Chương 68: Thành công đón nhận một vị khách mới
Màn đêm tựa mực, sao lấp lánh, mặt trăng treo cao trên bầu trời, trải xuống những tia sáng bạc dịu dàng.
Trên đường phố, ánh đèn nhấp nháy, những luồng sáng đủ màu sắc hòa quyện vào nhau, tô điểm cho đêm sao sự phồn hoa và náo nhiệt.
Những chiếc xe bay vèo qua, để lại những vệt sáng dài, rồi biến mất nơi xa.
Tang Lạc vừa ngân nga hát vừa thái cà chua bỏ vào nồi canh.
“Xem xem nhân vật chính đến đâu rồi?”
Viên Tử liếc mắt: “Năm phút nữa Á Phi sẽ tới, những người khác cũng sắp đến rồi.”
“Được.”
Tang Lạc đậy nắp nồi, nồi canh sủi bọt ùng ục, ánh sáng vàng ấm từ bếp chiếu vào phòng khách, hòa lẫn với ánh đèn trắng.
Chuông cửa reo.
“Chào buổi tối, Tang Lạc. Tôi vào đây!” Á Phi được người máy gia chính dẫn đường, thay dép xong.
“Ôi, chính cậu nấu ăn đấy à!” Á Phi thấy Tang Lạc bận rộn trong bếp thì rất ngạc nhiên. “Tôi tưởng người máy gia chính nấu cơ chứ.”
“Để tôi giúp cậu.” Á Phi vừa nói vừa bước vào bếp.
Tang Lạc nhường cho cô ấy một chỗ: “Vậy cậu nếm thử xem món canh này ngon không?”
Á Phi múc một thìa nhỏ bỏ vào miệng, mắt sáng lên: “Ừm! Ngon lắm!”
“Vậy thì tốt, tôi còn sợ mọi người không quen.” Tang Lạc cũng uống một ngụm nhỏ, gật đầu rồi dùng nồi đất múc canh ra.
“Không ngờ cậu nấu ăn ngon thế này, cảm giác trước đây mình bỏ lỡ nhiều thứ quá.” Á Phi giúp cô bưng món ra ngoài.
“Ha ha ha ha ha, cũng thường thôi.”
“Cậu mà là thường á, gần bằng đầu bếp nhà hàng rồi đó.”
“Sao mà khoa trương thế, tôi mới học chưa được bao lâu đâu, lên mạng xem hướng dẫn, nhờ người máy thông minh dạy tôi nấu thôi.”
“Vậy cũng rất có năng khiếu rồi, thực sự rất ngon.”
“Chỉ cần mọi người không chê là được.”
“Tuyệt đối không ai chê đâu.”
Hai người đang nói chuyện thì Mạc Nhĩ, Đồng Nhan Y và Khương Lan cũng đến.
Nhìn thấy bàn đầy thức ăn, nước miếng Mạc Nhĩ chảy ra: “Oa oa oa oa oa! Nhiều thế này! Thịnh soạn quá! Tang Lạc tôi sắp yêu cậu chết mất!”
Khương Lan kéo cậu ta ra: “Mặt sắp dí vào đĩa thức ăn rồi kìa, kiềm chế chút đi.”
Đồng Nhan Y trực tiếp tự múc cho mình một bát canh: “Ngon quá!”
Mạc Nhĩ thấy thế vội vàng xới một bát cơm to, ngồi xuống ghế, mắt chăm chăm nhìn bàn ăn, chỉ chờ bắt đầu!
Khương Lan: “…” Chưa thấy ai như thằng đói chết bỏ rơi mà nhập thế này.
Tang Lạc tháo tạp dề, rửa tay xong.
“Mau ngồi xuống đi mọi người, muốn uống đồ uống gì?”
“Gì cũng được.”
“Được.”
Tang Lạc lấy một chai nước ngọt to, rót cho họ.
Á Phi kéo ghế cho cô: “Cậu cũng mau ngồi đi.”
“Ừ.”
“Vậy tôi ăn nhé!” Mắt Mạc Nhĩ sáng như cái bóng đèn to.
“Ăn đi.”
Vừa dứt lời, Mạc Nhĩ đã vội vàng đũa.
“Trời ơi! Ngon quá! Mấy thứ ở căng-tin trường học là cái quái gì vậy!” Mạc Nhĩ vừa ăn vừa chảy nước mắt.
Á Phi: “Đúng không, tất cả đều do Tang Lạc tự làm đấy.”
Đồng Nhan Y nhìn Tang Lạc: “Cậu tự làm á? Giỏi thật!”
Tang Lạc cười ngượng ngùng: “Mọi người thích là được rồi.”
Khương Lan lặng lẽ lại múc thêm một bát canh, nghe đối thoại thì ngẩng đầu lên: “Rất ngon, rất thích.”
Mạc Nhĩ: “Vậy mà là do Tang Lạc tự làm! Trời ơi! Tôi thực sự sắp cảm động chết mất! Hu hu hu hu hu hu!”
“Nếm thử món thịt viên này đi, tôi đặc biệt học đấy.”
“Ngon lắm!”
…
Mọi người ăn vui vẻ, cửa lại mở.
Ca Lan Đặc xách vali, nhìn cảnh trong phòng khách thì khựng lại, trao đổi ánh mắt với Tang Lạc.
“Tiểu thư Tang Lạc, tôi lên lầu trước.”
“Ừ, anh làm xong việc thì xuống ăn cơm nhé, tôi có để phần cho anh rồi.”
“Vâng.”
Bóng Ca Lan Đặc biến mất nơi đầu cầu thang.
Mạc Nhĩ ôm bát: “Mẹ ơi, áp lực từ đội trưởng Ca Lan Đặc vẫn mạnh thế, tôi không dám nói nữa.”
Đồng Nhan Y tán thành gật đầu, gắp lấy miếng xương sườn cuối cùng.
“Mọi người ăn chậm thôi, còn nhiều lắm.”
Tang Lạc thu lại ánh mắt nhìn về phía cầu thang, quay đầu mỉm cười nhìn mấy người.
…
Ca Lan Đặc xách vali đẩy cửa căn phòng trong cùng.
Đèn cảm ứng thông minh trong phòng bật sáng.
Trong tủ kính trong suốt, những cái đầu người với biểu cảm khác nhau được xếp ngay ngắn, bên dưới tủ còn dán các dải đèn đủ màu, phát ra ánh sáng le lói.
Giống như một tủ trưng bày đẹp đẽ, mỗi ngăn nhỏ đều tinh xảo lạ thường.
Ca Lan Đặc mở một tủ trưng bày kính trống rỗng, lấy cái đầu người tươi mới trong vali ra, cẩn thận đặt vào, rồi đổ chất lỏng keo trong suốt vào.
Đếm số màu sắc, lấy một dải đèn hồng nhạt dán bên dưới.
Cuối cùng đậy nắp lại, tủ kính đã thành công đón nhận một vị khách mới.
