Thời Nhất đã lăn lộn dưới Âm Tào Địa Phủ suốt một nghìn năm trăm năm.
Cuối cùng, khi nhiệm kỳ của Phong Đô Đại Đế sắp kết thúc, ngài vung tay một cái, tiễn cô trở lại nhân gian.
Trước lúc đi, vì thương cô lần đầu trở lại dương gian, Phong Đô Đại Đế rộng lượng ban cho cô... hai tờ tiền âm phủ làm lộ phí.
Thời Nhất: ......
Trở về nhân gian sau hơn một nghìn năm, Thời Nhất nghèo đến mức leng keng cũng chẳng có mà kêu.
Trên người cô chỉ có một bộ giấy tờ tùy thân và hộ khẩu do Phong Đô Đại Đế “làm giả” cho.
Không thân thế.
Không tiền bạc.
Không bằng cấp.
Để nuôi sống bản thân, cô nhìn chằm chằm vào các thông báo truy nã, bấm tay tính toán một hồi rồi trực tiếp đóng gói nghi phạm giao cho cảnh sát.
Sau đó, để tích lũy (kiếm) công đức (tiền), cô bắt đầu livestream xem bói.
Ngày đầu tiên xem bói, cô đã suýt dẫn cư dân mạng chứng kiến hiện trường gây án.
---
“Mẹ tôi thấy con trai mình dạo này có gì đó kỳ lạ, hình như đang yêu đương.”
Thời Nhất:
“Hai tin cho cô đây.
Thứ nhất, con trai cô đúng là đang yêu.
Hơn nữa đối tượng thật sự là... một cậu con trai.”
Khách hàng xua tay:
“Ôi dào, miễn con hạnh phúc là được, chúng tôi không để ý đâu.”
Thời Nhất:
“Không, cô nhất định phải để ý.
Dù sao thì... người và quỷ không thể chung đường.”
---
“Đại sư, tôi với cô ấy đã ký ‘Hiệp nghị chủ tớ’. Hai năm nay tôi tận tâm tận lực, làm trâu làm ngựa hầu hạ cô ấy, vậy mà giờ cô ấy đá tôi rồi! Hu hu hu, đại sư, làm sao để cô ấy quay lại với tôi đây?”
Thời Nhất:
“E là không được.
Anh nên gọi số 12339 đi, còn có tiền thưởng nữa.”
---
“Đại sư, hình như nhà tôi có thêm một cô gái ốc đồng.”
Thời Nhất:
“Không phải cô gái ốc đồng đâu.
Đó là nữ quỷ ốc đồng.
Thi thể của cô ta đang nằm dưới tầng hầm nhà anh đấy.”
Thể loại: Livestream + Xem bói + Huyền học + Bắt quỷ + Không CP + Sảng văn + Hài hước + Đoàn sủng
Chương 1: Lệnh truy nã, hai vạn tệ
Thời Nhất vô định lang thang trên đường phố dưới cái nóng như thiêu như đốt, không một xu dính túi, đến chai nước cũng không mua nổi.
Khi đi ngang qua một bức tường đá, khóe mắt cô liếc thấy tờ giấy dán trên tường sáng loáng dòng chữ 'Truy nã'.
Cô phanh gấp, lùi lại hai bước, đứng trước bức tường dán lệnh truy nã.
Liếc nhanh nội dung, miệng cô không kìm được đọc theo:
"Trên địa bàn khu vực quản lý hồ Lăng thuộc thành phố Lâm xảy ra một vụ án hình sự nghiêm trọng. Sau điều tra, Lý Chí Cường bị tình nghi phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, hiện đang bỏ trốn."
"Nghi phạm Lý Chí Cường, số CMND 522... Nay đề nghị các giới xã hội và đông đảo quần chúng nhân dân tích cực cung cấp thông tin cho cơ quan công an... thưởng 2 vạn tệ..."
Thời Nhất không có khái niệm hai vạn tệ là bao nhiêu.
