Chương 25: Lũ Xác Sống
Hai xe tải lớn chặn kín cổng, chừa lại một lối ra vừa đủ cho hai người đi.
Cô bôi máu tươi lên chiếc drone, phía dưới buộc một chai nhựa đựng máu, đáy chai đục hai lỗ, máu từ từ nhỏ xuống không nhanh không chậm.
Nhâm Tâm Nhu ngồi trong một chiếc xe tải, nhìn chằm chằm vào màn hình phát trực tiếp, điều khiển drone bay khắp mọi ngóc ngách của trung tâm phân phối để hấp dẫn xác sống đi theo.
Xác sống phần lớn mặc đồng phục của trung tâm phân phối, số lượng lên tới vài trăm con.
Thời tiết nóng bức, máu tươi không giữ được lâu. Drone phải bay đi bay lại bổ sung máu mấy lần, mới gom được đám xác sống thành một khối, dẫn tất cả ra ngoài cổng và đưa càng xa càng tốt.
Cô lái xe tải chặn lối ra đã chừa sẵn, còn chiếc drone cứ xoay vòng trên đầu bọn xác sống cho đến khi hết pin mới hạ xuống mặt đất.
Nhâm Tâm Nhu nhảy xuống xe tải, đi xe đạp điện vào kho, vừa đi vừa thu vật tư. Tay cô chạm vào kệ hàng, những chiếc kệ cao sáu bảy mét, dài vài mét đều được thu gọn vào không gian.
Kho siêu thị
Trong khu có mười chín nhà kho: kho đồ ăn vặt, kho ngũ cốc, kho gia vị, kho đồ dùng hằng ngày, kho đồ gia dụng, kho đồ uống, kho đồ ăn liền, kho lạnh, kho thực phẩm nhập khẩu.
Khu vực kho lạnh lại được chia thành kho hải sản, kho thịt tươi, kho thực phẩm đông lạnh cấp tốc, kho thực phẩm lạnh khác (kem, kem que, các sản phẩm từ sữa).
Trước khi rời đi, Nhâm Tâm Nhu vào phòng giám sát, ném ba quả lựu đạn. Theo ba tiếng nổ vang lên, máy móc trong phòng giám sát bị nổ đến méo mó biến dạng, không thể nào bật lại được nữa.
Thuận tay cô thu luôn mấy món dụng cụ chống bạo động trong phòng bảo vệ.
Lên xe, cô ngả người ra lưng ghế, liếc nhìn không gian.
Kho thực phẩm đông lạnh trải dài không thấy điểm cuối khiến cô đau đầu: "Bánh bao nhân, bánh bao không nhân và sủi cảo đông lạnh không ngon bằng làm tươi... hay là sau này để ông bày sạp bán hết đi."
Những kệ đồ ăn liền trải dài không thấy ranh giới, từng thùng mì tôm và đồ ăn tự hâm nóng đếm không xuể;
Vô số gạo bột, kem, kem que, hải sản đông lạnh, thịt đông lạnh, bánh mì, sữa, thực phẩm nhập khẩu, nước khoáng...
Nhâm Tâm Nhu tự giễu: "Tớ tích trữ cả khẩu phần cho con chắt con chít rồi."
"Tìm một người để yêu đã rồi hẵng nghĩ đến chuyện con cháu. Nếu có con cháu..." Mạch suy nghĩ của Nhâm Tâm Nhu không hiểu sao lại bay xa, "Chỉ có lương thực thôi chưa đủ, chút đạn dược trong không gian này chỉ đủ cho một mình tớ. Lỡ tớ sống được ba trăm tuổi, con tớ còn chưa chắc có phần dùng, nói gì đến cháu."
Thu được nhiều thứ đến vậy, thứ duy nhất khiến cô thấy vui là mấy trăm thùng nước sinh hoạt gia đình, dung tích từ 10 lít đến 28 lít khác nhau.
Thùng nước sinh hoạt gia đình
Còn có mấy trăm thùng phuy sắt đựng dầu, dung tích từ 20L đến 60L.
Ở khu ô tô, cô đã thu được kha khá loại thùng phuy này. Cô cần tích trữ thật nhiều dầu, cứ đổi thùng chứa liên tục thì bất tiện, nên cô càng mong tìm được loại thùng chứa trên một tấn, tốt nhất là thùng lớn có sức chứa năm tấn.
Chiếc điện thoại trong túi đeo rung lên mấy tiếng.
