Chương 85: Nhà họ Đỗ
Người đàn ông không dám thử thách giới hạn của cô nữa, liền khai hết những gì mình biết: “Mấy kho còn lại ở tỉnh Hồ, tỉnh Tô, tỉnh Phúc, tỉnh Huy! Vũ Hải nằm ở tỉnh Hồ!”
“Hai căn cứ do nhà họ Đỗ quản lý ở tỉnh Tô và tỉnh Phúc, trong hai tỉnh đó mỗi nơi có một kho! Một kho lương thực, một kho vũ khí! Còn tỉnh Hồ và tỉnh Huy mỗi nơi một kho! Là kho gì tôi cũng không biết nữa!”
Người đàn ông nói thêm: “Tôi thật sự thật sự không biết địa chỉ cụ thể! Tôi chỉ biết có từng đó thôi! Nhiều kho vừa mới bắt đầu sử dụng, còn chưa chứa đầy! Tôi có thể xác nhận rằng kho vũ khí ở thành phố An Khang đã đầy!
Mấy chiếc trực thăng nhà họ Đỗ chiếm làm của riêng đều ở đó! Vì trong vườn thú hoang dã An Khang có một công viên khủng long hình cầu khổng lồ, trần nhà có thể mở sang hai bên! Trực thăng có thể bay vào trong đậu!”
Thấy vẻ mặt Nhâm Tâm Nhu vẫn thờ ơ, người đàn ông tưởng cô không tin.
“Tôi thề! Tôi chỉ biết có từng này thôi! Tôi thật, thật sự không biết gì hơn nữa! Hu hu hu hu~ Cô tha cho tôi!”
Người đàn ông vừa nói vừa gào khóc nức nở, anh ta chưa từng gặp người phụ nữ đáng sợ như vậy, càng khóc càng thấy oan ức, càng nghĩ càng sợ hãi.
Nhâm Tâm Nhu dựa vào xe của mình, nhìn người đàn ông khóc một lúc lâu, rồi mới nói: “Tôi tin anh.”
Người đàn ông vừa khóc vừa nài nỉ: “Thả tôi đi! Van cô đấy, tha cho tôi đi! Cô yên tâm! Tôi thề sẽ không nói cho nhà họ Đỗ biết chuyện hôm nay!
Cô tin tôi! Cô phải tin tôi! Nếu nhà họ Đỗ biết tôi đã tiết lộ tám cái kho bí mật ở các tỉnh cho cô, chắc chắn tôi không sống nổi!
Nhà họ Đỗ sẽ không còn tin nhà họ Từ nữa! Cả nhà tôi sẽ chết hết! Nhà họ Đỗ rất tàn nhẫn, vợ con tôi sẽ không thoát! Tôi thật sự sẽ không nói chuyện này cho nhà họ Đỗ đâu! Ngay cả chuyện cô là phụ nữ tôi cũng không hé răng!”
Người đàn ông khóc lóc van xin rất lâu, lâu đến mức khàn cả giọng.
Nhâm Tâm Nhu chợt hỏi: “Anh tên gì?”
Người đàn ông không hề do dự: “Từ Chí Kiên.”
“Anh tên là Chí Kiên mà ý chí lại không kiên định chút nào nhỉ.” Nhâm Tâm Nhu nghiêm túc nói.
“...” Từ Chí Kiên bỗng hoảng loạn, không hiểu sao, anh ta cảm thấy mình sắp bị xử tử đến nơi.
Từ Chí Kiên không biết làm thế nào mới giữ được mạng sống, bắt đầu cuống lên, cái gì cũng nói ra: “Nhà họ Đỗ đã cài người của bọn họ vào căn cứ của các gia tộc khác! Không chỉ có tầng quản lý căn cứ trên danh nghĩa là người của họ đâu!
