Chương 99: Mưa axit
Nhâm Tâm Nhu không dám lái xe đi tiếp vào lúc này, vì cô sợ chết.
Nhâm Tâm Nhu đứng bên cửa sổ tầng hai trạm dừng nghỉ trên đường cao tốc thành phố Tuyền, cảm thán: “Tích trữ bao nhiêu đồ mà chẳng dùng được gì. Nếu bị mưa axit giết chết trong xe, tôi chết không nhắm mắt nổi.”
Nước mưa axit trên người đã rửa sạch, cô vẽ một lớp trang điểm kiểu châu Phi xinh xắn, tóc chải thành hai bím tết thả xuống hai bên vai.
Dạo này cứ mặc áo chống đạn suốt nên trong người bí nổi rôm. Mấy hôm nay không thể làm “anh chàng châu Phi” nữa, ngoan ngoãn làm “cô nàng châu Phi”.
“Hử?” Nhâm Tâm Nhu phát hiện từ hướng thành phố An Khang có bốn chiếc xe chạy tới.
Cô trốn sau tấm rèm, dùng ống nhòm lén nhìn.
Xe được bọc bạt mưa, trên nóc hàn những chiếc ô lớn, là nhóm người ở vườn thú.
Nhâm Tâm Nhu cứ tưởng lát nữa mình sẽ phải ra tay tàn sát, thế nhưng bốn chiếc xe không hề có ý định dừng lại, phóng thẳng về hướng đông.
Đợi hơn mười phút, vẫn không có chiếc xe nào khác từ thành phố An Khang tới.
“Chết sạch rồi à? Hay là để người ở lại hiện trường đào bảo vật?” Nhâm Tâm Nhu nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy cũng có khả năng. Dù sao cái tên gọi là đội trưởng Doãn kia, trông có vẻ đầu óc không được thông minh lắm, thật sự có thể cố chấp đào cho ra vũ khí.
Nhâm Tâm Nhu chợt nhớ ra, sau khi giết Hồ An và tên kia, chiếc bộ đàm lấy từ trên người bọn chúng đã được cô cất vào không gian.
Vừa lấy bộ đàm ra, cô nghe thấy giọng người kích động truyền ra từ bên trong.
“Tôi đã nói với ông chủ chuyện này rồi. Thiên tai thì cũng chẳng còn cách nào, ông chủ giận thì giận thôi, nhưng không có ý trách tụi mình. Ông bảo tụi mình tìm chỗ tránh mưa, mấy hôm nữa lên đường tới tỉnh Hồ, bên đó kho hàng đang cần người!”
Một tên thuộc hạ lên tiếng: “Đội trưởng Doãn, chuyện dị thú có báo với ông chủ chưa? Nếu quân đội không kịp thời trừ khử mấy con này thì sau này phiền phức to lắm.”
Doãn Hướng Hoa quát: “Có gì mà nói! Tôi nói với ông chủ rất nhiều anh em bị chôn vùi! Ông chủ không biết là lúc kho nổ bọn tôi không trực ở kho! Nếu biết thì tất cả bọn mình chết chắc!”
Doãn Hướng Hoa cảnh cáo: “Mấy người đóng chặt miệng nghe chưa! Bọn mình chưa từng thấy con dị thú nào cả!”
“Đội trưởng Doãn, anh đừng sợ. Thật ra nói thật với ông chủ thì đã sao nào? Bọn tôi có canh kho hay không thì kho vẫn sụp, chỉ là nếu lúc đó không đi săn với anh, có lẽ số anh em sống sót sẽ nhiều hơn.” Vân Phù lên tiếng an ủi một cách châm chọc.
Nghe đến đây, mắt Nhâm Tâm Nhu sáng rỡ: “Chậc chậc, sắp cãi nhau rồi!”
Cô nhanh tay lôi ra một chiếc ghế lười, vừa gặm xương vịt vừa nghe cãi vã.
Doãn Hướng Hoa gào lên: “Tối qua lúc họp, mấy người tự tình nguyện đi săn với tôi mà!”
Vân Phù phản pháo: “Nếu không phải thằng em họ tôi nhất quyết đòi đi, tôi kéo không nổi nên đành đi theo bảo vệ nó! Quỷ mới thèm đi săn với anh!”