Là tin nhắn của Tân Kiều Kiều: {Tâm Nhu, vừa nãy đội trinh sát báo có một cơn lũ xác sống hơn vạn con đang chạy trên đường cao tốc Nam Hà, đích đến rất có thể là Nam Thị.}
Nhâm Tâm Nhu: {Vì sao lại cho rằng chúng sẽ đến Nam Thị?}
Tân Kiều Kiều: {Mấy hôm nay đội cứu viện toàn ưu tiên cứu quan chức và nhân viên nghiên cứu. Nam Thị là tỉnh lị, những người có quyền lực nhất đều ở đây, trực thăng cứu hộ ra vào liên tục, xác sống dần dà tụ thành một cơn lũ không nhỏ.}
{Đội trinh sát dự đoán, lũ xác sống sẽ theo đường cao tốc số 1 phía đông mà xuống. Tính theo tốc độ di chuyển hiện tại, khoảng bốn tiếng nữa là chúng xuống khỏi cao tốc. Chỗ đó có gần nhà cậu không?}
Nhâm Tâm Nhu: {Nhà tớ ở ngoại ô phía nam, cách lối ra đường cao tốc phía đông xa lắm.}
Tân Kiều Kiều: {Nếu không có gì bất ngờ, đám xác sống sẽ ưu tiên tràn vào nội thành. Nếu cậu đang ở ngoài tìm vật tư thì phải cực kỳ cẩn thận, trong cơn lũ này có xác sống dị năng.}
Nhâm Tâm Nhu: {Biết là dị năng gì không?}
Tân Kiều Kiều: {Hiện tại xác nhận được là có hệ kim và hệ thổ. Xác sống hệ kim có cơ bắp ánh lên chút ánh kim loại, còn xác sống hệ thổ thì trên đầu dính cát đất. Xác sống hệ thổ có thể quăng từ tay ra những cục đất, cục không to nhưng rất cứng, đứng gần có nguy cơ bị nện vỡ đầu.}
{Cậu phải cẩn thận, xác sống dị năng có sức hút kỳ lạ đối với xác sống thường, chúng sẽ tụ thành từng nhóm tấn công người. Hệ mộc và hệ thủy thì khỏi lo, chúng chỉ phun nước, quăng mảnh gỗ. Nếu gặp hệ tốc độ, thì cậu chỉ có thể tự cầu phúc thôi.}
Nhâm Tâm Nhu: {Tớ là người nhiều phúc.}
Tân Kiều Kiều: {......} {Cậu gặp xác sống hệ tốc độ rồi à?}
Nhâm Tâm Nhu: {Là nó gặp tớ.}
Tân Kiều Kiều: {Chết à?}
Nhâm Tâm Nhu: {Ừ.}
Tân Kiều Kiều: {Trong đầu xác sống dị năng có tinh hạch não, sau này gặp nữa nhớ đào ra, có thể dùng để thăng cấp dị năng.}
Nhâm Tâm Nhu: {Được.}
Tân Kiều Kiều: {Mọi sự cẩn thận nhé!}
Nhâm Tâm Nhu: {Cậu cũng vậy.}
Hơn vạn con xác sống rải rác trên đường phố của một thành phố hạng nhất, giống như rót một cốc nước vào hồ, chẳng tạo nên gợn sóng nào.
Nhưng nếu đám xác sống này chỉ vây quanh một khu dân cư, chỉ vây quanh một tòa nhà, thì tình hình lại hoàn toàn khác.
Nhâm Tâm Nhu gọi điện cho ông báo chuyện này: "Ông ơi, cửa ra vào chặn thêm mấy chiếc xe nữa, phòng khi bất trắc."
Nhâm Nghĩa Dũng đang ở phòng làm việc của ủy ban thôn, lập tức dặn người bên cạnh đi làm việc đó.
"Nhu Nhu, cháu định khi nào về?" Nhâm Nghĩa Dũng hỏi.
Chính phủ chắc chắn sẽ dùng mọi kênh có thể để phát tin lũ xác sống sắp đến, sẽ không có người sống sót nào dám lái xe rời khỏi Nam Thị, tự nhiên cũng sẽ chẳng ai đi đến cây xăng. Đây đúng là cơ hội tốt để tích trữ dầu.
Hôm nay đi tích trữ thuốc, ngày mai ngày kia tích trữ dầu, rồi về nhà nghỉ ngơi vài ngày.
Nhâm Tâm Nhu lập tức bác bỏ kế hoạch này: lợn và vịt trong không gian vẫn chưa làm thịt, không thể cứ nuôi nhốt mãi trong mấy chiếc xe tải trong không gian được.
Nhâm Tâm Nhu trả lời: "Ông ơi, cháu sẽ cố gắng về trong vòng bảy ngày."
