Chương 20: Gặp Đàn Chuột Xác Sống
Giang Du cố tình rèn luyện đồng đội, nên cô không ra sức nhiều, chỉ khi họ sắp chịu không nổi thì mới ra tay giúp họ giảm bớt áp lực, lúc họ kiệt sức thì ném cho họ chút đồ để bổ sung thể lực.
Cứ thế, hai đội hợp sức chiến đấu hơn ba tiếng đồng hồ mới giải quyết xong đám xác sống tụ lại. Khi kết liễu con xác sống cuối cùng, tiểu đội của Sở Hiêu đã mệt lử.
Phía Giang Du có cô lo liệu nên tình hình đỡ hơn một chút, nhưng quần áo của Tôn Miêu và Giang Thành ướt rồi khô, khô rồi lại ướt. Ngô Lâm Lỗi và Tưởng Hồng Anh cũng mệt đến nỗi phải dìu nhau. Đứa con trai Ngô Lâm Lỗi cột trước ngực lúc đầu bị dọa khóc, nhưng khi quen rồi thì phấn khích vẫy tay múa chân. Ngô Lâm Lỗi và Tưởng Hồng Anh nhìn đứa con mặt mày rạng rỡ, cảm thấy dù có mệt đến mấy cũng đáng.
Mọi người nghỉ nửa tiếng, hồi phục chút sức lực, rồi lại bắt đầu đào tinh hạch. Giang Du cầm trường kiếm trong tay, nhìn mặt đất đầy xác chết thối rữa, óc xác sống văng tung tóe, mùi hôi thối khó chịu, chán ghét đến nỗi chân mày sắp nhíu lại thành một cục, trong lòng từng đợt buồn nôn dâng lên, đột nhiên 'oẹ' một tiếng nôn mửa.
Sở Hiêu lập tức đến gần, vừa mới tới gần, Giang Du lại ngửi thấy mùi hôi thối từ người anh, nôn càng dữ dội hơn.
Tưởng Hồng Anh vội kêu: "Đội trưởng Sở, anh đừng đến gần lão đại của bọn em! Chất bẩn dính trên người anh làm chị ấy nôn nhiều hơn đấy!"
Sở Hiêu nghe vậy vội lùi lại: "Đỡ hơn chưa em? Giang Du, em vào trong nhà đi! Trong đó sạch sẽ, bên ngoài để tụi anh lo. Em đang mang thai, thấy mấy thứ ghê tởm này lát sẽ càng khó chịu hơn."
Tôn Miêu cũng nói: "Lão đại, chị vào nghỉ đi! Sáng em để lại một thùng nước chưa dùng, chị rửa mặt xem có đỡ hơn không?"
Tưởng Hồng Anh: "Mang thai là vậy, cơ thể có những phản ứng này là bình thường, lão đại đừng lo. Chị vào rửa mặt nghỉ ngơi một lát là ổn thôi."
Giang Du suýt nôn ra mật, ngẩng đầu, mắt đẫm lệ nói: "Vậy được, em khó chịu quá. Mọi người cũng đừng lơ là cảnh giác."
Sở Hiêu nhìn Giang Du như vậy, tim đau từng cơn. Từ khi gặp lại Giang Du, anh chỉ thấy cô mạnh mẽ, quả quyết, lần đầu thấy cô yếu đuối thế này. Lúc này, anh không còn niềm vui sắp làm cha, chỉ có đầy lòng xót xa.
Giang Du vào nhà, thi triển một phép thanh tịnh, uống hai cốc nước suối linh, mới đè nén được cơn buồn nôn trong lòng.
Dương Di ôm một cái ba lô đen, co ro trong góc, sợ hãi run rẩy, nhưng Giang Du không thèm nhìn cô ta một cái.
Giang Du sờ bụng: "Các con yêu, các con phải kiên cường một chút, ngoan ngoãn ở trong bụng mẹ nhé."
Giang Du ngồi thiền hơn nửa tiếng, rồi bực bội mở mắt. Lúc này bên ngoài đang là giữa trưa, nhiệt độ chắc phải ba mươi tám, ba mươi chín độ. Dưới cái nắng gay gắt, mùi hôi thối từ xác sống tỏa ra thực sự chẳng thể ngăn lại được.
Giang Du đứng dậy, tự tìm cho mình một chiếc khẩu trang có khả năng cách ly tốt để đeo.
Ra khỏi phòng, cô thấy mọi người đội nắng nóng, hăng hái đào óc xác sống, lại thấy buồn nôn một trận.
