Chương 19: Đội Vũ Cảnh
Chẳng biết đã ngủ từ lúc nào, Nhâm Tâm Nhu giật mình tỉnh dậy trên chiếc ghế tựa cạnh máy cưa gỗ.
“Choang choang choang!”
“Gào... a!”
Đầu óc đang mơ màng lập tức cảnh giác. Phía bên kia chiếc xe tải vọng lại tiếng xác sống gào rú, nghe qua thì cũng chỉ khoảng hai ba con.
Cô nhìn đồng hồ, lại sắp đến trưa rồi.
Một giờ trước, Tân Kiều Kiều đã nhắn cho cô vài tin:
“Tâm Nhu, tớ và anh trai xuất phát đến Đông Loan rồi nhé. Báo cho cậu một tin: tòa nhà của đại đội vũ cảnh tối qua bị xác sống vây kín và đã thất thủ. Những vũ cảnh còn sống sót trong đội đang cùng chúng tớ rút lui, chờ cấp trên phân công nhiệm vụ.”
“Vừa nãy tớ nghe người của đội vũ cảnh gọi điện cho cấp trên. Tòa nhà chứa kho vũ khí bị mấy nghìn con xác sống vây kín, kho vũ khí không thể di dời. Cấp trên chỉ thị trước hết gửi thông tin cho đơn vị đến cứu người, bảo họ nếu có cơ hội thì mang vũ khí đi.”
“Mật khẩu kho vũ khí là 9487#3939#876 cộng với dấu vân tay. Người quản lý kho vũ khí chết ngay ngoài cửa kho, nếu may mắn, bàn tay người đó còn chưa bị gặm hết. Cậu tìm cơ hội đến xem thử, tích trữ một chút đạn dược. Thế giới ngày càng loạn lạc, có một khẩu súng thì có thể dọa được kẻ xấu đấy.”
“Đừng nói với ai là tớ tiết lộ cho cậu nhé, anh trai tớ biết sẽ đánh đít tớ. Hiện tại, chính quyền vẫn sẽ tăng cường quản lý súng ống. Thực ra chính quyền không kiểm soát được xu hướng dân thường dùng súng đâu, nhưng mà đến khu căn cứ sinh sống vẫn không được mang súng đâu nhé.”
“Tớ còn nghe nói trong tòa nhà của đại đội vũ cảnh có mấy nhân vật quan trọng, là các nhà nghiên cứu khoa học được đội vũ cảnh cứu hôm kia. Cấp trên đã phái đội cứu viện chuyên dụng đến cứu họ. Cậu xem thử có thể vớ bở, vào kho vũ khí trước họ một bước không.”
“Nhưng đừng vội, họ chắc sẽ ưu tiên cứu người. Kho vũ khí lớn thế, họ không mang đi hết được đâu, cậu cứ lặng lẽ đến vớ bở là được.”
Khoảng mười mấy phút sau các tin trước, Tân Kiều Kiều lại gửi thêm hai tin:
“Vừa nãy tớ đi nghe ngóng rồi. Kho vũ khí nằm ở tầng một và tầng hầm của tòa nhà thứ hai tính từ cổng sau đi vào. Ngoài quân đội ra, toàn bộ súng đạn dùng cho huấn luyện và chấp hành nhiệm vụ của nhân viên cảnh vụ toàn thành đều được xin từ đó mang về đơn vị, vũ khí chắc chắn không ít.”
“Chúng tớ lên đường cao tốc rồi, cậu phải bảo trọng nhé, lúc nào cũng có thể gọi cho tớ. Tớ muốn làm bạn với cậu.” Phía sau tin nhắn còn kèm một biểu tượng cảm xúc mặt đỏ ửng.
Nhâm Tâm Nhu nhắn lại cho Tân Kiều Kiều: “Chúng ta là bạn.”
Tân Kiều Kiều trả lời rất nhanh: “Cậu tự nói đấy nhé! Bạn bè không được bán đứng nhau! Ai bán đứng bạn bè thì chết cả nhà!”
“Ừ, bạn bè không bán đứng nhau. Tớ giờ đến tòa nhà đội vũ cảnh dạo một vòng đây. Cảm ơn nhé, tin này thật sự hữu ích với tớ.” Nhâm Tâm Nhu đáp.
Tân Kiều Kiều: “Không có gì! Bạn bè phải giúp đỡ lẫn nhau chứ!”
Nhâm Tâm Nhu mở định vị, tìm địa chỉ của đại đội vũ cảnh, nếu thuận lợi thì một tiếng rưỡi nữa sẽ đến được đó.
Vì tòa nhà vũ cảnh vẫn còn người sống sót, hàng nghìn con xác sống dưới lầu nhất định sẽ không rời đi.
Muốn dụ chúng đi không phải chuyện nhỏ.
Nhâm Tâm Nhu vươn vai, rửa mặt trang điểm xong, đem mái tóc dài vừa phiền phức vừa đáng yêu chải thành hai bím tóc thả trước vai.
Làn da hở ra ngoài bộ đồ đen cũng đen thui, cô nhếch miệng cười, hàm răng trắng chói như bóng đèn sợi đốt.
Nhâm Tâm Nhu nhìn vào gương hài lòng gật gù, tự trêu: “Ừ, ngầu đến mức không có bạn.”
Cô từ trong không gian lấy ra mấy thùng nước uống đóng chai thủy tinh, đổ hết nước đi chỉ lấy vỏ chai.