Nhưng đây là lệnh truy nã chính thức, mà đối phương lại là tội phạm giết người, tiền thưởng chắc chắn không ít!
Thời Nhất hứng thú vô cùng, xoa tay hăm hở, nóng lòng muốn thử, đôi mắt hạnh xinh đẹp háo hức nhìn chằm chằm vào tấm ảnh dán ở góc dưới bên trái.
Ánh mắt nóng bỏng ấy, như thể đối phương không phải là nghi phạm trốn tránh trong vụ án hình sự, mà là những cái bánh bao thịt nóng hổi đang chờ cô ban ân vậy.
Mắt dán chặt vào ảnh Lý Chí Cường, tay phải thì nhanh chóng bấm đốt tính toán dựa vào tướng mạo và bát tự.
Chẳng mấy chốc, khóe môi cô cong lên một nụ cười đầy tự tin.
Tiền ơi, bánh bao thịt ơi, ta đến đây~
...
Trong căn hầm tối tăm ngột ngạt, một chiếc quạt điện cũ kỹ kẽo kẹt kẽo kẹt quay.
Dưới tầng hầm chất đầy rác thải, đủ loại hộp mì tôm lớn nhỏ, chai nước khoáng và một số rác nhặt nhạnh được chất đống trong góc, mùi chua thối khó chịu hòa quyện vào nhau.
Một người đàn ông ngoài bốn mươi nhìn tô mì tôm cuối cùng, mặt lộ vẻ hung ác, đứng dậy đi đun nước.
Người đàn ông chính là nghi phạm Lý Chí Cường, mặc một chiếc áo ba lỗ đơn giản, người ướt đẫm mồ hôi, cái nóng bức khiến hắn bực bội vô cùng.
Hắn đã trốn dưới tầng hầm này năm ngày rồi, đồ ăn thức uống đã hết, lát nữa phải ra ngoài thôi.
Cộp——
Cộp cộp cộp——
Bỗng nhiên, có tiếng bước chân vang lên, Lý Chí Cường lập tức cảnh giác.
Hắn cầm con dao trên bàn lên, bước chân nhẹ nhàng rón rén ra phía cửa.
Trước đây cũng có tiếng bước chân, nhưng đều là đi ngang qua lên lầu.
Lý Chí Cường không dám liều, lần nào cũng cầm dao căng thẳng trốn bên cạnh cửa.
Cộp cộp cộp——
Tiếng bước chân không đi lên, mà hướng về phía tầng hầm.
Lý Chí Cường không khỏi thả nhẹ hơi thở, tay căng thẳng không ngừng nắm chặt rồi lại buông ra, mồ hôi tay thấm ướt làm chuôi dao dính đầy cảm giác ẩm ướt.
Trong phòng lúc này không hề yên tĩnh, chiếc quạt cũ vẫn kẽo kẹt quay, ấm đun nước cũng bắt đầu phát ra tiếng ùng ục, nước sắp sôi rồi.
Nghe tiếng tim đập ngày càng mạnh mẽ của chính mình, hắn không kìm được hoảng loạn.
Lúc này cũng không dám manh động tắt ấm đun và quạt điện, chỉ có thể nín thở, mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào cửa.
Cốc cốc cốc——
Tiếng gõ cửa vang lên.
Lý Chí Cường không dám đáp lời.
Cốc cốc cốc——
Người ngoài cửa rất kiên nhẫn, tiếng gõ cửa cũng rất có quy luật, từng tiếng một, nhưng dần dần tăng lực, nhịp điệu cũng bắt đầu nhanh hơn.
Lý Chí Cường nghe tiếng gõ cửa càng lúc càng bực bội, trong mắt cũng thoáng qua tia khó hiểu.
Nếu là cảnh sát, sẽ không kiên nhẫn chỉ gõ cửa mà không có động tĩnh gì khác.
Chỉ cần không phải cảnh sát, trái tim căng thẳng của hắn hơi thả lỏng, giọng khàn khàn hỏi: "Ai?"
