Chương 65: Nhà họ Nhâm
Nhâm Tâm Nhu dừng lại, quay đầu nhìn anh: “Trước hôm nay, tôi không quen biết hắn. Tôi sẽ không tha cho bất kỳ kẻ nào muốn tôi chết, dù hắn là ai, có thân phận gì.”
Cô tiến lên hai bước rồi lại quay đầu nói: “Văn Mộc Phong, anh tốt nhất nên cho hắn rời khỏi quân ngũ. Con sâu mọt này nếu vẫn còn ở trong bộ đội, lần tới tôi gặp hắn, tôi sẽ đưa hắn xuống địa ngục. Ai dám ngăn cản, thì cùng đi chết với hắn.”
Kiếp trước và kiếp này, bố cô là quân nhân, ông nội là quân nhân, mấy chú trong nhà cũng từng là quân nhân, mười lăm người chú từng yêu thương cô ở kiếp trước cũng là quân nhân. Quân đội mà họ hết mực tôn kính không nên bị loại người ích kỷ, bẩn thỉu này làm ô uế.
Con sâu bẩn thỉu này lại còn muốn hại chết cô, chết cũng không đáng tiếc.
Lần này, Nhâm Tâm Nhu không ngoảnh đầu lại nữa, đi thẳng về phía trực thăng của mình.
Văn Mộc Phong và những người có mặt đều rùng mình. Dù là quân nhân hôm nay lần đầu gặp Nhâm Tâm Nhu, cũng cảm nhận được sự nghiêm túc và kiên định của cô.
Khi trực thăng của Nhâm Tâm Nhu rời đi, Văn Mộc Phong đã ở trong phòng họp báo cáo với cấp trên về những hành vi xấu xa của Hoàng Quốc Quân.
Các thành viên khác của đội đặc chiến đứng ở cửa kính lớn trên hành lang bên ngoài phòng họp, nhìn trực thăng của Nhâm Tâm Nhu bay rời căn cứ.
Tăng Hàn thở dài: “Thật ra tôi cũng mong cô ấy bắn chết Hoàng Quốc Quân luôn. Trước đây khi hắn làm chỉ huy trưởng ở Bộ chỉ huy Phúc Hải, từng nhiều lần đưa ra chỉ thị sai lầm, khiến binh sĩ làm nhiệm vụ bị giết hoặc bị thương. Lần này hắn được bổ nhiệm làm bộ trưởng Bộ chỉ huy Kinh Môn, tôi đã thấy rất bất an. Làm việc dưới tay hắn, không biết khi nào đến lượt mình gặp xui xẻo lớn.”
Trần Kiệt thắc mắc: “Hắn phạm sai lầm nhiều lần như vậy, sao vẫn có thể ở mãi trong tầng lớp quản lý quân đội?”
Các thành viên trong đội đều dỏng tai nhìn Tăng Hàn, họ cũng muốn biết nguyên nhân.
Tăng Hàn thận trọng nhìn quanh một lượt, khẽ đáp: “Em gái ruột của hắn là vợ của người con thứ ba nhà họ Đỗ ở Kinh Thị.”
“Ồ~~” Mọi người chợt hiểu ra.
Nhà họ Đỗ ở Kinh Thị là một trong bảy gia tộc lớn trong nước. Ông cụ nhà họ Đỗ là công thần khai quốc, hơn mười năm trước được bổ nhiệm làm Phó Thủ tướng Quốc gia, giữ chức đến tận bây giờ. Năm nay đã 75 tuổi, vẫn cố cắn chặt cái ghế này không buông.
Lời đồn rằng ông ta luôn muốn nhà họ Đỗ ngồi vào chiếc ghế số một, đã nhận được sự ủng hộ của ba gia tộc lớn. Ông ta muốn đẩy con trai cả của mình lên làm tổng thống nhiệm kỳ tới. Đáng tiếc, xác sống đã đến.
Loạn thế xuất anh hùng, sẽ có gia tộc mới trỗi dậy, cũng sẽ có gia tộc suy tàn.
Kẻ ác thường gặp may, những người chủ chốt của nhà họ Đỗ đều sống sót.
Hiện tại, nhà họ Đỗ ở Kinh Thị vẫn đứng ở vị trí cao, thế lực ngang bằng với nhà họ Tần và nhà họ Cố.
“Tôi thấy lần này Hoàng Quốc Quân làm nhiều động tác nhỏ như vậy, không chỉ để dọa chúng ta hay cảnh cáo chúng ta đâu.” Mạc Hải Kỳ ngửi thấy nguy cơ và âm mưu. “Hắn thực ra muốn trừ khử chúng ta, tiện thể giết gà dọa khỉ.”
