi ra, tay quạt trước miệng như tạo ra tàn ảnh: "Nóng nóng nóng nóng!"
Hi Lạc Nhĩ đẩy đồ uống sang: "Nóng vậy mà cũng không thấy cậu nhả miếng thịt ra."
Duệ Dịch Lăng nuốt thức ăn xuống rồi tu một hơi đồ uống: "Phí phạm là đáng xấu hổ."
Á Phi thổi nhẹ vào bát canh nóng, nhấp từng ngụm nhỏ: "Thường xuyên ăn đồ quá nóng dễ bị ung thư thực quản."
Duệ Dịch Lăng lặng lẽ lại uống một ngụm, Du Nam lấy miếng thịt vừa định cho vào miệng ra xa rồi thổi.
Mặc dù ở thời đại tinh tế, hầu hết các bệnh ung thư đã được chữa khỏi, nhưng ai lại muốn mắc bệnh để chịu tội?
Mạc Nhĩ ngồi phịch xuống giữa Khương Lan và Đồng Nhan Y: "Các cậu dịch sang một chút đi."
Đồng Nhan Y khẽ tặc lưỡi, kéo ghế qua bên cạnh.
Khương Lan trợn mắt, vừa dịch vừa nói: "Cậu mù à? Bên đó chỗ rộng thế kia."
"Lúc ra ngoài tôi gặp thầy bói, bảo hôm nay tôi sẽ bị phá tài, tôi nghĩ ngồi dưới chữ 'Tài' thì sẽ không bị phá." Mạc Nhĩ cầm bát lên bắt đầu ăn, chỗ ngồi này vừa hay trên đầu có một chiếc đèn hoa trang trí chữ "Tài".
"Thời đại nào rồi, còn làm mấy trò mê tín phong kiến?" Khương Lan nghe vậy liền ngồi xa hơn, như sợ bị nhiễm thứ cặn bã ấy.
Đồng Nhan Y gắp ít thịt vào bát Tang Lạc: "Thử cái này đi." Nuôi trẻ phiên bản thực tế quả là khác, trải nghiệm kéo đầy.
Tang Lạc ngoan ngoãn gật đầu, an tâm thoải mái nhận đồ ăn.
Trong phòng riêng là kiểu kết hợp ăn uống và giải trí, vài người thấy chỉ ăn không thú vị, liền nghĩ kiếm trò chơi gì đó.
Bên cạnh là bàn bài, ấn nút dịch vụ, một robot nhỏ tròn xoe bay ra từ gầm bàn, rung đôi cánh nhỏ, triển khai bảng tính điểm.
"Ai chơi trước?"
"Để tôi." Á Phi ngồi xuống, cầm bộ bài trên bàn tùy tiện xào bài.
Mạc Nhĩ kéo Khương Lan lại: "Tôi tôi tôi!"
Khương Lan nhíu mày: "Cậu kéo tôi làm gì!"
"Bọn mình ba người chơi một ván đi! Lâu rồi tôi không đánh bài với các cậu."
Khương Lan bất đắc dĩ, bị kéo ngồi xuống cùng.
Mạc Nhĩ xoa tay: "Cược chút Tinh Tệ đi, chỉ đánh bài không vui."
"Thua rồi thì cậu mới ngoan." Khương Lan khoanh tay hừ lạnh.
Á Phi: "Tôi sao cũng được." "Thì đánh thôi."
Tang Lạc bưng bát lại gần xem, những người khác vừa ăn vừa xem.
Sau khi ba người nhận bài, Á Phi trực tiếp kêu địa chủ.
…
Á Phi: "Q, còn hai lá."
Khương Lan xem bài trong tay, không có lá nào lớn hơn Q: "Có K không? Lớn hơn cô ấy là thắng."
Mạc Nhĩ cầm bài, giọng trầm lắng: "Trên đời có năm loại K."
?
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu.
"K bích, K cơ, K tép, K rô, còn..."
Khương Lan: "Bảo cậu đánh bài, sao mà dài dòng thế?"
"Còn... tôi không có K." Mạc Nhĩ vừa nói vừa đặt bài xuống, một đôi ba nhỏ.
Khương Lan: "..." Tức đến mất tiếng.
