Chương 92: Nổ tung Tăng Hàn
Tăng Hàn vừa quay đầu định nhìn về phía Nhâm Tâm Nhu, Tề Binh đã ôm chặt đầu anh ta không cho cử động, “Đừng nhìn như thế! Sẽ bị cô ta phát hiện mất!”
Tăng Hàn đẩy Tề Binh ra, mắng: “Cậu nghĩ bậy gì vậy! Nếu cô ta muốn giết bọn tôi, thì bây giờ có thể bắn từ sau lưng còn cần đợi...”
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!” Đột nhiên vang lên những tiếng súng liên tiếp, là âm thanh của Desert Eagle.
Tăng Hàn đang nói được nửa chừng thì giật mình vì tiếng súng, ôm đầu khom lưng quay lại xem chuyện gì xảy ra, mười chiến sĩ đội đặc chiến đồng loạt quay sang nhìn Nhâm Tâm Nhu.
Nhâm Tâm Nhu đứng trên một chiếc xe tải quân sự ở phía bên kia, quay lưng về phía bọn họ, liên tiếp bắn xuống dưới xe.
Băng đạn rỗng, cô mới thong thả thay băng đạn mới, đút súng vào bao súng bên hông.
Bọn họ cách Nhâm Tâm Nhu một khoảng khá xa, Tăng Hàn hắng giọng, gọi lớn: “Này Nhâm, Nhu Nhu! Cô đang làm gì vậy?”
Nhâm Tâm Nhu quay lại nhìn anh ta, nhẹ nhàng phun ra một chữ: “Chơi.”
“......” Dù mọi người không nghe rõ cô nói gì, nhưng cũng nhìn thấy khẩu hình của cô.
Tề Binh xúi giục Tăng Hàn: “Đội phó, anh hỏi cô ta xem, tại sao cô ta không đi theo nhóm người đó? Lại đi theo bọn mình làm gì?”
Tăng Hàn trừng mắt với Tề Binh: “Tò mò hại chết mèo, nghe nói chưa?”
Không chỉ riêng Tề Binh tò mò, Trần Kiệt tính tình thẳng thắn, anh ta lớn tiếng hỏi Nhâm Tâm Nhu: “Cô gái! Sao cô không đi theo bọn Sơn Báo?”
Nhâm Tâm Nhu nhảy xuống xe tải đi về phía bọn họ, vẻ mặt thờ ơ như thường lệ mang theo chút thú vị.
Một vài chiến sĩ đội đặc chiến từng “chứng kiến” sát khí của Nhâm Tâm Nhu không tự giác xích lại gần nhau, bọn họ thật sự hơi e sợ cô, người phụ nữ này không đi theo lẽ thường.
Nhâm Tâm Nhu ngẩng đầu, ánh mắt quét qua mặt tất cả mọi người, giọng nói không lạnh không nóng: “Tôi đi tìm bánh xe tải giúp các anh, các anh ngoan ngoãn ở đây, đừng chạy lung tung.”
“......” Lúc này, lông tơ sau lưng tất cả mọi người đều dựng đứng cả lên.
Lời Nhâm Tâm Nhu nói, nghe thế nào cũng khiến người ta cảm thấy có mưu đồ bên trong.
Văn Mộc Phong lóe lên một tia kinh ngạc trong mắt, nhảy xuống xe tải: “Chúng tôi đã báo cáo cấp trên cử viện binh, chậm nhất là sáng mai, họ sẽ đưa tiếp tế đến, bao gồm cả lốp xe.”
Anh ta không phải chưa từng nghĩ đến việc vào thành phố tìm lốp, chỉ là bốn chiếc xe tổng cộng hai mươi bốn cái lốp đều bị hư hại, chỉ còn tám lốp dự phòng là dùng được.
Lốp thường không dùng được, cần tìm mười sáu cái lốp cho xe tải hạng nặng.
Tìm kiếm, tháo dỡ, vận chuyển cần khá nhiều nhân lực, hai đội đặc chiến của bọn họ tổng cộng chỉ có hai mươi lăm người, đạn dược lại chẳng còn bao nhiêu, ngoài việc chờ tiếp tế tăng viện ra thì không còn cách nào khác.
Nhâm Tâm Nhu nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi nói: “Sẽ quay lại trong ba giờ.”
Thời gian đi tìm lốp mà nói quá ít sẽ gây hoài nghi, còn nếu thời gian tốn quá lâu thì cô lo hôm nay không đuổi được bọn này đi.
Phía bên kia xe tải có vô số xác sống vây quanh, lắp lốp rất tốn thời gian và công sức, dễ dàng lê đến tối, cô phải đuổi bọn họ trước khi trời tối.
Nhâm Tâm Nhu đi thẳng về phía dải phân cách, Văn Mộc Phong ngăn cô lại, giọng kiên định và nghiêm túc: “Tôi đi với cô!”
“Lão đại! Tôi cũng đi!” Trần Kiệt tiến lên.
Các chiến sĩ khác tranh nhau đòi đi cùng.
Văn Mộc Phong nghiêm nghị ra lệnh: “Trần Kiệt đi với tôi! Còn các cậu ở lại đây, nếu chúng tôi bị kẹt, các cậu có thể kịp thời tiếp ứng!”
Các chiến sĩ nhận lệnh theo phản xạ đứng nghiêm: “Rõ!”
Văn Mộc Phong vừa đi về phía dải phân cách vừa dặn Tăng Hàn: “Tìm được lốp tôi sẽ gửi vị trí cho cậu, cậu dẫn người đến vận chuyển.”