"Cứu mạng! Cứu mạng!" Một đám đàn ông phụ nữ, chừng ba mươi người, từ xa đã la hét cầu cứu.
Hai đội đang tìm tinh hạch nhanh chóng đứng dậy. Tiểu đội Sở Hiêu lập tức sẵn sang chiến đấu, bốn người bên Giang Du phản ứng đầu tiên là tìm Giang Du, thấy cô liền thở phào, lập tức quay về bên cô.
Vì còn khá xa, mọi người chỉ thấy một đám đồ vật đang di chuyển về phía họ, nhưng Giang Du nhìn rõ ràng: đám người phía trước chạy hết sức, một bầy chuột lớn phía sau chầm chậm đuổi theo. Người chạy cuối đoàn cứ ít dần. Chuột to như bò, mắt đỏ rực, miệng chảy nước dãi, một miếng là nuốt gọn một người.
Giang Du nói với người bên Sở Hiêu: "Một đàn chuột xác sống lớn đang tới, mỗi con ước chừng hai ba trăm cân, to như bò. Chúng ta đi hay ở lại đây chống trả?"
Sở Hiêu: "Giang Du, thả xe ra, chúng ta rời đi!" Vợ nhỏ của anh còn đang mang thai, lúc này không gì quan trọng hơn cô.
Giang Du ngưng tụ linh lực trong lòng bàn tay, quét xuống đất, xác xác sống chân tay rời rạc bay hết sang một bên. Cô thả ra ba chiếc xe địa hình, mặc kệ đồ đạc trong nhà. Mọi người lập tức lên xe có trật tự. Sở Thiên vào nhà lôi Dương Di đang run rẩy ra, cùng lên xe.
Giang Du chở Ngô Lâm Lỗi, Tưởng Hồng Anh một nhà ba người một xe.
Tống Ngạn Lâm, Tôn Miêu, Giang Thành, Sở Thiên, Dương Di ngồi một xe.
Sở Hiêu, Đường Kiệt, La Hạo, Trương Bân ngồi một xe.
Sở Hiêu dẫn đầu, Tống Ngạn Lâm lái xe chốt cuối, hai xe bảo vệ xe của Giang Du ở giữa.
Sở Hiêu vừa cầm vô lăng đã biết xe này được độ chế. Anh lập tức đạp ga tối đa, ba xe nhanh chóng rời đi có trật tự. Ba mươi mấy người cầu cứu nhìn ba xe bỏ đi, vừa chửi rủa nguyền rủa, vừa không quên chạy trốn.
Đám chuột lớn nhìn ba vật thể nhanh chóng rời đi, lại nhìn đám lương khẩu trước mặt đang chậm chạp, dường như thấy ba thứ kia thú vị hơn.
Đàn chuột kêu rít một trận, rồi tách làm hai: hai phần ba số lượng đuổi theo ba vật chạy nhanh kia, một phần ba còn lại vẫn thong thả trêu đùa đám lương khẩu phía trước.
Thần thức của Giang Du luôn dõi theo đám chuột lớn. Bọn này hình như có chút trí thông minh, còn biết chia quân, mà trật tự không hề loạn, có cảm giác giống như ma thú ở đại lục Huyền Thiên. Thế giới này càng ngày càng thú vị.
Chuột trông có vẻ chậm chạp, nhưng chạy nhanh kinh khủng. Tống Ngạn Lâm nhanh chóng thấy trong gương chiếu hậu lũ chuột đuổi theo sau: "Mẹ kiếp, thế giới này đúng là ảo diệu! Tốc độ của chuột mà còn nhanh hơn xe địa hình độ chế chạy hết ga!"
Dương Di cố gắng thu mình lại. Trong xe này chỉ có mình cô là không có sức chiến đấu, cô sợ bị bỏ lại, nên cố hết sức giảm sự tồn tại.
Con chuột lớn nhất chạy đầu đàn đã đuổi kịp xe của Tống Ngạn Lâm, giơ vuốt lên, một cái đã lật xe đang chạy. Những người trong xe lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, Dương Di càng la toáng lên.
Giang Du chửi thầm một câu: "Anh Ngô, chị Tưởng ngồi vững, ôm chặt con, tôi phải thắng gấp."
Giang Du thấy qua gương chiếu hậu hai người đã chuẩn bị xong, cô giữ vững tay lái, đạp phanh một phát. Lốp xe và mặt đất cọ vào nhau phát ra tiếng kêu chói tai, xe cũng trượt ngang một chút. "Anh chị ở yên trong xe."
Giang Du xuống xe, thấy con chuột lớn đã giơ chân lên, sắp giẫm lên chiếc xe bị lật.