"Không có à?" Á Phi cười híp mắt lắc lắc bài trong tay, "Vậy tôi thắng." Đánh ra đôi K cuối cùng.
Mạc Nhĩ khóc sướt mướt lấy Tinh Tệ từ cái ví vốn đã cạn kiệt, lưu luyến đặt trước mặt Á Phi.
Khương Lan hít một hơi sâu, nở nụ cười hạt nhân lành với Mạc Nhĩ: "Trên đời có ba loại thuốc, thuốc giải, thuốc độc, còn một loại, cậu đoán xem là gì?"
Mạc Nhĩ gãi đầu: "Gì?"
"Còn cậu ngu vô phương cứu chữa."
Mạc Nhĩ: "..." Cả phòng lập tức cười vỡ trận.
Du Nam khoái chí vỗ tay như hải cẩu: "Ngu vô phương cứu chữa! Hahahahahahaha!"
Duệ Dịch Lăng vẩy miếng thịt, chợt nghĩ ra gì đó liền hỏi: "Mạc Nhĩ, trên đời có ba kiểu quỳ, quỳ một gối, quỳ hai gối, còn một kiểu, cậu đoán xem là gì?"
Mạc Nhĩ quay đầu: "Là gì?"
"Còn cậu xếp hạng thua liên tiếp... hahahahahahahaha!"
Hi Lạc Nhĩ tì trán lên bàn cười điên cuồng đập bàn: "Cười chết mất! Hahahahahahaha! Xếp hạng thua liên tiếp!"
"Duệ Dịch Lăng, Hi Lạc Nhĩ! Mấy cậu *** tôi ¥¥¥!" Mạc Nhĩ xông lên định bóp cổ hai người.
Du Nam thấy đồng đội gặp nạn liền trực tiếp nhập cuộc hỗn chiến.
"Mẹ kiếp! Canh! Canh! Canh!"
"Đứa nào giật tóc tôi!"
"Ba đánh một! Tôi không phục!"
"Quần áo mới của tôi!"
Tang Lạc cùng Á Phi, Đồng Nhan Y, Khương Lan đứng bên cạnh xem say sưa.
Tang Lạc ôm bát húp một ngụm miến, thở dài: "Trên đời có ba loại biết, biết trước, biết sau, còn..."
Khương Lan nhìn bốn người đang ồn ào bên kia, lộ ra vẻ mặt chán ghét: "Ngu dốt mà không tự biết."
Đồng Nhan Y vùi đầu vào cổ Á Phi, vai rung lên bần bật, nhịn cười đến nỗi sắp nội thương.
Á Phi không nói, chỉ một mực đếm tiền.
Thấy bên kia bốn người đánh mệt rồi, Tang Lạc mới tới gần Mạc Nhĩ: "Cậu gặp thầy bói đó ở đâu thế? Tính khá chuẩn đấy, tôi cũng muốn đi tính."
Mạc Nhĩ: "..." Cảm giác như tim bị đâm một nhát.
"Đúng đúng, thầy bói đó có tay nghề thật, bảo cậu phá tài là phá tài thật." Duệ Dịch Lăng thân thiết khoác vai cậu ta.
Mạc Nhĩ: Tim lại một nhát nữa.
Du Nam và Hi Lạc Nhĩ vẫn cười ở đó, không ngừng được.
Mấy người khác cũng không nhịn nổi, lại bắt đầu cười cậu.
Mạc Nhĩ: "..." Mấy cậu có lịch sự không?! Im lặng là một cách cư xử, cũng là một sự tức giận!
Mấy người ồn ào ăn xong, thấy thời gian còn sớm, định đi dạo quanh trung tâm thương mại.
"Á Phi, bọn mình quen nhau lâu vậy rồi, có thể không lấy tiền của tôi được không?" Mạc Nhĩ nhìn Á Phi với vẻ tội nghiệp.
Đúng vậy, trung tâm thương mại này thuộc về tập đoàn Khởi Hàng, nhà Á Phi.
Á Phi dùng ngón tay chọt má Mạc Nhĩ ra: "Không được."
"Cái miệng 37 độ sao có thể nói ra những lời lạnh lẽo thế này!" Mạc Nhĩ mặt đầy oán trách.
