Bên ngoài xe buýt đã tụ tập không ít xác sống đang đập vào thân xe.
Xe du lịch tầng một dùng để chứa hành lý, khoang hành khách ở tầng hai, cửa sổ nằm ở vị trí khá cao.
Ngồi cạnh cửa sổ không thể nhìn thấy cái đầu rùng rợn của xác sống, chúng chỉ có thể giơ tay lên cao mới chạm được mép dưới cửa sổ.
“Làm việc thôi!” Nhâm Hữu Tài đưa cho cháu mình một cây sắt dài, một đầu đã được mài nhọn.
Nhâm Đông nhận lấy cây sắt nhọn, mở cửa sổ, chú cháu hai người thao tác thành thục, dồn sức đâm thủng đầu xác sống, từng con, từng con ngã xuống.
Thời mạt thế mới bắt đầu, lần đầu Nhâm Đông đâm thủng đầu xác sống, cậu đã hai ngày không ăn nổi, thỉnh thoảng lại nôn khan nước chua.
Sau đó, cậu tự xây trong lòng một bộ lọc, nhắc nhở bản thân mỗi lúc: xác sống không phải người, xác sống chỉ là một con sâu mang hình dáng giống người mà thôi.
Ở một bên khác, Nhâm Tâm Nhu đến trại gà của thôn Liễu Tam bên cạnh, hôm nay phải xử lý đám vịt sống trong không gian.
Giết mổ, hứng máu, vặt lông, bỏ nội tạng, rửa sạch, tất cả đều được hoàn thành hoàn toàn tự động, cô chỉ cần phụ trách ném vịt sống lên băng chuyền là xong.
Đêm yên tĩnh, bất kỳ âm thanh nào cũng bị phóng đại lên gấp nhiều lần, tiếng máy móc vận hành không ngừng vang vọng đã thu hút sự chú ý của vô số xác sống dưới chân đồi thấp.
Chúng chậm rãi đi lên đồi.
Nhâm Tâm Nhu đặt một chiếc xe tải container trước cổng, gầm xe còn nhét thêm một chiếc giá để hàng nằm ngang, nhằm ngăn những con xác sống khôn vặt bò vào bên trong.
Bên ngoài cửa kho giết gà, cô dùng một chiếc xe van chặn cửa, phòng trường hợp xác sống biến dị trèo qua chướng ngại vật đầu tiên ở cổng mà lẻn vào đây.
Xử lý xong vài nghìn con vịt, cô thu được hơn nửa tấn tiết vịt.
Nhâm Tâm Nhu vừa ném vịt vào máy, vừa dùng chai thủy tinh và chai nhựa để đựng tiết. Để gom được chai lọ, cô đã đổ đi không ít bia và nước ngọt.
“Lần sau đi ngang qua nhà máy bia, mình phải tích trữ ít chai lọ, chai đựng tiết là thứ dùng tốt lắm.” Nhâm Tâm Nhu lẩm bẩm một mình.