"Thời Nhất."
Giọng phụ nữ, nghe có vẻ yếu ớt, tuổi tác cũng không lớn.
Lý Chí Cường khó hiểu và bực bội: "Không quen, cút ngay."
Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn không dừng, Lý Chí Cường nổi khùng, kéo mạnh cửa ra, hung tợn nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt có làn da trắng trẻo.
"Cút mẹ mày đi, coi chừng tao đâm chết mày!"
Thời Nhất nhìn người đàn ông trước mặt bẩn thỉu hôi hám, toàn thân tỏa ra sát khí đặc trưng của kẻ giết người.
Cô bỗng nhiên nở nụ cười rạng rỡ, vui vẻ lên tiếng: "Tìm thấy anh rồi."
Lý Chí Cường biến sắc, trong lòng vô thức giật thót, không thèm để ý cô nói câu đó có nghĩa gì, tay cầm con dao làm bếp sắc bén dài khoảng ba mươi xăng-ti-mét, ra tay độc ác đâm thẳng về phía Thời Nhất.
Thời Nhất chộp lấy cổ tay hắn, dùng lực vặn một cái.
Rắc——
Tiếng xương lệch khớp vang lên.
Á——
Choang——
Tiếng rên đau đớn của Lý Chí Cường và tiếng dao rơi xuống đất vang lên cùng lúc.
Thời Nhất lách mình vào trong hầm, giơ chân không chút khách khí đạp mạnh vào khuỵu chân hắn.
'Rầm' một tiếng, Lý Chí Cường quỳ xuống đất, hai tay lại bị nhanh chóng khóa chặt ra sau lưng, tiếp đó dùng lực ấn mạnh xuống, mặt hắn bị dí xuống đất.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chưa đầy mười giây, căn bản không cho hắn cơ hội phản ứng.
"Mày là thằng chó nào, thả tao ra mau!"
Sức của người đàn bà này lớn quá, động tác của cô lại rất thô bạo, Lý Chí Cường giãy dụa hồi lâu không thoát khỏi sự kiềm chế của cô.
Khuỵu chân, đầu gối, hai tay và mặt, mấy chỗ đau rát, tức đến nỗi chỉ còn biết chửi ầm lên.
Đã hoàn thành nhiệm vụ, Thời Nhất chẳng thèm để ý đến hắn nữa.
Cô đói quá, hết sức rồi~
Ngẩng đầu quét một vòng căn hầm đầy rác, cuối cùng dừng lại ở sợi dây thừng trong góc sau cánh cửa.
Chân và tay phải cô đè chặt Lý Chí Cường, tay trái kéo sợi dây sau cửa lại, rồi trói tay chân hắn lại.
Khống chế xong, cô đạp một cước đá hắn vào góc, rồi đi về phía cái bàn trong căn phòng bừa bộn.
Trên bàn, cô lấy một chiếc điện thoại không có mật khẩu, bấm số 110.
"A lô, chào anh, tôi muốn báo án, tôi đã khống chế được nghi phạm Lý Chí Cường trong lệnh truy nã..."
"Vâng, được, địa chỉ ở số 118, đường Thanh Vân, quận Vinh Ninh, vâng."
"Mẹ kiếp, con điếm này, tao khuyên mày đừng có nhiều chuyện, không thì tao giết mày, chỉ cần tao không bị tử hình, tao ra ngoài sẽ giết mày, tao ư ư ư——"
Lý Chí Cường đang chửi hăng say, bỗng nhiên phát hiện mình không nói được nữa.
Miệng hắn như bị keo siêu dính dán chặt, căn bản không mở ra được.
"Chẹp, vốn dĩ đã đói, ồn ào chết đi được, đành để anh câm miệng tí vậy."
Tuy lão già Diêm Vương kia cấm cô sau khi về nhân gian được dùng pháp thuật, nhưng cô cũng không dùng để làm hại người hay kiếm lợi, chắc không sao đâu nhỉ?