“Rõ!” Tăng Hàn đáp lại.
Lời từ chối của Nhâm Tâm Nhu bị đám đàn ông chen ngang liên tiếp, mắc kẹt trong cổ họng không nhả ra không yên: “Tôi thích hành động một mình.”
“Được, vậy thì chúng ta tách ra hành động.” Văn Mộc Phong vừa dứt lời, người đã nhảy qua dải phân cách.
“......”
Nhâm Tâm Nhu đột nhiên thấy ngứa tay, rất muốn đánh anh ta, tại sao chứ?
Cái gì gọi là tách ra hành động!
Tôi lại không phải lính của anh!
Tại sao tôi phải nghe lời anh!
Nhâm Tâm Nhu tức tối trèo qua dải phân cách.
Văn Mộc Phong và Trần Kiệt đang chặt giết đám xác sống lại gần bọn họ.
Trong làn đường ngược lại đã không còn mấy xác sống, đều là từ hướng thành phố An Khang tới.
Nhìn lại đoạn đường hướng thành phố Tuyền, không có xác sống nào đi về phía này, chắc là bị những người sống sót dẫn đi rồi.
Nhâm Tâm Nhu tự mình đi về hướng thành phố Tuyền, đi được vài chục mét, sao không nghe thấy tiếng động phía sau?
Cô quay đầu nhìn lại, chỉ muốn chửi thề.
Văn Mộc Phong dẫn Trần Kiệt thật sự ‘tách ra hành động’ với cô, bọn họ đi về hướng thành phố An Khang.
Hai tên ngốc này chạy đến thành phố An Khang thì khác nào đi tìm chết.
Hai người mặc quân phục chạy đến thành phố An Khang, chắc chắn sẽ bị nhà họ Đỗ theo dõi, thậm chí hoài nghi hai người bọn họ có phải đi điều tra hay không.
Người nhà họ Đỗ có lẽ sẽ không mạo hiểm giết cả một đội đặc chiến, còn hai người thì quá dễ giết.
Cơn giận vô danh trong lòng Nhâm Tâm Nhu bốc lên từng đợt, cô lấy từ không gian ra một cái loa phóng thanh, hét lên: “Đội trưởng Văn! Hai người mà còn đi thêm hai bước nữa, tôi sẽ nổ tung Tăng Hàn! Cho hai người mười giây để đi theo tôi! Nếu không tôi nổ tung Tăng Hàn!”
“......”
Văn Mộc Phong quay lưng về phía Nhâm Tâm Nhu, đôi mắt nghiêm nghị của anh ta tràn ngập ý cười.
Văn Mộc Phong vội quay người chạy về phía Nhâm Tâm Nhu, Trần Kiệt bám sát phía sau.
Tăng Hàn ở giữa hai người, vừa hoảng vừa tức, hét lớn: “Sao lại nổ tôi! Lão đại tự mình muốn đi về phía đó, liên quan gì đến tôi!”
Nhâm Tâm Nhu chĩa loa về phía Tăng Hàn: “Vị hôn thê của cậu mấy hôm trước đột nhiên bị hoảng sợ nhào vào lòng chú tôi! Bị chú tôi đẩy vào bồn hoa, cô ấy khóc!”
Nhâm Tâm Nhu hét xong, thu loa rồi quay đi.
“......”
Chỉ mấy câu ngắn ngủi, lượng thông tin quá lớn, tình tiết quá kích thích, mọi người đều mím chặt môi, ánh mắt từ từ chuyển về phía Tăng Hàn.
Ai cũng muốn nhìn vẻ mặt của anh ta lúc này, nhưng lại không muốn thấy anh ta đau lòng, biểu cảm mỗi người đều giống nhau là rối rắm.
Tăng Hàn cắn chặt quai hàm, bây giờ anh ta muốn ném lựu đạn về phía Nhâm Tâm Nhu, khoảng cách này không biết có ném trúng không!
Nhâm Tâm Nhu dẫn Văn Mộc Phong và Trần Kiệt đi tìm xe, những chiếc xe chạy được ở đầu đoàn xe đã bị những người sống sót tìm thấy và lái đi.
Tốn một chút thời gian, ba người tìm được một chiếc xe chạy được trong đoàn xe đầy xác sống, bốn cửa kính vỡ mất ba, chỉ còn cửa kính phụ là lành lặn.
Trong khoang lái có một con xác sống đang gào thét, nó bị dây an toàn trói lại, ghế sau có những mảnh thịt vụn.
Nhâm Tâm Nhu nói: “Tôi ngồi ghế phụ lái.” Còn ai ngồi ghế sau không phải là chuyện cô quan tâm.
Văn Mộc Phong dùng dao nhọn đâm vào đầu con xác sống, kéo xác nó ra.
Trần Kiệt là dị năng hệ kim, anh ta có thể đẩy những chiếc xe chắn đường này ra, nhanh chóng dọn ra một con đường, lái xe ra đường.
Những xác sống vốn vây quanh xe quân đội, nhiều con đang đi về phía bên này.
May mà các xe ô tô cản trở tốc độ của chúng, xác sống chỉ có thể đi qua khe hở giữa các xe, không tạo thành uy hiếp cho ba người bọn họ.
Khi Văn Mộc Phong lái xe xuống lối ra đường cao tốc thành phố Tuyền, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Cô định đi thành phố An Khang à? Ở thành phố An Khang có gì?”