Trời đã quá nửa đêm, hơn hai giờ sáng, Kiều Kiều gửi liên tiếp mấy tin:
【Tâm Nhu, Sùng Thị đã bão hòa, không nhận thêm người được nữa. Sáng mai chính phủ sẽ phát thông báo trực tuyến, chiến dịch cứu viện đường bộ ở tỉnh Xuyên tạm dừng, chờ quân đội dọn dẹp xong một trạm cứu trợ khác.】
【Thật ra chính phủ sẽ không lãng phí nhân lực để dọn trạm cứu trợ mới đâu. Chờ căn cứ ven biển mở cửa, người sống sót sẽ đến trực tiếp căn cứ ven biển.】
【Anh trai tớ nói hiện giờ chính phủ thiếu nhân lực trầm trọng, tỉnh nào cũng giống nhau. Sau này, chính phủ sẽ thay đổi phương thức cứu viện, quân đội sẽ không còn vào tòa nhà, vào nhà dân hay vào khu dân cư để cứu hộ nữa.】
【Đoàn xe cứu viện sau khi vào thành sẽ tìm một điểm dừng trống trải an toàn, phái những xe tải chuyên thu hút xác sống đi trên đường để dẫn dụ. Người sống sót cần tự rời khỏi nơi ở để hội hợp với quân đội.】
【Nhà nào có trẻ em dưới 14 tuổi và người già trên 60 tuổi, hoặc có thành viên khuyết tật, đều có thể gửi tọa độ cho chính phủ, đội cứu viện sẽ lên lầu cứu. Nếu phát hiện có hành vi lừa dối, quân đội có thể tùy tình huống mà từ bỏ cứu viện.】
【Lần này chính phủ cắn răng thay đổi phương thức, ngoài vì thiếu nhân lực, càng bởi vì trong mấy ngày cứu viện vừa qua đã hy sinh hàng nghìn quân nhân. Anh trai tớ nói, phần lớn những cái chết đó hoàn toàn có thể tránh được.】
【Có mấy người sống sót cứ bám dính lấy quân nhân mới yên tâm, vừa thấy xác sống tới gần lại sợ hãi xô đẩy quân nhân, coi họ như lá chắn. Chuyện quân nhân bị đẩy vào miệng xác sống vẫn thường xảy ra.】
【Nghĩ lại là tức! Hy sinh cho những kẻ nhát gan đó thật không đáng! Thi thể quân nhân chỉ có thể bỏ lại hiện trường, bị xác sống gặm sạch hoặc biến thành xác sống mới!】
Nhâm Tâm Nhu đọc xong đám tin nhắn, trả lời:
【Chính phủ thay đổi phương thức cứu viện là đúng. Người lớn mà ngay cả cửa nhà cũng không dám bước ra, không cần lãng phí nhân lực vật lực để cứu. Loại người như vậy chẳng thể mang lại giá trị cho sự phát triển của căn cứ.】
Tân Kiều Kiều: 【Cả loạt tin nhắn của tớ làm cậu tỉnh ngủ à?】
Nhâm Tâm Nhu: 【Đang bận, vẫn chưa ngủ.】
Tân Kiều Kiều: 【Nửa đêm rồi bận gì thế?】 Sau tin nhắn là một biểu tượng cảm xúc nhỏ vừa đỏ mặt vừa dê dâm.
Nhâm Tâm Nhu: 【Đang giết vịt.】
Tân Kiều Kiều nổi máu tò mò: 【Sao lại nửa đêm giết vịt?】
Nhâm Tâm Nhu: 【Vừa hay đang rảnh.】
Tân Kiều Kiều: 【...】
Nhâm Tâm Nhu đã thành công làm chết đề tài, nhưng bản thân cô chẳng hề nhận ra, còn hỏi tiếp: 【Sao cậu còn chưa ngủ?】
Tân Kiều Kiều: 【Anh trai tớ đang họp khẩn cấp, chưa về, tớ ngủ không được.】
Nhâm Tâm Nhu: 【Ừ.】
Cô ném mấy con vịt cuối cùng lên băng chuyền, rồi đứng bên cửa sổ quan sát tình hình bên ngoài kho chế biến. Cô ném một con gà sống ra ngoài để thử xem có con xác sống dị năng nào đang ẩn nấp trong bóng tối không.
Nhìn một lúc lâu, con gà rụt cổ nhắm mắt ngủ gật. Nhâm Tâm Nhu thở phào. Xem ra đêm nay cô và 'Đa Phúc' không kết nối được với nhau.
Tân Kiều Kiều nửa tiếng sau mới trả lời: 【Anh trai tớ về rồi, tớ đi ngủ đây. Tiểu Nhu, ngủ ngon nhé!】
Nhâm Tâm Nhu lập tức hiểu ra, cái 'ngủ' mà Tân Kiều Kiều nói chắc chắn không phải ngủ bình thường.
Trong đầu Nhâm Tâm Nhu chợt hiện ra nội dung một chương tiểu thuyết dài bảy tám nghìn chữ.
