Chương 10: Nhân tính
Trước khi đám tang thi đuổi kịp, nhóm người này đã chạy tới biệt thự, nhìn thấy mấy xác tang thi nằm dưới đất, sợ hãi không dám vào.
Mấy kẻ có chút gan dạ cẩn thận vào trong quan sát một lát: “Không có tang thi nào khác, mọi người mau vào đi.”
Cả đám người ùa vào, cuối cùng đóng cửa lại.
Khi đám tang thi bên ngoài đuổi tới thì đã không thấy bóng người đâu, tang thi cấp thấp chỉ phân biệt bằng âm thanh, nên chúng dừng lại quanh cửa biệt thự của nhóm người này.
“Anh Trương, làm sao bây giờ, bên ngoài toàn là tang thi!” Một thanh niên lên tiếng.
“Sợ gì, chúng không vào được đâu, nghỉ ngơi một chút rồi tính tiếp.”
“Mẹ kiếp, không ngờ con nhỏ ở biệt thự lúc nãy lại lắp lưới điện, suýt nữa thì giết chết tao, lần sau gặp lại xem tao xử lý con bé thế nào.” Trương Cường vẻ mặt dữ tợn, hung ác nói.
“Đúng vậy! Anh Trương, anh phải trút giận giúp bọn em đấy, bây giờ tay em vẫn còn tê.” Một tên chân chó phụ họa.
Còn vài người thì ngồi một bên run rẩy, mừng vì thoát chết trong gang tấc.
“Chúng mày tìm xem trong phòng này có gì ăn không.” Trương Cường ra lệnh.
Mọi người tìm một vòng, vẻ mặt ủ rũ quay lại nói: “Anh Trương, chẳng có gì cả, trong này rõ ràng đã bị người ta lục soát qua rồi.”
“Làm sao bây giờ, chúng ta đông người thế này, mà chẳng có chút gì ăn!” Trên đường chạy trốn, bọn họ không mang theo được gì.
“Đồ vô dụng, chỉ biết chạy, có mỗi đồ ăn cũng không mang theo.” Trương Cường mắng.
Tiếng mắng quá lớn thu hút đám tang thi bên ngoài đập cửa.
Một cô gái trong số đó sợ hãi hét lên một tiếng: “A!”
“Hét cái gì mà hét, tất cả im miệng, nói nhỏ thôi.” Trương Cường tức giận nói.
Mọi người sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.
Một lúc lâu sau, đám tang thi mới ngừng đập cửa.
“Chúng mày xem phía sau có đường ra không.” Trương Cường ra lệnh.
Một lúc sau, người đi xem quay lại nói: “Không có, nhưng có thể trèo qua hàng rào để ra ngoài, hàng rào này chỉ cao hơn chúng ta một chút thôi.”
“Ừm, nhân lúc trời chưa tối, mày dẫn vài người đi sang mấy biệt thự khác xin ít đồ ăn về, nếu họ không cho, thì dùng biện pháp mạnh.” Trương Cường bày kế.
“Vâng, anh Trương, em hiểu rồi.”
Hắn dẫn theo mấy thanh niên không bị điện giật lên đường.
Trèo qua tường, đi vòng qua cổng khu biệt thự rồi đi sâu vào bên trong, trên đường đi không gặp một con tang thi nào.
Đến một biệt thự gần đó, bọn họ gõ cửa: “Có ai không, có ai không?”
Người bên trong hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Chúng tôi là người ở biệt thự khác, trong nhà hết đồ ăn rồi, có thể cho chúng tôi xin ít đồ ăn được không? Sau này chúng tôi sẽ trả lại.”
“Chúng tôi cũng chẳng còn nhiều đồ ăn, anh đi đi!”
“Đừng mà, người tốt ơi, xin anh đấy, chúng tôi thật sự chẳng còn gì để ăn, ngay cả bữa tối cũng không có, xin anh cho chúng tôi ít thôi.”
Bên trong biệt thự là một cặp vợ chồng, hiện tại vẫn chưa bị cúp điện, họ nhìn qua màn hình giám sát ở cửa thấy bên ngoài là mấy thanh niên trẻ, trông không giống người trong khu biệt thự, mà giống đám lưu manh hơn.
Người vợ khẽ nói với chồng: “Hay là chúng ta cho họ một ít đi, họ đông người như vậy, em sợ nếu không cho, họ sẽ không đi.”
“Nhưng chúng ta… cũng chẳng còn bao nhiêu.”
“Cho họ một nắm mì sợi vậy!” Người vợ nói.
“Thôi, đành vậy.”
Người chồng lấy đồ đóng gói, mở cửa đi ra: “Nhà chúng tôi không có gì ăn, chỉ có mì sợi, chia cho các anh một ít.”
“Được, cảm ơn anh bạn.”
Qua khe cửa, người chồng ném gói mì ra ngoài: “Đỡ lấy.”
Người bên ngoài nhận lấy mì, cảm ơn rồi rời đi.
Tiếp tục sang nhà tiếp theo, có người cho, có người không, bữa tối của họ coi như đã có.
Nhân lúc trời chưa tối, họ quay về căn nhà: “Anh Trương, bọn em về rồi.”
“Sao chỉ có chút đồ ăn thế này, không phải bảo nếu không cho thì cướp à!” Trương Cường nhíu mày quát.
“Anh Trương, bọn em mới đến, không dám manh động, định quan sát trước, nắm rõ tình hình rồi mới ra tay.”
“Thế mày đã nắm rõ chưa?”
“Cơ bản là nắm rõ rồi, ngoại trừ mấy nhà không ra ngoài, thì có nhà chỉ có hai người, hoặc chỉ có người già ở nhà.”
“Mày làm tốt lắm, tìm người nấu cơm đi, hôm nay đúng là vừa mệt vừa đói.” Trương Cường dặn dò.
“Vâng, anh Trương.”
“Mày qua đó nấu cơm đi.” Tên chân chó nói với một người phụ nữ trong số đó.
Số thức ăn này chỉ đủ nấu một bữa cho bọn họ ăn, thế mà tên chân chó chỉ lấy ra một nửa đưa cho người phụ nữ.
“Anh Văn, thế này e là không đủ cho tối nay chúng ta ăn đâu?”
“Sao, còn muốn ăn no sao? Có chút đồ ăn cho mày là tốt lắm rồi, còn không đi nấu đi.” Trần Văn quát.
Người phụ nữ không tình nguyện cầm đồ vào bếp nấu cơm.
Cho nhiều nước vào, nấu xong, mới đủ chia.
Khi chia thức ăn, Trần Văn đến, múc cho anh Trương một bát đầy, ít nước, mấy người có công đi xin đồ ăn cũng thấy được chút cái, còn những người khác, cơ bản chỉ thấy toàn nước.
“Sao toàn nước không vậy, ăn thế này thì no sao được? Anh Trương, anh làm thế không công bằng đâu!” Một người đàn ông trung niên lên tiếng.
“Ăn thì ăn, đồ ăn không phải mày đi xin về, có chút đồ ăn cho mày là tốt lắm rồi, còn lắm mồm ở đó làm gì.” Trương Cường tỏ ra rất bực bội.
“Chúng tôi đi cùng anh đến đây, có gì mọi người nên ăn như nhau, sao lại đối xử khác biệt?” Người đàn ông trung niên không cam lòng nói.
“Mày tưởng tao giống mấy người tốt bụng kia chắc? Đừng có ở đây dạy đời tao. Muốn ăn thì ăn, không ăn thì cút.”
“Mày…” Người đàn ông trung niên nghẹn lời, hắn biết đối phương không phải hạng tốt lành gì, thôi thì hiện tại vẫn cần bọn họ đoàn kết với nhau, nên không nói gì thêm, bưng bát sang một bên uống.
Ăn cơm xong, Trương Cường hôm nay trong lòng bực bội, cần trút giận, kéo một người phụ nữ lên lầu giải quyết nhu cầu sinh lý, mọi người cũng coi như chuyện bình thường, người phụ nữ chỉ biết máy móc đi theo.
Trương Cường vốn chỉ là một tên côn đồ dưới đáy xã hội, chỉ có chút sức lực. Sau khi ngày tận thế đến, trật tự xã hội sụp đổ, chẳng bao lâu sau hắn đã bộc lộ bản chất thật. Những uất ức dồn nén trong lòng bao năm qua cuối cùng cũng có chỗ trút, thấy ai khó chịu là đánh, là chửi, không còn phải cúi đầu lấy lòng ai nữa, sướng không gì bằng.
“Tiểu Tiểu, nhóm người này chiều nay ra ngoài đi xin lương thực ở mấy biệt thự xung quanh.” Mạnh Vũ kể lại những gì quan sát được.
“Bọn họ không giống người trong khu biệt thự, mà là từ thành phố đến. Cổng chính có mật mã và nhận diện khuôn mặt, nếu không phải trèo tường vào, thì chắc chắn là phá cổng mà vào.”
“Nếu cổng bị phá, thì tang thi muốn vào thế nào cũng được. Đám người này đúng là đáng ghét.” Mộc Tiểu Tiểu phân tích.
“Đúng vậy! Nhưng chúng ta đang lo không có tang thi để luyện tập, vừa hay có rồi đây. Ngày mai chúng ta ra ngoài giết tang thi.” Mạnh Vũ nói.
“Ừ, được.” Mộc Tiểu Tiểu cũng đồng tình. Từ lần trước giết tang thi xong, cô về đã bắt đầu tập luyện thể lực, để tránh bị mỏi tay mỏi chân chỉ sau một lúc.
Sáng hôm sau, hai người thức dậy ăn cơm, thu dọn đồ đạc rồi lái xe ra ngoài, giải quyết đám tang thi bên ngoài nhà của nhóm người kia. Trước khi ra khỏi cửa, Mộc Tiểu Tiểu bật điện lên, phòng khi nhà không có người, có kẻ trộm đột nhập.
