Chương 17: Uyển Uyển, mặt em đỏ quá
Kiều Tư Uyển không lề mề, kéo tay Tạ Cẩn Châu, đi vài bước, xoay người ấn anh vào bức tường trắng trong nhà vệ sinh.
Thân hình cao lớn nghiêng nghiêng dựa vào gạch men trắng tinh, Kiều Tư Uyển đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.
Ban đầu cô đứng.
Nhưng cái thân hình mét chín đứng chắn trước mặt, cô muốn cởi thắt lưng quần anh cũng khó.
Không nhìn thì sao?
Tay không có chuẩn, sờ phải chỗ không nên sờ thì chính cô cũng muốn chặt tay mình.
Nhìn thì sao?
Vì chênh lệch chiều cao, cô phải còng lưng trong một tư thế cực kỳ khó coi để nhìn vào đũng quần người đàn ông này.
Kiều Tư Uyển đành phải ngồi xổm xuống.
Tay chạm vào đầu khóa kim loại trên thắt lưng của người đàn ông, cảm giác lạnh lẽo xa lạ khiến tim cô run lên, không khỏi lộ ra vẻ chột dạ.
Cô không ngừng thuyết phục bản thân, người trước mặt chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Nhưng thân hình lại không thể lừa người.
Dù là chiều cao, tuổi tác, kinh nghiệm, địa vị xã hội, hay thậm chí sức lực, Tạ Cẩn Châu, với tư cách một người đàn ông trưởng thành, đều vượt trội hơn cô.
Khi không nói chuyện, anh toát ra một áp lực bẩm sinh.
Đứng trước mặt anh, dù anh đã hợp tác khom người xuống, vẫn cao hơn cô nửa cái đầu.
Thân hình cao lớn vạm vỡ bao trùm lấy cô.
Cô thậm chí có thể cảm nhận được cơ bụng của anh đang phập phồng nhẹ theo hơi thở, truyền đến qua đầu ngón tay đang chạm vào.
Ấy vậy mà người đàn ông trên đầu còn buông lời.
“Uyển Uyển, nóng à? Mặt em đỏ quá.”
Bị vạch trần, Kiều Tư Uyển liếc anh một cái: “Liên quan gì đến anh, bớt nhìn tôi đi.”
Dứt lời, chợt thấy một luồng gió mát thổi qua má.
Cô ngạc nhiên ngước lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Tạ Cẩn Châu đang nhìn xuống, cùng với cuốn tạp chí trên tay anh đang không ngừng phe phẩy về phía cô.
Cơn giận của Kiều Tư Uyển giảm đi một nửa.
Đồ ngốc.
“… Đừng phe nữa, tôi không nóng.”
“Ừm.”
Cô lại nhìn xuống thắt lưng, tiếp tục tháo, nhưng khi động tác càng lúc càng mạnh, mày càng lúc càng nhăn, cô phát hiện ra, cái thắt lưng này, đừng nói Tạ Cẩn Châu, hình như cô cũng không biết tháo.
“Uyển Uyển, em cũng không biết mở à? Hay để anh tự làm vậy?”
Hả?
Cô còn có thể bị một thằng ngốc coi thường à?
Lòng hiếu thắng của Kiều Tư Uyển trỗi dậy.
Cô là con gái, chưa từng cởi thắt lưng cho đàn ông khác, nhất thời không tìm ra cách là chuyện quá bình thường, nhưng không có nghĩa là cô không biết.
“Đừng nhúc nhích, dựa vào, tôi nhanh lắm.”
Kiều Tư Uyển hít một hơi thật sâu, xắn hai tay áo lên, đầu ngón tay móc vào thắt lưng, bắt đầu tháo một cách bạo lực cái khóa thắt lưng tinh xảo.
Móng tay cào lên khóa kim loại phát ra tiếng kêu, những ngón tay không biết nặng nhẹ thỉnh thoảng cọ qua cơ bụng anh.
Trên đầu chợt vang lên một tiếng rên kìm nén.
Kiều Tư Uyển khựng lại, từ từ ngước lên.
Đường quai hàm của người đàn ông căng cứng, đôi mày hạ thấp xuống, ánh mắt vốn trong trẻ hình như không còn thanh tỉnh nữa, tầm mắt hạ xuống, chạm phải ánh mắt đang ngước lên của cô.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí vi diệu ngưng đọng.
Kiều Tư Uyển cũng lúc này mới phát hiện, gấu áo sơ mi trắng bị cô kéo đến lộn xộn, để lộ phần eo săn chắc đang phập phồng càng rõ hơn dưới hơi thở.
Hình như, thở rất nặng.
Tim cô không khỏi lỡ một nhịp.
Trong một khoảnh khắc, cô suýt nghĩ, Tạ Cẩn Châu đã hồi phục.
“Uyển Uyển, nhẹ một chút.”
Giọng nói khàn khàn gọi lại lý trí của Kiều Tư Uyển.
Cô chợt bừng tỉnh.
Vẫn gọi cô là Uyển Uyển, vậy là vẫn còn ngốc.
Nếu là Tạ Cẩn Châu thật, chắc chắn sẽ đổi mặt ngay lập tức, nói cô làm bẩn thân thể quý giá của anh ta.