Đại đa số là những đoạn ngắt quãng, không thành câu, một chuỗi dài những âm thanh rên rỉ mềm mại kèm theo dấu '……' và '!'.
“Câu chữ thật dâm, hình ảnh thật dâm!” Nhâm Tâm Nhu xem mà mặt đỏ tim đập, đầu mũi nóng ran.
Cả quyển sách đều nằm trong đầu cô, nội dung 'ngủ' chiếm hai phần ba.
Mỗi khi đến tối, 'bánh xe' lại tranh thủ lúc cô lơ đãng mà lăn qua lăn lại, nghiền nát thần kinh giác quan của cô.
Nhâm Tâm Nhu vừa cảm thán vừa khẽ nhếch khóe miệng nở nụ cười tà mị.
Lật sách mãi, trong lòng chợt dâng lên một tia ngượng ngùng, một cảm giác tội lỗi như đang rình xem bạn mình 'yêu đương' vụng trộm bỗng ùa đến.
Nhâm Tâm Nhu vội lắc đầu, cố gạt đi cái 'bánh xe' đang quay lốc nhốc trong đầu: “Tự nhiên thấy chẳng còn hay ho gì! Lật thử mấy cảnh 'bánh xe' của phản diện để rửa não xem sao!”
Lật đến một đoạn thú vị, mắt cô sáng rực.
Lương San Hô, nữ phản diện từng hại Tân Kiều Kiều thảm hại ở kiếp trước, kiếp này không được anh em Tân Kiều Kiều che chở, trên đường chạy nạn để sống còn đã trở thành 'xe buýt công cộng'.
Sau trận mưa axit, đường cao tốc toàn quốc kẹt xe nghiêm trọng, số người mắc kẹt trên đường không đếm xuể.
Nữ phản diện Lương San Hô bị mắc kẹt ở trạm nghỉ trên đường cao tốc suốt hai tháng, bị đàn ông ức hiếp, bị phụ nữ xem thường.
Cơ duyên tình cờ, cô ta có được một khối ngọc bội, khối ngọc trông khá xấu.
Nhưng cô ta coi nó như một dấu mốc của cuộc đời, suốt ngày đeo trên cổ. Một năm sau khi tận thế, máu của cô ta vô tình rơi lên ngọc bội, kích hoạt không gian trong ngọc.
Không gian đó dài rộng mỗi chiều bảy mét, cao ba mét, chỉ đủ chứa ba chiếc xe tải lớn.
Phải biết, dị năng không gian cấp ba cũng chỉ có năm mét nhân năm mét, mà việc thăng cấp dị năng này lại tiêu tốn tinh hạch não gấp mấy lần dị năng khác, vô cùng khó lên cấp.
Nữ phản diện Lương San Hô sở hữu dị năng hệ thủy và không gian ngọc, không nghi ngờ gì đã trở thành đối tượng được vô số người săn đón.
Đám nam sủng vây quanh cô ta thành từng nhóm, cùng nhau làm đủ chuyện xấu, đêm đêm 'ca hát' inh ỏi, vô số lần khiến Tân Kiều Kiều lâm vào hiểm cảnh.
“Mình phải có được khối ngọc này, tặng ông chơi.” Nhâm Tâm Nhu mỉm cười, tắt cuốn tiểu thuyết dâm tục trong đầu.
Trong danh sách tích trữ của cô lại có thêm một mục tiêu mới.
Nhâm Tâm Nhu đem con vịt cuối cùng đã làm sạch bỏ vào kho chứa trong không gian, đựng xong giọt tiết cuối cùng vào chai, rồi cả người thả lỏng, ngáp không ngừng.
Nhà xưởng giết gà không đủ chỗ trống, không thể để xe nhà di động, nên đêm nay cô đành ngủ trong chiếc ô tô con.
Giấc ngủ kéo dài đến mười giờ sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng rung liên hồi của điện thoại.
