Chương 21: Bên Trong Rất Khó Chịu
Lần đầu tiên, Kiều Tư Uyển mở cửa phòng ngủ của mình mà nhẹ nhàng đến thế.
Sau khi đi vệ sinh xong, cô theo thói quen nhìn về phía ghế sofa.
Phòng khách vốn tối om, nhưng tối nay trăng đủ sáng, rèm cửa không kéo kín, ánh sáng từ ngoài hắt vào giúp cô thấy rõ người đàn ông đang co ro trên ghế.
Bóng dáng cao lớn ấy nhồi nhét trên ghế, chân tay duỗi không thẳng, trông thật tội nghiệp và khó chịu.
Như cảm nhận được tiếng mở cửa, bóng đen ngồi dậy, khẽ gọi: “Uyển Uyển.”
Kiều Tư Uyển: “Chưa ngủ à?”
Tạ Cẩn Châu nói: “Ừm, không ngủ được.”
Kiều Tư Uyển cũng tự rước lấy phiền, tiếp lời: “Sao không ngủ được?”
Tạ Cẩn Châu: “Chật quá, hơi… không thoải mái.”
Giọng điệu đầy tủi thân này.
Cứ như thể cô là bà mẹ kế độc ác, bắt đứa con trai ghẻ cao lớn phải ngủ cái ghế sofa chật hẹp không thể duỗi người.
Sự im lặng của Kiều Tư Uyển khiến Tạ Cẩn Châu hoảng hốt: “Chỉ một chút thôi! Anh ngủ được mà.”
Kiều Tư Uyển không đáp, bước đến trước mặt anh, dễ dàng nhìn thấy dấu bàn tay đỏ ửng trên khuôn mặt đẹp trai ấy, và sự bối rối trong đôi mắt.
Cuối cùng cô vẫn mềm lòng: “Anh vào phòng em ngủ đi.”
Chỉ vài ngày thôi, cô nhịn.
Ai ngờ, Tạ Cẩn Châu không động đậy, hơi ngẩng cằm lên hỏi: “Còn em?”
Kiều Tư Uyển: “Em ngủ sofa.”
“Không được.” Anh từ chối rất dứt khoát.
Nói thật, câu từ chối của Tạ Cẩn Châu nghe có vẻ rất bá đạo, nhưng trong hoàn cảnh này, nhất là mọi thứ đều do anh gây ra, Kiều Tư Uyển chỉ thấy buồn cười.
“Sofa anh ngủ không vừa nhưng em ngủ vừa. Nếu anh thực sự muốn tốt cho em thì nghe lời em đi, nếu không thì về nhà sớm đi, anh muốn ngủ phòng nào thì ngủ phòng đó.”
‘Về nhà sớm’ là câu nói hiệu quả nhất để công kích Tạ Cẩn Châu, nhưng lúc này cũng mất tác dụng.
Người đàn ông trên ghế bất động, hơi cúi đầu.
‘Một chút’ là nói dối, anh biết ngủ trên sofa khó chịu thế nào, anh không thể để Uyển Uyển ngủ ở chỗ này được.
Dù cô có đuổi anh đi…
Tạ Cẩn Châu cắn chặt hàm dưới, dường như đã nghĩ đến kết cục tồi tệ nhất.
“Thôi thôi, cả hai chúng ta đều vào phòng ngủ được chưa?” Kiều Tư Uyển hết cách.
Đôi mắt ngước lên cuối cùng cũng sáng lên.
Kiều Tư Uyển: “Anh vào ngủ trước đi, em còn bận một lát.”
Tạ Cẩn Châu ngoan ngoãn một mình đi vào phòng ngủ, mỗi bước đều ngoảnh lại, sợ cô bỏ rơi anh.
Người đàn ông biến mất sau cánh cửa phòng ngủ, Kiều Tư Uyển bĩu môi.
Cô điên mới ngủ cùng anh.
“Bận một lát, bận một lát”, đợi anh ngủ rồi thì còn nhớ gì nữa.
Cô chụp lấy chăn nằm xuống ghế sofa, ngủ.
…
Nhưng.
Ngủ sofa, thật sự rất khó chịu.
Đó là kết luận của Kiều Tư Uyển sau hai đêm trằn trọc.
Đêm đầu tiên, trong mơ cô thấy toàn giường triệu tệ.
Đêm sau, giường không thấy nữa, trong mơ cô lại thấy người đàn ông sẽ tặng cô cái giường đó.
Họ vốn đang ngồi bên mép giường, hết sức đứng đắn.
Nhưng không hiểu sao, người đàn ông ngã xuống nệm giường mềm mại, dây áo do chính tay cô thắt xổ tung ra, xương quai xanh trắng ngần ửng hồng, trên gương mặt lạnh lùng nổi lên một tầng hồng nhàn nhạt, trong đôi đồng tử sâu thẳm đầy bóng hình cô.
Gần đến thế, gần đến nỗi cô còn có thể cảm nhận được lồng ngực bên dưới đang phập phồng dữ dội.
Là cô đè anh xuống.
Đè lên tấm ga trải giường màu hồng cánh sen có họa tiết bông hoa, thứ chỉ có mình cô từng nằm.
Thứ khiến tim cô đập nhanh nhất, là khi Tạ Cẩn Châu nắm lấy tay cô, đặt lên bụng dưới săn chắc của anh.
Bàn tay đó dẫn dắt cô từ từ trượt xuống, anh nheo mắt, giọng khàn đặc, gần như cầu khẩn.
