Chương 67: Ninh Thành
Lúc này, Nhâm Tâm Nhu không quay lại theo đường cũ, cô lái cỗ trực thăng cà tàng bay thẳng về phía đông.
Cô định tới cảng Ninh Thành – cảng lớn thứ hai cả nước – để thu gom container rồi khui như mở hộp mù.
Cả quãng đường dài 900 km, giữa chừng cô đáp xuống nóc một tòa nhà để tiếp nhiên liệu, ăn uống nghỉ ngơi hai tiếng rồi lại bay tiếp.
Khi chiếc trực thăng hạ xuống nóc một tòa nhà gần cảng Ninh Thành, đã qua mười hai giờ đêm.
Nhâm Tâm Nhu xuống máy bay, kiểm tra xem nóc tòa nhà có gì nguy hiểm hay không thì phát hiện chỉ có một lối ra vào.
Cô để một chiếc bán tải thùng kín chắn ngay cửa.
Hôm nay, Nhâm Tâm Nhu mệt chưa từng thấy. Không chỉ thân thể quá tải, mà tinh thần cũng quá tải.
Lái trực thăng cần khả năng chịu áp lực tâm lý cực tốt, nhất là khi lái một cỗ máy cũ nát.
Nhâm Tâm Nhu đổ đầy nhiên liệu rồi thu trực thăng vào không gian. Cỗ máy đã cà tàng, chỉ cần không bay nữa, cô không muốn nó phải chịu thêm chút sóng gió nào.
Trước khi ngủ, cô rà soát lại một lượt xem mình còn cần tích trữ thứ gì. Giờ có trực thăng, cô có thể đi bất cứ đâu để trữ hàng.
Trong tiểu thuyết, gia tộc phản diện nhà họ Đỗ có nhiều kho vũ khí và kho lương thực giấu riêng. Trong đó, hai kho vũ khí hai năm sau bị Văn Mộc Phong phát hiện rồi báo lên nhà họ Cố.
Nhà họ Cố phá tan chỗ đó, vũ khí được giao nộp cho nhà nước.
Cô chỉ biết điểm giấu vũ khí ở thành phố nào, còn vị trí chính xác thì phải tốn thời gian tìm. Chuyện đó với cô không khó.
Chỉ có điều, cô không rõ hai kho vũ khí từ khi nào mới bắt đầu được dùng đến. Dù tìm được kho, hiện giờ chưa chắc đã có vũ khí trong đó.
“Lỡ đến khảo sát mà trống trơn thì phí thời gian. Chuyện lấy trộm vũ khí cứ gác lại đã...”
Nhâm Tâm Nhu ngủ một mạch tới trưa hôm sau. Nếu không bị tiếng sấm đánh thức, chắc cô vẫn còn ngủ tiếp.
Mấy hôm nay bầu trời không có lấy một đám mây, vậy mà hôm nay, mây đen bao phủ kín mít, chẳng chừa một kẽ hở.
Sấm nổ vang như muốn nổ tung ngay bên tai, cuồng phong mạnh đến mức như muốn thổi bay cả mái tóc.
Nhâm Tâm Nhu đứng trên nóc tòa nhà nhìn về phía khu đô thị, buột miệng: “Tôi không phải người xấu đâu, đừng có sét đánh chết tôi nhé...”
“Xoẹt!!!”
“Rẹt!!!”
Từng tia sét nối tiếp nhau giáng xuống mặt đất, ánh chớp nào cũng như cố sức chẻ sáng bầu trời xám xịt.
Nhâm Tâm Nhu nhanh chóng trốn xuống dưới mái hiên, co người lại: “Sợ chết khiếp!”
Trong khu đô thị, vài cột khói đen từ từ bốc lên. Có lẽ do rò rỉ đường ống gas hoặc nguyên nhân nào đó, vài nơi bị sét đánh trúng rồi phát nổ.
Cuồng phong thổi qua đám lửa, lửa càng bốc càng mạnh, tàn lửa bắn sang đốt cháy cả khu vực xung quanh.
Cảnh tượng sét đánh liên hồi như vậy, cô chưa từng thấy. Trong tiểu thuyết cũng không hề nhắc tới việc trước mưa axit lại có bất kỳ thiên tai nào.
Trong tiểu thuyết, thảm họa sấm sét xảy ra sau hạn hán, và sau thảm họa sấm sét sẽ là cực hàn.