Đội dân lập, là, là mấy đội sinh tồn do dân thường lập ra, cũng có người của họ! Sau này, tương lai, khi thời cơ chín muồi, quản lý cấp cao của các gia tộc khác, bất cứ lúc nào cũng có thể chết bất đắc kỳ tử ngay tại căn cứ của mình!
Nhà họ Đỗ muốn nắm tất cả các căn cứ! Bọn họ muốn xưng bá toàn quốc! Dã tâm của bọn họ rất lớn, cô, cô không phải đối thủ của họ đâu!”
Từ Chí Kiên thấy Nhâm Tâm Nhu nghe rất say sưa, dường như anh ta nhìn thấy tia hy vọng sống, chỉ cần anh ta nói càng nhiều bí mật của nhà họ Đỗ, người phụ nữ này càng tin anh ta sẽ không nói chuyện hôm nay cho nhà họ Đỗ.
Anh ta kể hết tuột những bí mật của nhà họ Đỗ mà mình biết: “Trước khi mạt thế, Đỗ Chí Thành đã luôn muốn làm tổng thống! Đáng tiếc, đáng tiếc là ông ta đi sai một nước cờ, khiến bao năm nay không còn cơ hội leo lên chiếc ghế số một nữa!
Vì ông ta đã ép ông già nhà họ Nhâm rời khỏi quân đội, rồi lại hại chết con trai và con dâu của ông cụ! Trước đây nhà họ Đỗ thật sự rất sợ ông già nhà họ Nhâm, rất sợ nhà họ Nhâm trỗi dậy! Sau khi nhà họ Nhâm bị ép phải rời đi, hiện giờ nhà họ Đỗ kiêng dè nhất là nhà họ Cố...” Từ Chí Kiên từ tốn kể lại ân oán tình thù giữa mấy gia tộc.
Đôi mắt Nhâm Tâm Nhu trầm xuống, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Cô chỉ lặng lẽ nghe, không cố tình hỏi thăm chuyện cũ của nhà họ Nhâm, cô không thể để Từ Chí Kiên đoán ra cô có quan hệ với nhà họ Nhâm.
Cô chợt thay đổi chủ ý – cô không muốn giết Từ Chí Kiên nữa.
Cô quyết định đánh cược một phen, cược Từ Chí Kiên sẽ không tiết lộ cho nhà họ Đỗ biết chuyện hôm nay, kể cả chuyện cô là phụ nữ.
Nếu thắng, Từ Chí Kiên sẽ thành quân cờ cô cài vào nhà họ Đỗ.
Nếu thua, cô cũng chẳng mất gì, trời đất bao la, nhà họ Đỗ muốn tìm cô cũng chẳng dễ.
Dù nhà họ Đỗ có chuyển kho, cô cũng không lo, cô có thể từ từ tìm vị trí kho mới, cô có nhiều thời gian.
Đỗ Chí Thành không ngờ được rằng, vì quá thích phòng bị trước, cho người tích trữ nhiên liệu hàng không, mà lại chuốc lấy một đối thủ khiến ông ta đau đầu nhất đời.
Cơn bão sấm sét ập đến khiến trực thăng quân sự trở nên khan hiếm, Đỗ Chí Thành nhận ra chỉ trữ đạn dược và lương thực thôi là chưa đủ.
Trong tay nhà họ Đỗ có đủ trực thăng cứu hộ, tương lai, quyền phát ngôn của ông ta chắc chắn sẽ càng tăng.
Đỗ Chí Thành lập tức bảo người của mình tìm cách chiếm trực thăng làm của riêng.
Nhà họ Đỗ lén lút thu nhận nhiều người sống sót trẻ tuổi có dị năng, phần lớn là những kẻ từng trốn khỏi nhà tù, có tội trong người nên không vào được quân đội.
Tư binh của nhà họ Đỗ gần năm trăm người, còn không ngừng tăng thêm, họ phân bố khắp cả nước để tìm vật tư và vũ khí cho nhà họ Đỗ.