Doãn Hướng Hoa lạnh lùng: “Vậy ý mày bây giờ là trách tôi à!”
Vân Phù cười gượng: “Đâu dám trách anh. Nghe nói em trai đội trưởng Doãn làm bên cạnh ông chủ, chỉ cần vài câu là có thể đưa bọn tôi đi xử bắn. Bọn tôi, những kẻ bị kết án mười mấy năm tù, sau này có giữ được bát cơm ngon hay không, đều trông cả vào đội trưởng Doãn đấy!”
Doãn Hướng Hoa rống lên một tiếng: “Vân Phù! Mày không muốn ở lại thì cút ngay, châm chọc cho ai xem!”
Một tên thuộc hạ khác vội an ủi: “Đội trưởng Doãn đừng giận. Vân Phù có em họ bị hổ cắn chết ngay một phát, trong lòng đang khó chịu, nói năng có hơi khó nghe chút. Anh đừng để bụng. Lần này chết nhiều anh em như vậy, không chỉ mình cậu ấy khó chịu, ai trong chúng ta cũng đau lòng.”
Doãn Hướng Hoa vẫn không đổi giọng, cứng rắn: “Đều là anh em sống chết cả! Mấy người tưởng lòng tôi dễ chịu chắc?”
Sau đó, không còn ai phản bác hay nói thêm nữa.
Nhâm Tâm Nhu thấy chán, xuống lầu, dùng container vây quanh khu nghỉ và trạm xăng, đảm bảo không một kẽ hở nào để sinh vật trên cạn chui vào, rồi mới yên tâm lên lầu nghỉ ngơi.
Tầng hai của khu nghỉ là nhà ăn. Cô gạt bàn ghế sang một bên, đặt một cái giường và một cái tivi, nằm xem phim, tiện thể thả Đa Phúc và Đa Thọ ra bầu bạn.
Biết là mạng sẽ bị cắt, từ một tháng trước cô đã tải xuống tất cả phim truyền hình, phim điện ảnh và chương trình giải trí có thể tải trên mạng, ngay cả phim ảnh, show nước ngoài cũng không bỏ qua.
Đêm qua cả tinh thần lẫn thể xác đều mệt lử, nên lúc nào không hay cô ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy lần nữa, trời đã tối. Đa Thọ cứ rúc đầu vào mặt cô, còn Đa Phúc thì sủa liên hồi, Nhâm Tâm Nhu buộc phải mở mắt.
“Sao thế?”
“Gâu!” Đa Thọ kêu rất khẽ, lùi lại hai bước, cái đầu nhỏ ngoảnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhâm Tâm Nhu vội xuống giường, vén rèm xem tình hình.
Bên ngoài container có hai con xác sống đứng. Chúng không đập phá hay va vào container, chỉ há miệng ngửi tới ngửi lui, dường như không xác định được nơi này có người hay không.
“Chắc là mùi mưa axit nồng quá, che mất hơi người của mình và hơi chó của mấy đứa.” Nhâm Tâm Nhu lẩm bẩm một mình, lấy khẩu súng trường ra, lắp bộ giảm thanh vào nòng.
“Biu biu.” Hai viên đạn bắn ra, hai con xác sống ngã xuống.
Nhâm Tâm Nhu cất súng, xoa đầu Đa Phúc và Đa Thọ: “Giỏi lắm! Thưởng cho mấy đứa đùi vịt to nhé!”
Cô bắc nồi nước lên bếp, cho cả một con vịt tươi vào luộc với nước lã, luộc chín thì vớt ra, chặt thành bốn miếng lớn, lần lượt bỏ vào bát ăn của Đa Phúc và Đa Thọ.
Cô tự xào cho mình một đĩa trứng xào cà chua và một đĩa thịt xào cà rốt.
Ăn uống no nê, bắt tay vào việc.
Chỗ đặt trụ bơm xăng trong trạm có trần cách nền hơn bốn mét. Chỉ cần cất trụ bơm xăng đi là có thể đặt một chiếc máy bay dưới nền.
“Sơn và ‘trang điểm’ cho máy bay một chút, được không?” Nhâm Tâm Nhu hỏi Đa Phúc và Đa Thọ.
“Gâu gâu!” Đa Thọ sủa hai tiếng coi như trả lời.
Đa Phúc nghiêng đầu: “Hả?”
Nhâm Tâm Nhu lấy ra một chiếc trực thăng A109 sáu chỗ ngồi.
Cô dùng sơn đỏ phủ kín lớp màu rằn ri ban đầu của máy bay. Cô định sơn toàn thân máy bay màu đỏ, rồi dùng sơn trắng viết vài chữ.
Ai ngờ phun được một lúc, cô buông thả luôn.
Thân máy bay bị phun đủ màu, màu gì cũng có, trông như một tấm chăn bông được vá chằng vá địu bằng đủ loại vải vụn, chẳng có chút hài hòa nào về thị giác.
“Thật ra cũng khá đẹp, nhìn một phát là biết ngay chiếc máy bay này không liên quan gì đến quân đội.”
“Gâu gâu!” Đa Thọ hưởng ứng nhiệt tình.
Đa Phúc chạy quanh máy bay vài vòng, hắt hơi một cái, rồi nằm một góc yên lặng nhìn chủ nhân bày trò.
“Đồ chó ngốc, vậy mà lại chê gu thẩm mỹ của mình...” Bộ áo liền quần của Nhâm Tâm Nhu dính đầy sơn đủ màu. Cô gỡ kính bảo hộ xuống, ngắm nghía thành quả của mình.
“Đành chịu nhìn vậy thôi, ai bảo mình không biết vẽ.” Nhâm Tâm Nhu nói mà đường hoàng.
Để chiếc máy bay trông sinh động hơn, cô vẽ hai con mắt to lên phần mũi máy bay. Vì mũi của chiếc A109 nhọn, cô tiện tay vẽ thêm vài nét râu.
“Giống con chuột có bộ mặt vịt không?” Nhâm Tâm Nhu hỏi Đa Thọ.
“Gâu gâu gâu!” Đa Thọ hưởng ứng, lắc mông ăn mừng.
Đa Phúc đi tới bên máy bay, ngẩng đầu ngửi thật mạnh. “Oẹ...” Nó nôn ra cả đùi vịt vừa ăn tối.
“...”
Nhâm Tâm Nhu rất nghi ngờ Đa Phúc không phải ghê mùi sơn mà là buồn nôn vì bức vẽ của cô.
Loại sơn phun trên máy bay là sơn mau khô, nhanh nhất sáu tiếng là khô hẳn.
“Chậc, lúc đặt máy bay lại không tận dụng không gian cho hợp lý. Chỗ này vốn còn đặt được một chiếc nữa để phun tiếp.” Nhâm Tâm Nhu đứng ở chỗ trống trong trạm xăng, đo đi đo lại khoảng cách.
Cuối cùng, cô đặt tay lên chiếc máy bay sơn chưa khô, thu vào không gian, rồi lấy ra đặt lại vị trí. Cứ làm thế vài lần, cuối cùng cũng đặt được vào chỗ ưng ý để nó tự khô.
Trên thân máy bay in hằn vài dấu tay bừa bộn, khiến nó thêm một vẻ kỳ quái.
Nhâm Tâm Nhu phồng má, nhất quyết không thừa nhận tác phẩm của mình xấu.
Cô lấy thêm một chiếc máy bay sáu chỗ khác, tiếp tục phun sơn. Chiếc trước đã chơi đủ, nên chiếc này phun đàng hoàng, đúng bài.
Toàn thân đen tuyền, rất hợp cho việc bay đêm. Mấy ngọn đèn cảnh báo trên máy bay cũng bị phun thành màu đen.
Khi trực thăng bay trên không, tiếng cánh quạt vang vọng, rất khó phân biệt phương hướng. Không có đèn, xác sống không thể xác định được vị trí của trực thăng.
“Tiếc là chỗ không đủ rộng, mình muốn phun cả chiếc 12 chỗ nữa.”
Nhâm Tâm Nhu nhìn quanh, tìm không ra chỗ đặt máy bay: “Thôi, sau khi mưa axit qua, mình ở lại thêm vài ngày, sửa lại hết mấy chiếc máy bay, chọn vài chiếc vẽ đẹp nhất, để ông đem tặng người ta.”