Tăng Hàn đồng tình: “Chắc là vậy. Đội trưởng là em trai ruột của cháu dâu cả nhà họ Cố, được mặc định coi là người của nhà họ Cố. Hoàng Quốc Quân muốn chia rẽ chúng ta không được, chỉ có trừ khử chúng ta mới khiến nhà họ Cố mất đi một phần lực lượng.”
Trần Kiệt hỏi: “Mọi người nghĩ hôm nay Hoàng Quốc Quân có bị khai trừ không?”
Tăng Hàn và Mạc Hải Kỳ nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.
Mạc Hải Kỳ nói: “Chuyện hắn nói hôm nay, không quá một ngày toàn bộ binh sĩ ở Kinh Môn sẽ biết. Hắn đã mất đi sự tín nhiệm mà một chỉ huy cần có nơi binh sĩ. Cấp trên không thể để hắn nhậm chức ở bất kỳ bộ chỉ huy nào. Nhưng mà, nhà họ Đỗ nhất định sẽ giữ hắn. Dù sao hắn cũng chưa gây ra tổn thương thực chất cho ai, chỉ là hư ở cái miệng mà thôi.”
Tăng Hàn hỏi: “Cậu nghĩ hắn sẽ bị điều đi đâu? Ban nào?”
Mạc Hải Kỳ trầm ngâm một lát rồi phán đoán: “Hắn không còn thích hợp làm việc ở tuyến đầu nữa. Nhà họ Đỗ chắc sẽ để hắn quản lý hậu cần.”
“Quả nhiên là quân sư mặc định của đội các cậu!” Tần Hải bước ra khỏi phòng họp, nghe được suy đoán của Mạc Hải Kỳ, không nhịn được khen ngợi. “Phân tích ra quyết sách của nhà họ Đỗ nhanh vậy, khó trách các cậu bị người ta đố kỵ. Ai nấy đều là tinh anh, muốn trí tuệ có trí tuệ, muốn võ lực có võ lực, muốn y thuật có y thuật, trừ không biết lái máy bay, thật đúng là không tìm ra một lỗ hổng nào.”
“Đội chúng tôi vốn có thành viên biết lái máy bay, năm ngoái làm nhiệm vụ bị thương nặng nên đã xuất ngũ.” Văn Mộc Phong tiếc nuối nói.
Tần Hải đề nghị: “Có thể chiêu con bé đó vào đội của các cậu. Bây giờ đang thiếu người, chỉ cần có kỹ năng, không có tiền án là vào quân đội được.”
Văn Mộc Phong nói: “Tôi đã hỏi cô ấy, cô ấy không đồng ý.”
“Sao lại không đồng ý?” Tần Hải khó hiểu.
“Cô ấy nói, cô ấy không muốn phục vụ nhân dân.”
“......” Lý do này khiến Tần Hải không nói nên lời. “Con bé này...”
Tần Hải ngập ngừng: “Con bé này cậu phải trông chừng cho kỹ, tôi xem bộ dạng nó là người thích gây chuyện.”
Văn Mộc Phong hơi bực bội: “Tôi còn không biết tên thật của cô ấy, biết đâu mà trông chừng.”
Tần Hải kinh ngạc: “Cô ấy không phải bạn gái cậu à? Bạn gái mà không biết tên? Yêu đương kiểu gì vậy?”
Bạn gái? Tim Văn Mộc Phong như bị điện giật.
Anh vội giải thích: “Cô ấy không phải bạn gái tôi, tôi chỉ mới gặp cô ấy có ba lần thôi.”
“Vậy sao cô ấy lại có súng của cậu? Không phải để làm kỷ vật định tình sao?” Tần Hải càng tò mò.
Không biết thành viên nào không nhịn được cười, bật ra tiếng “phụt!”
Tiếp theo là từng người, tất cả đều phá lên cười.
Văn Mộc Phong ném cho đám thành viên vài ánh mắt lạnh, rồi thành thật giải thích chuyện khẩu Desert Eagle cho Tần Hải, thuận tiện kể lại những chuyện xảy ra trong ba lần gặp Nhâm Tâm Nhu.
“Con bé này đủ tàn nhẫn!” Tần Hải thốt lên kinh ngạc.