Có vài đội tinh nhuệ trà trộn vào căn cứ của các gia tộc khác, chờ lệnh nhà họ Đỗ để gây chuyện.
Tư binh nhà họ Đỗ lợi dụng xác sống bao vây trực thăng hạ cánh xuống vị trí mục tiêu, chỉ cần đội tác chiến bị vây không thuộc quyền quản lý của nhà họ Đỗ, bọn chúng sẽ mặc kệ cho xác sống tấn công.
Bọn chúng lạnh lùng đứng nhìn thành viên đội tác chiến chết hết hoặc chạy thoát, rồi mới phái người lái trực thăng đi.
Để đề phòng cấp trên nghi ngờ, chiêu trò này không thể áp dụng hằng ngày, các khu vực miền Bắc miền Nam, mỗi khu vực thỉnh thoảng lại đi cướp một chiếc.
Một tháng trôi qua, nhà họ Đỗ đã giấu riêng ba mươi hai chiếc trực thăng quân sự, bao gồm sáu chiếc chở được 26 người, cùng những chiếc chở được 6, 12, 20 người.
Vốn cả nước chỉ còn ba trăm chiếc trực thăng quân sự, nhà họ Đỗ đã giấu đi một phần mười.
Các đội đặc chiến cứu hộ của mười ba căn cứ làm nhiệm vụ càng trở nên gian nan.
Nhiều đội đặc chiến đành phải chuyển sang dùng xe bọc thép trên bộ để làm nhiệm vụ, đường đi lắm chướng ngại, nhiều tai nạn, nhưng dù sao cũng không phải lo lúc chờ trực thăng mà gặp nguy hiểm mất mạng.
Đỗ Chí Thành vốn quen thói phòng xa, nghĩ đã trữ máy bay thì tất nhiên phải trữ nhiên liệu, bèn phái con trai thứ hai của nhà họ Từ là Từ Chí Kiên đi tích trữ nhiên liệu.
Lại vì không muốn người khác phát hiện ra manh mối mà nghi ngờ nhà họ Đỗ, ông ta bảo Từ Chí Kiên tránh xa các tỉnh ven biển, đến các thành phố sâu trong đất liền để tích trữ nhiên liệu hàng không.
Thật chẳng khéo, Từ Chí Kiên phát hiện mấy chục bồn nhiên liệu hàng không biến mất trong một đêm, vốn định bắt cho được kẻ sở hữu không gian nghịch thiên, kết quả lại chọc trúng người không nên chọc, mất cả chì lẫn chài.
“Anh phát hiện bồn nhiên liệu biến mất, có báo lên nhà họ Đỗ trước không?” Nhâm Tâm Nhu hỏi.
Từ Chí Kiên vẻ mặt hoảng hốt vội xua tay, anh ta rất sợ Nhâm Tâm Nhu không tin mình, giọng kiên quyết: “Không có không có! Tuyệt đối không có! Tôi vốn không định giao cô cho nhà họ Đỗ, tôi muốn nắm cô trong tay nhà họ Từ chúng tôi!”
“Có chí hướng, có tiền đồ.” Nhâm Tâm Nhu cười hỏi: “Có cần tôi đưa anh về nhà không?”
Từ Chí Kiên không ngừng lắc đầu từ chối: “Không cần không cần! Tôi nhảy một chân cũng đi được, tôi tự lái xe! Lái được mà! Cô không cần bận tâm! Cảm ơn, cảm ơn!”
Cô ta đưa mình về nhà? Là đưa mình lên Tây Thiên thì có!
Từ Chí Kiên giờ chỉ muốn nhanh chóng tránh xa nữ ma đầu này.
Nhâm Tâm Nhu đi về phía chiếc xe địa hình của mình, khi mở cửa xe, cô để lại một câu khiến Từ Chí Kiên rợn tóc gáy.
“Đồng chí Từ Chí Kiên, chúng ta hẹn ngày tái ngộ nhé~”
