Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tôi Xem Bói, Anh Vào Tù – Thành Tích Của Cục Cảnh Sát Tăng 666 - Thời Nhất > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6: Anh ta nói em mắc nợ hơn một triệu vì theo đuổi thần tượng

 

Thời Nhất nhìn mấy lời trêu chọc trên màn hình cùng đòi tiền lại, chẳng để tâm.

 

Ngoại trừ lúc đầu thấy Xanh Xanh thì hơi nhíu mày, về sau biểu cảm của cô vẫn rất bình thản, dáng vẻ thong dong tự tại.

 

Cô hơn một nghìn năm trăm tuổi rồi, không chấp mấy đứa nhỏ không hiểu chuyện.

 

"Đừng vội, bây giờ còn sớm, cô nói trước cô muốn tính gì đi. Lúc nãy là lời khuyên của tôi, lát nữa cô sẽ biết tôi có nói bừa hay không."

 

Xanh Xanh cũng thấy không vội, dù sao cô ấy nói là trong vòng một tiếng, lát nữa sẽ thấy cô ta tự vả mặt thôi.

 

Cô ấy thả lỏng người, tựa vào ghế, cười nói: "Vậy cô tính xem tôi đang nghĩ gì đi."

 

Thời Nhất liếc cô ấy một cái, "Một cô gái xinh thế này, làm gì không tốt, lại đi làm thầy bói rởm. Thầy bói rởm dễ làm lắm à? Nhưng mà tôi có nên chê cô ấy không nhỉ? Dù sao trông cũng xinh thật, hơi tiếc khi để mỹ nhân rơi lệ."

 

Biểu cảm trên mặt Xanh Xanh cứng đờ. Cái này, cái này, cái này... y hệt suy nghĩ trong lòng cô ấy, không sai một chữ!

 

[Haha, nhân vật thích gái đẹp của Xanh Xanh đứng vững rồi.]

[Nhìn mặt Xanh Xanh như bị sét đánh kìa, chắc là đúng rồi, hahaha.]

[Nếu không phải tôi là fan lâu năm của Xanh Xanh, tôi đã tưởng cô ấy là người của đại sư rồi. Diễn xuất này, không một chút giả tạo.]

...

 

Xanh Xanh không để ý mấy lời trêu chọc của cư dân mạng. Có thể nói chính xác suy nghĩ trong lòng cô ấy, cô ấy lập tức bị dọa sợ.

 

Biểu cảm trên mặt nghiêm túc hơn nhiều. Cô ấy nhớ lại chuyện đang làm phiền mình suốt thời gian qua, thử hỏi: "Vậy cô có biết tôi muốn tính gì không?"

 

Thời Nhất im lặng năm giây mới nói: "Tình cảm, trong lòng cô đang do dự."

 

Mắt Xanh Xanh sáng bừng lên, tin tưởng cô hơn nhiều, rồi lần đầu tiên kể về chuyện tình cảm của mình trên mạng.

 

"Từ nhỏ đến lớn tôi khá nhút nhát, cũng không thích chơi với ai, nên ế tới 25 tuổi. Sau đó được người giới thiệu, tôi có một người bạn trai."

 

"Anh ta hơn tôi hai tuổi, ngoại hình ổn, cao dù không tới 1m8 nhưng cũng 1m75. Tôi cao 1m6, cũng khá hợp. Anh ta làm ở công ty nước ngoài, lương năm 50 vạn, là đối tượng kết hôn tốt."

 

[Oa, chưa từng nghe Xanh Xanh nói về bạn trai. Điều kiện này quả thực không tệ.]

[Xanh Xanh 25 tuổi ở với anh ta, anh ta hơn Xanh Xanh hai tuổi, tức là 27 tuổi đã lương năm 50 vạn? Điều kiện này không chỉ là tốt, mà đã rất tốt rồi.]

[Huhu, người ta 27 tuổi: lương năm 50 vạn, tôi 27 tuổi: lương tháng 3 nghìn. Gái mạnh rơi lệ, huhu...]

 

Xanh Xanh nhìn phần bình luận khen ngợi, không nhịn được thở dài: "Ngoại hình, gia đình, lương đều tốt thật, nhưng anh ta lừa tôi."

 

"Trước đây anh ta nói công ty có một cô gái về cùng đường, cô ấy muốn đi nhờ xe. Cô gái đó chưa chồng, tôi không muốn nên không đồng ý. Anh ta cũng không nhắc lại."

 

"Không ngờ sau đó anh ta vẫn chở cô gái đó về. Nếu không phải tôi phát hiện một cây son rơi trong xe, chắc tôi vẫn bị mù tịt."

 

[Ái chà, tôi khuyên là chia.]

[Chia, tìm người khác.]

[Chị ơi, bây giờ anh ta dám giấu chị chở gái, sau này dám giấu chị có con với gái khác. Không được thì đá, tìm người khác.]

[Xanh Xanh bình thường tỉnh táo thế, sao giờ lại hồ đồ rồi?]