Kiều Tư Uyển lại cúi đầu, quát anh: “Thì anh cũng đừng có rên linh tinh.”
Cô lấy điện thoại chụp một tấm ảnh thắt lưng của Tạ Cẩn Châu, nhận diện hình ảnh tìm kiếm trên mạng, tìm ra cách mở, đồng thời tình cờ biết được giá trị của cái thắt lưng khiến người ta hoa mắt.
Trong lòng cô sợ hãi, vừa nãy, suýt thì nổi nóng cắt nó luôn rồi.
Kiều Tư Uyển tràn đầy tự tin, cúi đầu, nhưng khi ánh mắt bắt gặp thứ gì đó, cô sững lại, rồi đỏ bừng từ má lan đến tận mang tai, cả người như chín muồi.
Kiều Tư Uyển với khuôn mặt đỏ bừng, không dám ngước lên nhìn mặt anh, đành quay mặt đi đối diện với sàn nhà.
Giọng cô gần như rít qua kẽ răng: “Anh… không được có phản ứng…”
Giọng trên đầu hình như có chút khàn khàn, ẩm ướt khó chịu, chỉ có nội dung lời nói vẫn trong trẻo: “Phản ứng là gì?”
Kiều Tư Uyển nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, “Không được… cứng.”
Dứt lời, không nhận được câu trả lời, cô ngước mắt lên nhìn anh một cái.
Đôi mắt đang nhìn xuống hơi nheo lại, tối tăm vô cùng, nhưng lại kỳ lạ pha trộn sự bối rối.
Kiều Tư Uyển đành phải nghĩ lại từ, vứt bỏ thể diện chỉ tay xuống: “Chỗ này! Quần! Không được để nó phồng lên!”
Cô mừng thầm.
May mà Tạ Cẩn Châu là thằng ngốc.
Dù cô có nói những lời xúc phạm thế nào, anh cũng sẽ không thấy cô ăn nói hàm hồ.
Nhưng tin xấu là, Tạ Cẩn Châu cũng ăn nói hàm hồ không kém!
Any nhớ lại lần trước Kiều Tư Uyển giúp anh xem vết thương trên trán, nói: “Nhưng anh, không kiểm soát được… Uyển Uyển, anh rất khó chịu, có phải bên trong cũng bị thương không, em có thể giúp anh xem không?”
Kiều Tư Uyển đỏ mặt nghẹn lời, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi xem đầu anh ấy!”
Ấy vậy, người đàn ông trên đầu lại ham học hỏi: “Đầu… gì cơ?”
“Anh… đi chết đi…”
Kiều Tư Uyển thực sự trong một khoảnh khắc muốn ‘chết’ ngay trong mùa thu sớm này.
May mà, khóa thắt lưng ‘cạch’ một tiếng bật ra, cô sống lại.
Kiều Tư Uyển trong khoảnh khắc nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, nhanh nhẹn rút thắt lưng ra, không muốn để anh quấn cái thứ này nữa.
Vừa mới thở phào.
Ở cửa nhà vệ sinh vọng ra tiếng hít khí kinh ngạc.
“Kiều Tư Uyển, mày ở nhà lén chơi trai à?”
Kiều Tư Uyển quay phắt đầu, đối diện với ánh mắt kinh ngạc và dò xét của Chu Hạo.
Cô lúc này mới chợt nhận ra.
Tư thế của hai người trong mắt người ngoài mờ ám thế nào.
Cô còn đang quỳ nửa giữa hai chân anh, giữ nguyên tư thế kéo thắt lưng của anh, chưa kể chiếc áo sơ mi xộc xệch và tiếng rên kìm nén thỉnh thoảng của anh.
Không khí đông cứng, ba đôi mắt trong im lặng nhìn nhau suốt năm giây.
Suýt thì theo bản năng buông tay.
“Chu Hạo, tao nói mày đừng có nói bừa, tao không phải loại người này…”
“Soạt” một tiếng, thắt lưng tuột khỏi eo, rơi xuống sàn, tiếng vang cắt ngang lời giải thích yếu ớt của Kiều Tư Uyển.
Lại im lặng ba giây.
“Tạ Cẩn Châu, anh cứ làm việc của anh đi…”
Kiều Tư Uyển thản nhiên đứng dậy nhanh chóng, ra khỏi nhà vệ sinh, đóng cửa, một hơi liền mạch.
Trên ghế sofa phòng khách, cô kể lại toàn bộ sự việc rõ ràng.
Dặn đi dặn lại bạn thân, nhất định không được tiết lộ chuyện này cho bố mẹ cô.
Chu Hạo xoa cằm, suy nghĩ một lúc lâu, “Ồ, ra hắn là ông tổng lớn của Thịnh Vũ đấy à, thắt lưng cũng không biết mở? Nghe có vẻ còn không thông minh bằng tao, nếu thế thì tao cũng mở được công ty.”
Kiều Tư Uyển liếc anh một cái, “Mở cái đầu mày, người ta bị bệnh, thay mày, đừng nói cởi thắt lưng, còn phải méo miệng lác mắt chảy nước dãi.”
Chu Hạo không để bụng lời chê bai của bạn, đưa tay ra, “Điện thoại đâu?”
Kiều Tư Uyển cúi người, kéo ngăn kéo, đưa điện thoại vào lòng bàn tay bạn.