“Giúp anh xem đi Uyển Uyển, ở bên trong, rất khó chịu, nhất định là bị thương rồi…”
Kiều Tư Uyển trong mơ khác với ngoài đời.
Ngoài đời cô ngượng muốn nổ tung.
Nhưng cô biết cô không thể nằm cùng giường với Tạ Cẩn Châu, cô chắc chắn một trăm phần trăm đây là mơ.
Trong mơ, cô như bị nhập, cô muốn nhìn thấy bộ dạng không ai biết của tên tư bản máu lạnh ấy, dù sao cũng là giấc mơ của cô, cô làm gì nói gì, ai biết được?
Cô thực sự để anh nắm tay mình, nhìn chiếc cổ thon dài đẹp đẽ của anh hơi ngửa ra, nhìn đôi mắt híp tinh tường từ từ mất tiêu cự…
“Uyển Uyển.”
“Uyển Uyển.”
“Uyển Uyển…”
Bên tai, giọng người đàn ông khàn khàn, không ngừng gọi tên cô.
Hết lần này đến lần khác, mỗi lần một nhẹ, mỗi lần một mơ hồ dính dớp, mỗi lần một khó kéo dài, nghe đến nỗi cô phát chán phát ngán, nhưng lại khiến cô muốn nghe tiếp.
“Uyển Uyển…”
“Phiền quá, anh còn muốn nữa không?” Kiều Tư Uyển nổi cáu hẳn.
“Muốn em…”
“Vậy thì im đi.”
Nhưng anh không nghe, như rất đau đớn, lại dùng giọng đó gọi cô, câu dẫn cô…
“Uyển Uyển, tỉnh dậy đi…”
Tỉnh?
Đầu Kiều Tư Uyển như bị ai đập một búa, ong một tiếng, bỗng nhiên mở mắt.
Cảnh trước mắt giống như mơ trong mơ.
Chẳng khác gì trong mơ, cô nằm trên người Tạ Cẩn Châu, anh thở gấp, má đỏ bừng, đôi mắt nheo lại và hàng lông mày nhíu chặt khiến người ta cảm thấy anh đang chìm trong đau đớn.
Bên dưới vẫn là tấm ga màu hồng ấy, chỉ khác là lớp kính lọc màu hồng trong phòng đã biến mất, thay vào đó là ánh nắng chói chang từ ngoài cửa sổ chiếu vào, trên bàn là chiếc đồng hồ báo thức chỉ đúng tám giờ, và cái khung ảnh bị cô úp xuống hôm trước…
Tất cả mọi thứ, đều đang nhắc nhở Kiều Tư Uyển.
Bây giờ, không phải mơ!
Cô thực sự đang nằm trong lòng Tạ Cẩn Châu!
Tin tốt, tay cô đặt trên ngực anh.
Tin xấu, là đặt vào bên trong, và bây giờ, đầu ngón tay vừa chạm vào đỉnh, cô ngây người, còn dùng ngón tay gẩy nhẹ hai cái.
“Xoẹt”!
Kiều Tư Uyển như bốc hỏa, vùng dậy khỏi giường như cá chép lội.
Chân loạng choạng chưa đứng vững đã bắt đầu cúi xuống kiểm tra nhanh.
May quá, quần áo chỉnh tề, người bị chiếm lợi hiện tại chỉ có Tạ Cẩn Châu.
Mất đi sự kìm kẹp của cô, Tạ Cẩn Châu tay phải chống giường, chống người, từ từ ngồi thẳng dậy.
Kiều Tư Uyển làm chuyện hoang đường, cảnh vừa rồi quá bùng nổ, đầu óc bị kích thích tỉnh táo vô cùng.
“Sao em lại ngủ trong phòng ngủ thế này!”
Mặt Tạ Cẩn Châu vẫn chưa hết hồng, người ngồi nghiêng, áo sơ mi trượt xuống để lộ xương quai xanh rộng hơn.
Anh vuốt lại vạt áo: “Tối qua anh thấy em mãi không vào, liền ra phòng khách, phát hiện em ngủ quên trên sofa, liền… bế em vào.”
Kiều Tư Uyển muốn chửi một câu ‘xàm chó’.
Nhưng nghĩ lại, vốn dĩ là cái cớ do cô nghĩ ra, cô không thể nói với cái người đầu óc không bình thường này rằng cô lừa anh, cô căn bản không định vào phòng ngủ ngủ.
Vẻ mặt cô càng lúc càng nghiêm trọng, cũng càng rối rắm.
Trong mắt Tạ Cẩn Châu, đó là điềm báo Uyển Uyển của anh sắp nổi giận.
Anh vội vàng đứng dậy, đứng đối diện cô nhưng không dám lại gần, cứ như có một bức tường vô hình ngăn cách.
Đôi mày rậm nhíu lại, anh giải thích: “Xin lỗi Uyển Uyển, không cố ý bế em đâu, anh sợ em ngủ mỏi, em yên tâm, anh bế qua chăn mà…”
Kiều Tư Uyển chẳng thèm quan tâm anh bế qua chăn hay qua xe tăng.
Đầu óc cô bị một chuyện khác chiếm giữ, không rảnh để nói chuyện khác.
Tạ Cẩn Châu thấy Kiều Tư Uyển không nói gì, vẻ mặt càng lúc càng lạnh, anh càng sốt ruột: “Thật mà Uyển Uyển, còn buổi sáng, là em tự nhiên đến ôm anh, cởi áo anh…”
“Biết rồi, đừng nói nữa!” Kiều Tư Uyển vừa xấu hổ vừa giận, quát anh im, hai tay ôm mặt, quay người ra khỏi phòng.