“Trong sách không hề nhắc tới thảm họa này. Chẳng lẽ thảm họa sấm sét đến sớm? Hay là thứ tự các thiên tai đã thay đổi?” Nhâm Tâm Nhu vừa bối rối vừa lo lắng.
Thời tiết thế này, lái trực thăng lên không trung chẳng khác nào tự tìm chết.
Nhâm Tâm Nhu thận trọng đứng ra mép nóc tòa nhà, lấy ống nhòm ra nhìn.
Trong khu đô thị, các chiến sĩ đang rà quét xác sống theo từng khu.
Họ vừa dọn xong một khu, lập tức có đội ngũ tới khuân xác chuyển đi.
Tòa nhà cô đứng nằm gần đường ven biển vòng quanh thành phố. Lấy con đường đó làm ranh giới, từng toán công nhân xây dựng đang xây dựng bức tường vây quanh.
Bên ngoài vành đai là các thị trấn, thôn xóm, vùng núi, không được khoanh vào căn cứ. Chuyện trồng trọt chính quyền tạm thời chưa tính tới, giờ họ đặt việc cứu người lên hàng đầu.
Họ không biết sắp có mưa axit. Dù biết mưa axit sắp tới, với nguồn nhân lực thiếu thốn hiện tại, họ cũng chẳng bảo vệ được bao nhiêu đất đai.
“Hay là mình báo tin sắp có mưa axit cho ông nội để ông đứng ra kiếm chút công trạng?”
“Vậy giải thích thế nào, tại sao mình biết mưa axit sẽ tới?” Nhâm Tâm Nhu lắc đầu, bỏ ý định đó.
“Trước tận thế, dân số thường trú ở nội thành Ninh Thành và các thị trấn là hơn chín triệu người. Ước tính sơ bộ, nếu toàn bộ nhà ở Ninh Thành đều có người, kiểu một nhà một hộ, thì tối đa chỉ chứa được hơn mười triệu người.
Hiện tại, căn cứ Ninh Thành cần bố trí chỗ ở cho bốn mươi triệu người sống sót. Dù tận dụng cả cao ốc văn phòng, khách sạn, nhà nghỉ, cũng không thể một phòng cho một hộ được.
Huống chi, giờ các thị trấn, thôn xóm chưa được bao vào căn cứ, chỗ ở được lại càng ít, nhiều người xa lạ chen chúc nhau là chuyện tất yếu.”
Nhâm Tâm Nhu lẩm bẩm: “Cúp điện, thang máy không dùng được. Ra ngoài tìm vật tư, tới trạm nước lấy nước, về nhà còn phải leo mười mấy, hai mươi mấy tầng, được bao nhiêu người chịu nổi... Số nhà ở được lại vơi đi không ít.”
Trong sách có viết, sau khi căn cứ đi vào hoạt động ổn định, bọn họ sẽ triển khai phân hạng chỗ ở, lấy tích phân làm tiền thuê nhà. Khu nào giá thuê đắt thì một người có thể ở một phòng.
Chỗ thuê rẻ thì hoặc ở trên tầng hai mươi, hoặc phải chen chúc với người khác.
Thời mạt thế, người quen mà hòa thuận còn khó có, huống hồ là người dưng.
Sống chung lâu ngày nảy sinh mâu thuẫn là chuyện sớm muộn.
Phần lớn mọi người đã mất người thân, có thể phải sống cùng ba năm người lạ bốn phương, thậm chí chen chúc trong cùng một căn hộ với nhiều người lạ hơn nữa.
Ngày nào cũng phải đề phòng người khác trộm đồ của mình.
Cãi vã, đánh nhau, thậm chí phải đối mặt với nguy cơ bị bán đứng, bị giết.
Nhâm Tâm Nhu hiểu rõ hơn ai hết: căn cứ vừa thành lập, ngày nào cũng có án mạng, án đánh nhau chết người.
Luật mới của căn cứ được ban hành, nếu bằng chứng giết người rõ ràng, kẻ phạm tội nghiêm trọng sẽ bị xử bắn ngay lập tức.
Giết người trong chính đáng phòng vệ thì thường bị đuổi khỏi căn cứ. Căn cứ chính thức không tiếp tục cứu trợ kẻ gây án, gọi là “lưu đày”.
“Mình không sợ bị lưu đày, nên mình có thể giết người tùy thích.”
“Xoẹt!!!” Một tia sét giáng xuống nóc tòa nhà nơi Nhâm Tâm Nhu đứng, cách cô hơn mười mét.