"Cậu và Nhan Y mua nguyên liệu năm nghìn vạn Tinh Tệ bao giờ trả tôi?" Á Phi cười như không cười.
Mạc Nhĩ: "..." Sai lầm.
Đồng Nhan Y: "..." Sớm muộn sẽ xé cái miệng rách của Mạc Nhĩ.
"Ái chà, bên kia là cái gì, kẹp búp bê à? Tôi đi kẹp một cái." Mạc Nhĩ cứng nhắc chuyển chủ đề, phóng chạy đi.
Bây giờ cậu ta thực sự nghèo, vừa rồi còn bị phá tài một khoản, gia đình vốn không giàu có lại càng thêm tồi tệ.
Phóng đi kẹp được một con búp bê, trở về đắc ý khoe với mọi người: "Xem này! Tôi kẹp một phát là được luôn nè~"
Hi Lạc Nhĩ nhìn cái thứ xấu xí xanh xanh lam lam trên tay cậu ta: "Eo ôi~ Cái gì thế này, cậu kẹp được cái thứ này à, xấu chết."
"Cậu mới xấu! Cái này rõ ràng rất dễ thương!"
Màu sắc kỳ quái, khuôn mặt tang thương như bị hút khô tinh khí, trên đầu còn có hai cái râu, thân hình gầy nhom như que tre.
Gấp ba lần, gấp thế nào cũng xấu.
Khương Lan nhắm mắt, không đánh giá thẩm mỹ của Mạc Nhĩ.
Á Phi và Đồng Nhan Y càng im lặng.
Hi Lạc Nhĩ: "Vốn dĩ đã xấu!"
Hai người lại ồn ào, Du Nam và Duệ Dịch Lăng chắc chắn không thể thấy chỉ huy kiêm chủ tiền của mình chịu thiệt, quyết đoán nhập cuộc.
Lại là trận hỗn chiến 1V3 quen thuộc.
Trong lúc đánh nhau, con búp bê không cầm chắc bay ra ngoài.
Mạc Nhĩ bám tay vào lan can nhìn con búp bê của mình rơi xuống tầng dưới, vừa vặn rơi trúng đầu một người qua đường.
Mạc Nhĩ, Hi Lạc Nhĩ, Du Nam, Duệ Dịch Lăng, miệng đồng dạng hình chữ "O".
!
Tạ Hạc Sâm ôm đầu, nhặt từ dưới đất lên con búp bê xấu xí kia, chìm vào suy tư.
"Xin lỗi xin lỗi! Chúng tôi không cố ý! Không cầm chắc nên rơi xuống! Rất xin lỗi vì đã làm anh bị thương!"
Mạc Nhĩ nhanh chóng lao xuống cầu thang, vừa chạy vừa xin lỗi, lo lắng quan sát biểu cảm của đối phương.
Tạ Hạc Sâm: "... Không sao." Anh nhìn con búp bê xấu xí trong tay, đưa qua: "Lần sau cầm chắc là được."
Thấy đối phương không giận, Mạc Nhĩ thở phào, cậu nhận lại con búp bê, giọng chân thành: "Cảm ơn!" Quay người vẫy tay lên tầng: "Tôi lên ngay đây!" Nói xong lại quay ra: "Tạm biệt!"
Ánh mắt Tạ Hạc Sâm theo cậu ta chuyển lên tầng trên, dừng lại ở hàng người kia bên lan can.
Tang Lạc nhướng mày, Tạ Hạc Sâm khẽ nhếch mép.
Tạ Hạc Sâm đón nhận ánh mắt từ trên, mỉm cười gật đầu xem như chào hỏi, sau đó rời khỏi tầm mắt mọi người.
"Mấy cậu đủ rồi đấy, đừng quậy nữa, đã rơi trúng người ta rồi."
"Biết rồi biết rồi."
Tiếng nói dần xa, Tạ Hạc Sâm đứng trong góc khuất, dùng chiếc khăn mềm nhẹ tỉ mỉ lau từng ngón tay.
Lau xong, ném chiếc khăn vào thùng rác, lại nhìn về hướng mấy người kia vừa đi, đáy mắt mang ý vị không rõ, cười khẩy một tiếng rồi bước nhanh rời đi.