Trong xưởng, cô kiếm được mấy cái thùng to, mấy sợi ống cao su mảnh. Bất ngờ thay, còn tìm thấy hai bồn chứa nước nằm ngang có thể chứa được năm tấn nước.
Sau nhà xưởng, cô tìm được một thanh tre to bằng ngón tay, ruột rỗng, một đầu vót nhọn như kim, đầu kia cắm vào ống cao su, làm thành một ống dẫn máu thô sơ.
Cô thả một con lợn ra từ không gian, bắn thẳng vào đầu nó một phát cho chết mau lẹ.
Nhân lúc còn nóng, cô cắm ống dẫn vào động mạch cổ con lợn, hứng máu chảy vào chai thủy tinh.
Liên tiếp giết năm con lợn để lấy máu, bỏ nội tạng vào thùng rồi cùng cất vào không gian.
Nhìn mấy cái xác lợn lấm lem bẩn thỉu, bệnh cầu toàn của Nhâm Tâm Nhu lại tái phát.
Cô đành bắt tay cọ rửa sạch sẽ mấy cái xác lợn, mãi mới hài lòng mà bỏ vào khu dự trữ thịt trong không gian.
Cô tìm mười mấy cái lồng gà, mỗi lồng nhốt vài con vịt.
Mọi thứ đã sẵn sàng, cô lái xe rời khỏi vùng núi thẳng tiến đến đội vũ cảnh.
Trước khi xuất phát, cô nhắn một tin báo bình an cho ông nội: “Ông ơi, cháu dậy rồi, giờ đến đội vũ cảnh xem có súng không.”
Nhâm Nghĩa Dũng: “Được, kiếm luôn vài quả lựu đạn cho ông chơi thử. Bốn mươi năm rồi ông chưa ném lựu đạn. Mọi việc phải cẩn thận, không cần miễn cưỡng, an toàn là trên hết!”
Nhâm Tâm Nhu mỉm cười đáp lại: “Vâng ạ!”
Cô không mang theo máy cưa gỗ, vì nó quá tốn điện. Sau khi thế giới cúp điện, khu căn cứ dù nối lại điện thì mỗi tối chỉ đủ cho cư dân thắp một bóng đèn, hơn nữa mỗi tối chỉ cấp điện ba tiếng đồng hồ, căn bản không có chỗ nào đủ tải để chạy nổi cái máy này.
Đống củi cắt ra tối qua đủ dùng cho họ mấy chục năm. Nếu cần thì có thể dùng dao chặt củi hoặc cưa gỗ điện để chẻ củi.
Cô theo lộ trình định vị đến tòa nhà vũ cảnh, tình hình hiện trường tệ hơn cô tưởng.
Cả tòa nhà vũ cảnh, trong ngoài bức tường, trên đường cái, xác sống vây kín lớp trong lớp ngoài.
Nhâm Tâm Nhu đoán trên lầu có không ít người sống sót, và nhất định có người bị thương. Mùi máu của người chảy máu lan xa hơn nhiều so với người không chảy máu, khiến xác sống càng thêm điên cuồng.
Phụ nữ đang trong kỳ kinh ở bên ngoài, trăm phần trăm sẽ thu hút sự ‘theo đuổi’ của xác sống.
“Vừa may đèn đỏ của tôi vừa hết.” Nhâm Tâm Nhu dùng ống nhòm quan sát tình hình tòa nhà vũ cảnh.
Cô đang ước tính, nếu lái xe tải hất đám xác sống ra, chặn kín cổng chính của đội vũ cảnh thì tỷ lệ thành công là bao nhiêu.
Đám xác sống ở đây còn ‘dày’ hơn cả đám xác sống trong khu gia cầm ở chợ đầu mối.
“Nếu có thể hất xác sống ra và chặn cổng thành công, thì phải giải quyết đám xác sống trong bức tường thế nào? Súng đạn trong tay tôi chỉ còn mấy thùng, chưa chắc đã giải quyết hết chúng……”
Cân đi cân lại, cách lái xe chặn cổng rồi giao chiến không áp dụng được.
Nhâm Tâm Nhu từ xa quan sát tỉ mỉ đội vũ cảnh nhiều lần.
Bên trong tường rào đội vũ cảnh có năm tòa nhà văn phòng, xác sống tập trung chủ yếu ở tòa nhà đầu tiên.
Cổng sau khóa chặt, bên trong tường rào là một bãi đỗ xe ngoài trời nhỏ của đội vũ cảnh, đỗ vài chiếc xe tuần tra, không có xác sống.
Trên con đường bên ngoài cả hai phía của bức tường đều chật kín xác sống, hai bên đường là nhà dân, cô không có cách nào từ phía bên quan sát xem xác sống có chiếm giữ cửa trước kho vũ khí hay không.
Hiện tại quan sát được, trên con đường giữa tòa nhà chứa kho vũ khí và tòa nhà thứ năm không một bóng người.
“Nếu có một chiếc máy bay không người lái thì tốt biết mấy, tối nay nhất định phải đến khu điện tử một chuyến.” Từ đây đến khu điện tử phải băng qua nửa thành phố, hiện giờ Nhâm Tâm Nhu lười quay vòng qua lại.
Tình hình bên trong là chuyện thứ yếu. Đối với cô, xông vào không khó, xông ra cũng không khó.
Điều phiền lòng là, cực khổ xông vào rồi mà đến cửa kho vũ khí lại không mở được.
Nghĩ đến khả năng gặp phải tình huống này, Nhâm Tâm Nhu tặc lưỡi: “Tôi sẽ tức đến thổ huyết mất.”