Nhâm Tâm Nhu giật mình, co chân chạy vội về mái hiên, chỉ lên trời chửi: “Còn dọa nữa thì tôi cho nổ tung thế giới này, muốn thử không hả?”
Gió càng lúc càng lớn, sấm càng lúc càng dày, nhưng sét không còn giáng xuống nóc tòa nhà cô nữa.
Trong khu đô thị, đám cháy vừa được dập tắt thì sét lại châm thêm ngọn lửa mới.
Nhâm Tâm Nhu trốn dưới mái hiên lướt điện thoại. Tín hiệu chập chờn, tin nhắn gửi đi lúc nào cũng báo thất bại.
Trang video thỉnh thoảng mới tải được nội dung mới. Khắp nơi trên cả nước đều đang có những trận sấm sét tương tự.
Các thành phố ven biển là nơi đặt căn cứ. Lực lượng nhà nước hiện đang tập trung phần lớn ở vùng ven biển, nên thành phố nào có cháy cũng nhanh chóng có người dập lửa.
Còn các thành phố nội địa chỉ đành để mặc đám cháy lan rộng. Có người thà chết cháy trong nhà cũng không chịu rời đi đối mặt với xác sống.
“Tít tít tít!” – tiếng tin nhắn.
Là tin nhắn trả lời của ông nội: “Tiểu Nhu, nhà mình không sao, trong thôn cũng không có hỏa hoạn. Mấy tòa nhà trong trung tâm bị cháy, chắc do thiết bị điện phát nổ. Cháu tạm thời đừng ra đường, ông sợ cháu bị sét đánh.”
Nhâm Tâm Nhu buồn cười không nhịn được. Lần nào ông nội cũng khiến cô phải bật cười.
Nhâm Tâm Nhu: “Ông nội, giờ cháu đang ở Ninh Thành...” Cô kể cho Nhâm Nghĩa Dũng nghe chuyện “làm ơn cho trót” và chuyện gặp Hoàng Quốc Quân.
Cô cũng giải thích ngắn gọn vì sao mình đột nhiên biết lái trực thăng. Cô bảo hồi du học ở Mỹ, một người bạn học là con nhà giàu nhất quyết kéo cô đi học cùng.
Nhâm Nghĩa Dũng không bận tâm chuyện cháu gái giấu mình chuyện học lái máy bay. Ông nói: “Văn Mộc Phong, ông chưa gặp, nhưng từng nghe về chuyện của cậu ta. Dũng cảm, mưu trí, là một người lính tốt, có phong thái hồi trẻ của ông.”
“Hoàn cảnh của cậu ta cũng giống cháu. Cha cậu ấy hy sinh nơi biên giới, mẹ là y tá quân đội, bị đám quân phiến loạn Miến Điện giết chết. Hai chị em cậu ấy nương tựa vào nhau, được nhà họ Cố nuôi lớn.”
“Hoàng Quốc Quân không phải thứ tốt lành gì. Hắn là con dao trong tay nhà họ Đỗ. Nhà họ Đỗ không ưa ai, hắn sẽ nghĩ mọi cách tính kế hoặc chèn ép người đó. Theo hiểu biết của ông về nhà họ Đỗ, Hoàng Quốc Quân còn dùng được, sẽ không rời khỏi quân ngũ đâu.”
Nhâm Nghĩa Dũng không kể cho cháu gái nghe chuyện xưa giữa nhà họ Nhâm và nhà họ Đỗ. Ông không muốn những thù hận đã thành quá khứ khiến cháu gái phải khó chịu.
Nhâm Nghĩa Dũng: “Đỗ Chí Thành chắc cũng đoán được cháu là ai. Con bé dám lớn tiếng với Hoàng Quốc Quân như thế, chỉ có cháu gái của ông mới đủ tư cách.”
“Nhu Nhu, sau này ông cháu mình dọn vào căn cứ, cháu có muốn vào quân đội không?”
Nhâm Tâm Nhu không cần suy nghĩ một giây: “Cháu không muốn vào quân đội.”
Chủ nhân cũ của thân xác này trước kia vốn định sau khi du học về sẽ vào quân đội kế thừa quân hàm của cha. Đó chính là cái “bát cơm sắt”, chẳng cần làm gì cũng áo cơm đầy đủ, con cháu đời sau cũng được hưởng phúc.
Nhưng cô, không muốn.