“Nếu các cậu xác định cây đại đao sau lưng cô ấy là hàng thật, vậy thì thân phận cô ấy rất dễ tra. Hiện tại còn có thể sở hữu đại đao, chỉ có ba nhà: nhà họ Cố, nhà họ Hạ, và một nhà nữa. Nhà đó tuy không còn con cháu trong quân đội, nhưng đại đao không cần phải nộp lại, hơn nữa nhà họ còn giữ tận hai cây đại đao!”
Tần Hải như nghĩ ra điều gì, nói được nửa câu thì dừng lại.
Tăng Hàn tiếp lời: “Là nhà họ Nhâm!”
“Nhà họ Nhâm? Nhà họ Nhâm có lai lịch gì? Vì sao không còn ai trong quân đội mà cũng không cần nộp đại đao?” Trần Kiệt hỏi.
Tần Hải châm một điếu thuốc, dựa vào cạnh cửa kính, ánh mắt đầy tiếc nuối, kể lại sự tích nhà họ Nhâm:
“Các cậu ở cái tuổi này chưa nghe qua nhà họ Nhâm, thì hẳn đã nghe qua danh tiếng hai cha con Nhâm Nghĩa Dũng và Nhâm Trạch Hải. Cây đại đao kia là của cha Nhâm Nghĩa Dũng. Nếu cha và các chú bác của cụ Nhâm còn sống, đám nhà họ Đỗ kia chẳng là cái thá gì!”
Tần Hải nói tiếp: “Cha của cụ Nhâm, cùng các chú bác của cụ, đều là công thần kháng chiến, quân hàm thấp nhất cũng là thiếu tướng! Đáng tiếc, sau khi đánh lui kẻ địch, họ lần lượt qua đời, có người ngay cả con cháu cũng không để lại. Thương tích trong kháng chiến quá nặng, không ai sống thọ được!”
“Nhâm Nghĩa Dũng, cái tên này chắc các cậu đã từng nghe qua chứ?” Tần Hải hỏi.
Mọi người gật đầu.
Tần Hải tiếp tục: “Nhâm Nghĩa Dũng là con trai thứ hai của cụ Nhâm, là hán tử thông minh nhất, dũng mãnh thiện chiến nhất, lập vô số chiến công, hơn ba mươi tuổi đã là thiếu tướng. Chiến hữu, anh em bên cạnh ông ấy ai cũng trung thành. Năm đó, nếu ông ấy chịu để con cháu liên hôn với các gia tộc khác để củng cố địa vị, thì nhà họ Nhâm bây giờ tuyệt đối đã vươn lên đỉnh cao!
Nhưng mà, Nhâm Nghĩa Dũng rất coi trọng tình thân, ông không muốn người nhà mình phải cưới người mình không thích. Về sau, ông bị mấy gia tộc liên hợp đàn áp mấy năm.
Mấy năm đó, chiến hữu và đội viên từng đi theo ông, lần lượt bị nhét vào tận núi rừng hẻo lánh hoặc những đơn vị nhỏ đến chim cũng không thèm đậu. Nhâm Nghĩa Dũng nổi giận, vì chiến hữu, vì con cháu, ông quyết định bỏ xe bảo tướng.”
Nói đến đây, Tần Hải đột nhiên bật cười: “Nhâm Nghĩa Dũng là người rất tàn nhẫn với kẻ địch. Năm đó ông đã quyết định rời quân đội, vậy mà vẫn còn muốn kéo vài kẻ chết cùng!
Trong một nhiệm vụ lớn cuối cùng, ông không may bị thương nhẹ. Với vết thương đó, ông đưa cả bộ chỉ huy ra tòa án quân sự! Chuyện bị làm to đến mức không thể to hơn! Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy đã miệng, ha ha ha ha!
Nhâm Nghĩa Dũng tuy không có chỗ dựa lớn, nhưng ban ngành nào cũng có chiến hữu và bạn bè cũ của ông. Ông ấy là người khôn khéo, xoay xở giỏi! Mấy gia tộc lớn đều có người quen biết ông. Đã gặp mặt là có ba phần tình cảm, chỉ cần không phải là kẻ thù của Nhâm Nghĩa Dũng, ai cũng sẵn lòng giúp ông một tay!
Môn sinh đông, anh em nhiều, học trò khắp thiên hạ! Cả một bộ chỉ huy đã bị ông quét sạch mấy vị lãnh đạo lớn!
Trùng hợp thay, mấy người đó đều dựa vào các gia tộc lớn từng đàn áp Nhâm Nghĩa Dũng. Lần chấn động đó không nhỏ, nhiều lãnh đạo ở các ban ngành khác cũng bị liên lụy mà ngã ngựa!
Nhà họ Trầm và nhà họ Đường chính là triệt để suy tàn từ lúc đó, rút lui khỏi giới quân sự! Trực tiếp khiến nhà họ Đỗ và nhà họ Từ mất đi trợ lực lớn nhất!”
“Nhà họ Đỗ và nhà họ Từ không lập tức trả thù Nhâm Nghĩa Dũng sao?” Văn Mộc Phong hỏi.
Tần Hải nói: “Họ không dám! Năm đó hai nhà này tổn thất rất nặng, quyền lực bị phân tán khắp nơi, lẻ tẻ không thể tụ tập lại, lại bị các gia tộc khác thừa cơ đánh vào, đánh tan nhiều căn cứ quyền thế của nhà họ Đỗ ở các thành phố, bản thân họ còn không lo nổi mình!
Chờ khi họ chỉnh đốn xong, muốn trả thù, thì những anh em của Nhâm Nghĩa Dũng trong tay đã nắm không ít quyền lực. Nhà họ Hạ, nhà họ Hạ chính là gia tộc lớn trỗi dậy từ thời điểm đó!
Ông cụ nhà họ Hạ và cụ Nhâm đã khuất là anh em sinh tử, từng là thành viên của đội đại đao.
Con trai ông cụ và Nhâm Nghĩa Dũng cũng từng vào sinh ra tử. Nhâm Nghĩa Dũng nếu gặp chuyện, nhà họ Hạ tuyệt đối cả nhà xông lên!”
“Các cậu không có cơ hội chứng kiến cảnh tượng ngày Nhâm Nghĩa Dũng rời quân đội năm đó, đến nay vẫn chưa ai vượt qua được! Cổng doanh trại chật kín chiến sĩ tiễn đưa, nhìn không thấy điểm cuối. Gã này làm lính hơn hai mươi năm, cứu không ít người, giúp không ít người, chiếm được không ít lòng người. Đáng tiếc vì quá coi trọng tình nghĩa mà phải chịu thiệt lớn. Nếu biết lợi dụng người xung quanh, thì cũng không đến mức phải hy sinh cả tiền đồ của nhà họ Nhâm.”
Tần Hải lại châm một điếu thuốc, kể về chuyện con trai Nhâm Nghĩa Dũng là Nhâm Trạch Hải: “Nhâm Trạch Hải là con trai duy nhất của Nhâm Nghĩa Dũng. Anh ấy và vợ được phái đến Syria gìn giữ hòa bình. Vợ anh ấy là quân y tùy quân. Mười ba năm trước, Syria xảy ra bạo loạn, Nhâm Trạch Hải dẫn đội cứu được hơn ba vạn người Tung Của lên tàu thuận lợi trở về nước.
Vợ anh ấy vì cứu một đứa trẻ Tung Của chạy lung tung, không hiểu sao trúng đạn. Nhâm Trạch Hải cũng bị đạn lạc bắn trúng cùng lúc. Trên đường về nước, không qua khỏi, hai người đều hy sinh.
Lần hành động cứu viện quy mô lớn đó là binh lính do nhà họ Đỗ và nhà họ Từ phái đi. Tổ chức cứu viện không vấn đề gì, hoàn thành rất tốt. Nhưng trong đó cũng có chỗ sắp xếp không thỏa đáng, ví dụ như nhân viên y tế không đủ, không kịp thời cứu chữa binh sĩ bị thương.
Những chuyện chỉ người trong cuộc biết, Nhâm Nghĩa Dũng không biết từ người bạn nào đó nghe được chi tiết điều tra.
Ông cụ nhà họ Đỗ là Đỗ Chí Thành vẫn luôn ngồi ở vị trí số một. Sau khi nhận được công lao từ cuộc giải cứu, ông ta tưởng mình nắm chắc phần thắng, kết quả lại vô duyên vô cớ bị người ta đẩy lên ghế Phó Thủ tướng.
Sau khi được chọn, ông ta lại không thể xin từ chức, vì một khi từ chức thì chỉ có thể về hưu sớm! Một khi ngồi vào ghế Phó Thủ tướng thì không còn cơ hội tham gia bầu cử tổng thống, đây là quy định.
Cái ghế Phó Thủ tướng này, ông ta ngồi suốt hơn mười năm, ngay cả cơ hội giáng chức cũng không có. Các cậu đoán xem vì sao?” Tần Hải cười hỏi.