 

Xanh Xanh nhíu mày: "Tôi cũng không chịu nổi hành vi lừa dối của anh ta, nhưng mẹ tôi cứ khuyên, bảo chuyện này không có gì to tát. Tôi cũng không còn trẻ, tìm người phù hợp khác khó lắm. Hai năm tình cảm rồi, hai đứa chuẩn bị cuối năm cưới, tháng 11 đi chụp ảnh cưới. Giờ xảy ra chuyện này, tôi thực sự nhất thời không biết phải làm sao."

 

Lời khuyên của mẹ, hai năm tình cảm, Xanh Xanh nhất thời khó quyết định.

 

Cư dân mạng lúc này cũng chia làm hai phe.

 

Một phe cho rằng bạn trai Xanh Xanh chỉ tiện đường chở đồng nghiệp, không phải chuyện lớn, không đến mức chia tay.

 

Phe kia cho rằng chuyện chở đồng nghiệp không vấn đề, nhưng hành vi lừa dối là không tốt, sau này có thể còn giấu Xanh Xanh chuyện khác, nên sớm thoát thân thì hơn.

 

Thời Nhất hiểu ý gật đầu. Cô giơ điện thoại lâu hơi mỏi tay, đổi tay rồi hơi nghiêng đầu nhìn Xanh Xanh trong màn hình. "Cô có phiền gửi ảnh của anh ta cho tôi xem không?"

 

Xanh Xanh: "Tôi gửi qua hậu đài cho cô."

 

Thời Nhất nhận được ảnh của Xanh Xanh và bạn trai. Nhìn tổng thể, người đàn ông khá ưa nhìn, nhưng các bộ phận trên mặt tách ra lại không đẹp.

 

Thời Nhất nhìn ảnh năm giây, rồi ngước lên nhìn Xanh Xanh: "Anh ta không chỉ lừa cô một lần."

 

"Một tháng trước, anh ta có nói với cô là anh ta phải đi công tác nửa tháng, dẫn team sẽ rất bận, có thể không có thời gian trả lời tin nhắn của cô không?"

 

Xanh Xanh gật đầu: "Đúng, vì anh ta bảo bận, tôi cũng có công việc và cuộc sống riêng nên không tìm anh ta, chỉ bảo anh ta xong việc thì nhắn cho tôi."

 

Thời Nhất: "Anh ta không hề đi công tác, mà là đi tìm gái mại dâm bị tạm giam mười ngày."

 

Mặt Xanh Xanh trong màn hình lập tức tái đi.

 

Thời Nhất: "Và anh ta không phải lần đầu. Anh ta chia tay bạn gái cũ cũng vì bị bạn gái cũ biết chuyện đi tìm gái mại dâm."

 

[Vậy nên, đàn ông tìm gái mại dâm và bạo lực gia đình, chỉ có không và vô số lần.]

[Ối, đồ sâu bọ, mau cút đi.]

[Chị ơi, nên đi bệnh viện kiểm tra nhanh đi.]

[May mà chỉ định ngày cưới, chưa chụp ảnh cưới hay đăng ký gì. Chị chạy nhanh lên!]

[Chị không chạy, em cầm máy bay tới đón chị!]

 

Xanh Xanh hít một hơi thật sâu, nhìn mấy dòng bình luận quan tâm, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười: "Ngày mai tôi đi bệnh viện. Đại sư, anh ta còn giấu tôi chuyện gì khác không?"

 

Trên mặt Thời Nhất rõ ràng cũng hiện thêm chút chán ghét: "Còn khá nhiều. Chuyện nhỏ bỏ qua, nói chuyện nghiêm trọng hơn nhé."

 

"Một tháng trước, hai ngày trước khi cô phát hiện son rơi trong xe, anh ta nói với mẹ cô rằng cô vì theo đuổi thần tượng mà nợ hơn một triệu tệ."

 

"Anh ta đã giúp cô trả hơn nửa, nhưng vẫn còn nợ hơn 600 nghìn chưa trả. Sắp đi chụp ảnh cưới rồi, nhưng vì nợ nần, cô lo lắng không muốn cưới, nên bảo mẹ cô đưa của hồi môn cho anh ta, anh ta sẽ lén trả hộ."

 

Xanh Xanh: "Má ơi, đừng có vô lý quá! Tôi đúng là thỉnh thoảng bay nước ngoài theo đuổi thần tượng, nhưng tôi có tiền mà! Đứa nào nợ hơn một triệu vì theo đuổi thần tượng chứ! Tôi có bệnh đâu!"

 

"Mẹ tôi không tin lời nó thật đấy chứ?"

 

Thời Nhất lắc đầu: "Không."

 

Xanh Xanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại nổi khùng: "Ơ, không phải, sao mẹ tôi chưa bao giờ nói với tôi chuyện này? Mà sau này tôi nói chia tay con chó đó, bà ấy còn một mực khuyên tôi. Bà ấy có ý gì vậy?"

 

Nói xong, cô ấy tức giận cầm điện thoại phụ bên cạnh gọi video cho mẹ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích