Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tôi Xem Bói, Anh Vào Tù – Thành Tích Của Cục Cảnh Sát Tăng 666 - Thời Nhất > Chương 77

Chương 77

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 77: Muốn trốn, nhưng không trốn thoát

 

Giọng the thé, âm u của con ma mối vang lên trong phòng, “Cô dâu nên thay áo cưới rồi——”

 

Nó hai tay nâng chiếc áo cưới đỏ rực, vút một cái đã đến trước mặt Trần Tiểu Liên, khuôn mặt xanh trắng không chút máu từ từ ngước lên, đôi mắt trống rỗng vô hồn nhìn chằm chằm vào Trần Tiểu Liên.

 

Mặt mũi tím tái, ánh mắt trống rỗng, chỉ có con ngươi đen láy hơi chuyển động.

 

Thấy Trần Tiểu Liên không phản ứng, nó khẽ nhếch mép cười một nụ cười âm u đáng sợ, bưng áo cưới tiến lại gần Trần Tiểu Liên hơn.

 

“Tiểu nhân mặc áo cưới cho cô dâu.”

 

“A a a——”

 

Trần Tiểu Liên chợt đối diện với con ma mối, tim đập thình thịch, cuối cùng không nhịn được hét lên kinh hãi.

 

Nhưng dù trong tình huống căng thẳng như vậy, tay cô cầm điện thoại dù run lẩy bẩy, nhưng vẫn ghi lại toàn bộ đoàn rước dâu âm hôn vào trong ống kính.

 

【A a a, mẹ ơi, mẹ ơi, sợ chết khiếp!!!】

 

【A a a a a a——】

 

【Trời ơi! Miệng và mũi bị điện thoại đập đau điếng, suýt——】

 

【Ô mô, ô mô, kích thích, kích thích, thật sự quá kích thích, còn hơn xem phim kinh dị, ha ha ha, không uổng công thức đêm.】

 

【Mẹ ơi, mẹ ơi, qua màn hình tôi đã sợ gần chết, chị chắc sợ đến khóc mất, đại sư mau giúp chị ấy đi!】

 

Thời Nhất mặt không cảm xúc nhìn con ma mối qua ống kính, thấy toàn bộ đoàn rước dâu âm hôn đã vào hết ký túc xá của Trần Tiểu Liên, cô khẽ mở môi, “Đóng.”

 

Rầm——

 

Cánh cửa sổ vốn bị gió âm thổi bay ra, theo tiếng nói của cô rơi xuống, đùng một tiếng đóng lại, bốn người Trần Tiểu Liên sợ hãi lại hét lên lần nữa.

 

Bốn người ôm chặt lấy nhau, mặt đầy kinh hoàng, lúc này họ không dám nhìn qua màn hình điện thoại nữa, đồng loạt nhắm chặt mắt, tiếng hét vang dội.

 

Con ma mối, chú rể và những con ma nhỏ khác bị biến đổi đột ngột này làm cho trong lòng dâng lên một nỗi hoảng sợ khó tả.

 

Bản năng nhạy bén với nguy hiểm khiến chúng cảm nhận được sự bất thường trong không khí, bọn ma nhỏ muốn tản đi.

 

Chú rể thấy bọn ma nhỏ hốt hoảng vứt hết kèn và lễ vật định bỏ chạy, vội vàng gọi, “Đừng hoảng, các ngươi còn phải đón tân nương của ta về, quay lại——”

 

Nhưng lời hắn chưa dứt, khoảnh khắc tiếp theo, một người giấy vàng nhỏ bay vụt đến trước mặt hắn.

 

Người giấy giơ chân đạp thẳng vào mặt hắn không chút nương tình, chỉ nghe chú rể phát ra một tiếng kêu thảm thiết, hồn phách của hắn nhẹ bẫng bị đạp văng xuống ngựa, trên khuôn mặt trắng bệch hiện ra một dấu chân đỏ.

 

Chú rể bất ngờ bị đạp một cước, chưa kịp đứng vững giữa không trung, người giấy đã trong nháy mắt đến trước mặt, giơ tay tát thẳng vào mặt hắn, bốp bốp, đánh tới tấp.

 

“A a a—— đau, mày rốt cuộc là thứ quái gì——”

 

Chú rể vừa bị đánh vừa chửi rủa không ngừng, hắn muốn vùng lên chống cự, nhưng bị đè ép không thể dùng âm khí.

 

Còn bọn ma nhỏ của hắn lúc này vẫn đang chạy loạn trong phòng, đứa nào cũng nghĩ cách trốn, chẳng đứa nào để ý đến sống chết của hắn.

 

“A—— lũ phế vật các ngươi, còn không mau đến giúp ta, ta để cha ta cắt đồ cúng của các ngươi, đốt các ngươi cho tan xương nát thịt——”

 

Chẳng có con ma nhỏ nào nghe lời hắn, chúng không phải là hồn ma thật, toàn là ma giấy, không có suy nghĩ, chỉ hành động theo bản năng.

 

Trước đó chúng nghe lệnh chú rể, vì hắn là chủ nhân chúng phải hầu hạ.

 

Nhưng lúc này, rõ ràng nỗi sợ hãi trước nguy hiểm đã vượt xa mệnh lệnh của chú rể, chúng chỉ muốn trốn, làm sao còn nghe theo chỉ thị của hắn.

 

Chỉ là chúng muốn trốn, nhưng không trốn thoát.

 

Cả căn phòng như bị một tấm lưới vô hình bao phủ, chúng không thể rời đi, lại thấy chú rể bị một người giấy nhỏ đấm trái, đấm phải, rồi một cú đá bay, bị đạp vào tường, hồn phách dán chặt vào đó.

 

Người giấy thấy vậy vẫn chưa dừng tay, bay lên túm cổ áo chú rể kéo hắn ra khỏi tường, rồi vứt bịch xuống đất, người giấy nhảy lên lưng hắn nhảy tưng tưng, tiện tay xé luôn dải lụa đỏ và bông hoa đỏ trên người hắn.

 

Con ma mối và những con ma nhỏ khác bị cảnh tượng này làm cho run rẩy, chạy cũng không thoát, đành phải co ro trong góc thu nhỏ sự tồn tại, mong đừng bị người giấy nhỏ phát hiện.

 

Dù Trần Tiểu Liên cố gắng giữ tay cầm điện thoại thật vững, nhưng tầm quay của điện thoại có hạn.

 

Lúc đầu dân mạng còn thấy người giấy nhỏ xuất hiện, đạp bay chú rể trên ngựa, tát hắn túi bụi, sau đó đạp hắn vào tường là thoát khỏi tầm quay.

 

Họ không thấy sau đó chuyện gì xảy ra, chỉ nghe tiếng chú rể từ những tiếng chửi rủa ban đầu biến thành tiếng rên rỉ yếu ớt cuối cùng.

 

【A a a, chị ơi chị đưa ống kính vào đi có được không, em muốn xem cảnh người giấy nhỏ dễ thương oanh tạc quỷ dữ quá a a a!】

 

【Mẹ ơi, người giấy nhỏ vào ký túc xá của chị từ lúc nào thế?】

 

【Đại sư coi chúng em như người ngoài rồi, huhu~】

 

【Lần trước cho người giấy nhỏ đi dạy dỗ Viên Hữu Tài, bọn em còn được tận mắt chứng kiến, hôm nay người giấy nhỏ đi lúc nào không biết, đại sư quá đỉnh!】

 

【A a a, em muốn xem người giấy nhỏ đập quỷ dữ, (phát cuồng) (vặn vẹo) (bò lổm ngổm trong bóng tối) chị ơi, cầu xin chị, không cho em xem nữa em cắn mông chị đấy!】

 

【Móa, trên lầu biến thái vừa thôi, ơ~】

 

【A a a, đang xem đến đoạn hay nhất thì từ phim có hình biến thành sách nói, có quá đáng không oa oa oa】

 

Trần Tiểu Liên lúc này đang sợ hãi nhắm chặt mắt, cô không thấy được lòng háo hức muốn xem náo nhiệt của dân mạng.

 

Thời Nhất thấy dân mạng không xem được cảnh tượng đã bắt đầu “phát điên”, liền tốt bụng lên tiếng.

 

“Các người trước mặt đã hết nguy hiểm, đưa ống kính xuống góc trái một chút.”

 

Giọng nói của Thời Nhất có một ma lực làm người ta an tâm, Trần Tiểu Liên đang căng thẳng theo bản năng nghe lời cô, động đậy bàn tay mỏi nhừ.

 

Điện thoại di chuyển, dân mạng như ý muốn nhìn thấy người giấy nhỏ vẫn đang nhảy tưng tưng trên lưng chú rể.

 

Nó xé dải lụa đỏ và bông hoa đỏ trên người hắn, tháo ra rồi trói chú rể thành một bó.

 

Tâm trạng căng thẳng của Trần Tiểu Liên dần dịu xuống, nghe tiếng van xin thảm thiết của con ma từng gọi cô là ‘phu nhân’ ban nãy, cô cũng không kìm được tò mò, từ từ hé mắt dò xét.

 

Khi cô mở mắt, người giấy nhỏ đã trói gọn chú rể, rồi ném hắn sang một bên.

 

Xong việc, người giấy nhỏ bay lên từ lưng hắn, rồi lướt về phía lũ ma nhỏ đang run rẩy trong góc kia.

 

Trần Tiểu Liên lúc này đã không còn sợ hãi, cô không cần dân mạng nhắc nhở, tự giác cầm điện thoại di chuyển theo người giấy nhỏ, đưa ống kính vào nó và lũ ma nhỏ.

 

Mấy đứa bạn cùng phòng lúc nãy còn a a a la hét cũng đã hoàn hồn, nỗi sợ hãi dần tan biến, tinh thần phấn chấn trở lại.

 

Thậm chí vì trong phòng quá tối không thấy rõ, một trong số đó còn lấy điện thoại ra bật đèn pin.

 

Dân mạng bị hành động của họ chọc cười.

 

Dù vậy, họ vẫn rất cảm ơn vì đã giúp họ nhìn rõ hơn, và gửi một cái ‘yêu thương chụt chụt’ để cảm tạ.

 

Quả nhiên, chỉ có người thích tám chuyện mới hiểu người thích tám chuyện.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích