Chương 100: Cô Gặp Bạn Trai Cô Ấy Rồi Sao?
Giám đốc Dương rời đi.
Lộ Tứ Nhiên nhìn theo bóng lưng bà một lúc.
Bỗng quay sang Tạ Cẩn Châu, nói: "Nhớ ra rồi, sáng nay Dương Vũ Mặc có nhắc với tớ, bảo thấy Kiều Tư Uyển khá tốt, có kinh nghiệm thiết kế, muốn điều cô ấy sang phòng thiết kế."
Ánh sáng màn hình máy tính hắt lên gương mặt vô cảm của người đàn ông. Tạ Cẩn Châu giơ tay, gõ vài phím, nhưng chẳng hỏi han hay đáp lại tiếng nào.
Lộ Tứ Nhiên bị phớt lờ.
"Cậu nghe tớ nói gì không đấy?"
Lộ Tứ Nhiên kéo ghế lại gần, chống khuỷu tay lên mép bàn, cũng cúi sát vào màn hình.
Đầy màn hình chữ và số, anh liếc một cái rồi dời mắt, lại đặt tầm nhìn lên gương mặt góc cạnh bên cạnh.
Tạ Cẩn Châu vẫn nhìn màn hình, chỉ hé môi mỏng, đáp qua loa: "Đã là nhắc với cậu, thì không cần phải hỏi lại tôi."
Lộ Tứ Nhiên không thích cái vẻ bạn bè nhạt như nước ốc này.
Ani xua tay: "Tớ có hỏi cậu đâu, tớ đang than thở với cậu đấy."
Tạ Cẩn Châu khựng lại, từ từ quay đầu sang.
Lộ Tứ Nhiên: "Cậu xem, Trần Lãng, bạn trai cũ mà Kiều Tư Uyển mãi không quên, Diệp Thịnh Niên lại suốt ngày 'chị ơi chị ơi', nếu thực sự điều cô ấy sang, mấy người đó còn làm việc nghiêm túc nổi không."
Không biết nghe thấy từ gì, Tạ Cẩn Châu khẽ cười khẩy đầy khinh miệt.
Một lát sau, mới đáp lại nhẹ hều: "Công ty không cho phép yêu đương văn phòng, cậu không biết à?"
Lộ Tứ Nhiên gật đầu: "Biết chứ, thế nên Kiều Tư Uyển không thể yêu Trần Lãng, không thể yêu Diệp Thịnh Niên."
"Dĩ nhiên." Lộ Tứ Nhiên cười: "Cũng không thể yêu cậu."
-
Chín giờ tối, chị Dư gấp rút làm xong tài liệu Tổng giám đốc Tạ cần gấp.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.
Chị hỏi trợ lý Giang trước một câu.
Biết Tạ Cẩn Châu vẫn chưa tan làm, chị nhờ anh ấy báo với Tổng giám đốc Tạ đợi chị vài phút, chị sẽ mang tài liệu lên ngay.
Giang Thư chuyển lời y hệt.
Tạ Cẩn Châu tuy chưa đi, nhưng giơ tay xem đồng hồ.
Còn mười phút nữa là mười giờ.
Xa vượt quá giới hạn mà Tưởng Thiệu Hoa cứng nhắc yêu cầu anh phải tan làm đúng giờ.
Anh trầm ngâm hai giây, đứng dậy tiện tay lấy áo khoác trên giá, mặc nhanh gọn.
"Không cần, tôi sắp xuống dưới, tiện thể lấy luôn."
Khi Tạ Cẩn Châu xuống tầng dưới, chị Dư vừa soạn xong tài liệu, mở cửa đưa ra.
Tạ Cẩn Châu nhận lấy, vừa nhấc chân định đi, qua cánh cửa thủy tinh trong suốt, ánh mắt anh khựng lại, bước chân cũng dừng theo.
Vô thức giơ cổ tay, anh xem giờ lần nữa.
Mười giờ.
Chị Dư theo ánh mắt Tạ Cẩn Châu nhìn sang.
Trong văn phòng không mấy người, đèn lớn chưa bật, chỉ vài chỗ có người đang sáng màn hình máy tính.
Và Tạ Cẩn Châu đang nhìn về phía Kiều Tư Uyển.
Chị Dư giật thót, lập tức nhớ lại cảnh Kiều Tư Uyển phản bác Tổng giám đốc Tạ ngay trong cuộc họp.
Tuy lúc đó Tổng giám đốc Tạ không hề tỏ ra tức giận, nhưng phản bác là phản bác, trước mặt bao nhiêu lãnh đạo, không nể mặt Tổng giám đốc Tạ, chị lo Tạ Cẩn Châu vẫn còn để bụng.
Chỉ là, chưa kịp nói vài lời tốt cho Kiều Tư Uyển, thì Tạ Cẩn Châu đã lên tiếng trước.
Giọng anh bình thản hỏi: "Phòng Hành chính dạo này bận lắm à?"
Chị Dư giải thích: "Cũng không hẳn, cơ bản hoàn thành nhiệm vụ trong ngày trước sáu giờ là ai về nhà nấy. Mấy người anh đang nhìn là thực tập sinh, mới ra trường, nhà gần, bảo ở công ty thoải mái hơn ở nhà."
Chị Dư thấy Tạ Cẩn Châu không nói gì, do dự hai giây, lại gượng đưa câu chuyện về phía Kiều Tư Uyển.
"Nhưng Kiều Tư Uyển thì thực sự đang tăng ca, mấy ngày liền, chưa hôm nào về trước tôi."
Nghe vậy, Tạ Cẩn Châu chợt nhớ Lộ Tứ Nhiên từng nói, tường nhà Kiều Tư Uyển có vấn đề, không ở được.
"Mấy hôm nay, cô ấy ngủ ở công ty?" Tạ Cẩn Châu hỏi.
Chị Dư hơi sững, thành thật đáp: "Có ở lại khá muộn, nhưng có ngủ công ty không thì tôi không rõ, chắc cũng không đến nỗi..."
Công ty có khu vực nghỉ ngơi cho nhân viên, nhưng chỉ là nghỉ trưa.
Mấy đêm liền chui rúc ở chỗ đó ngủ, chị còn chưa chắc chịu nổi, huống chi Kiều Tư Uyển là một cô gái trẻ...
"Kiều Tư Uyển ở với bạn trai, được cưng chiều hết mực, yểu điệu thế kia, sao mà ở công ty nổi."
Lời vừa dứt, chị Dư chợt thấy mình nói hơi nhiều.
Giây tiếp theo, lại nghe Tạ Cẩn Châu hỏi tiếp.
"Chị gặp bạn trai cô ấy rồi à?"
Giọng đuổi theo lời nói, như thể tiện miệng hỏi thôi.
Chị Dư lắc đầu: "Ấy chưa, chỉ xa xa thấy bóng lưng thôi. Hôm đó đến xin nghỉ phép cho Kiều Tư Uyển, chỉ bị trẹo chân thôi mà bạn trai cô ấy thương xót, không nỡ để cô ấy đặt chân xuống đất, bế về luôn một đường."
Tạ Cẩn Châu mím chặt môi mỏng, hơi cụp mắt xuống, đáy mắt dài hẹp lạnh nhạt thâm sâu, không dò ra nổi tâm tư.
"Thưa Tổng giám đốc Tạ, thực ra Kiều Tư Uyển cũng không lớn hơn mấy đứa thực tập sinh kia bao nhiêu, trẻ người non dạ, có lúc nói thẳng quá cũng có thể thông cảm, nhất là sau khi xảy ra chuyện như thế..."
Tạ Cẩn Châu rời mắt, chậm rãi đặt lên mặt chị Dư.
Đây là lần đầu tiên Dư Thanh Tuyết đứng ra nói đỡ cho một nhân viên nào đó trước mặt anh, thậm chí còn là loại nhân viên từng công khai chống đối anh.
Anh không hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ hơi cau mày, giữa lông mày ngưng đọng một tia khó hiểu.
Anh không hiểu, cũng tò mò.
Tại sao những người xung quanh anh, ai ai cũng như bị bỏ bùa mê, đều thiên vị Kiều Tư Uyển, hết lời nói tốt cho cô ấy.
Lộ Tứ Nhiên là thế, Lâu Tâm Nguyệt cũng vậy, đến cả dì Lý trong nhà với mấy người kia cũng luôn hữu ý vô tình nhắc lại chuyện xưa của hai người.
Nhưng trong ký ức tàn sót của anh, rõ ràng cô ấy xấu xa tột cùng, chỗ không người, hết lời làm nhục anh, đúng kiểu chuyện đó, anh không thể nào công khai rêu rao.
Thậm chí, Lộ Tứ Nhiên còn hữu ý vô tình nhắc đến bạn trai cũ của cô ấy, hy vọng nhìn ra trên mặt anh một chút xíu, một chút xíu dấu hiệu ghen tuông với người đàn bà mới gặp vài lần này.
Tạ Cẩn Châu thấy thật hoang đường và nhàm chán.
Anh không muốn tiếp tục thảo luận nữa.
Trong không khí, chỉ nghe tiếng chị Dư thở dài một hồi, nói một câu: "Tiếc thật."
Tạ Cẩn Châu lại bị kéo về tầm nhìn.
"Tiếc quá, đôi tình nhân yêu nhau thế kia, người con trai lại ra đi như vậy."
"..."
Sắc mặt Tạ Cẩn Châu đột nhiên tối sầm.
Anh kìm nén gân xanh nảy lên trên thái dương: "Kiều Tư Uyển... nói với chị?"
Chuyện kể khổ thế này, chị Dư nhất định phải nói đỡ cho Kiều Tư Uyển: "Vâng, nhưng tôi chưa từng nói với ai khác, chỉ nói với mình anh thôi."
"Cách đây vài hôm, bảo là vấn đề ở não mà đi, bệnh phát nhanh quá, lúc đi câu từ biệt cũng chưa kịp nói với cô ấy một câu, chắc không đau đớn gì đâu, hừm, giờ nghĩ lại những ngày tháng yêu đương của hai người, thực sự là vật đổi sao dời..."
Chị Dư nói đầy cảm động.
Mấy câu xong, còn không quên liếc trộm Tổng giám đốc Tạ mặt mày ủ dột im lặng.
Thấy chưa, có tác dụng đấy chứ.
Tổng giám đốc Tạ nhìn có vẻ hoàn toàn bị chị lôi vào nỗi tiếc thương và đau buồn trước sự chia lìa đôi ngả âm dương này, buồn đến nỗi chẳng nói nên lời luôn kìa.
