Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nhặt Được Chồng Cũ Mất Trí Nhớ, Anh Lại Yêu Tôi Lần Nữa > Chương 27

Chương 27

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 27: Tỉnh dậy

 

Kiều Tư Uyển không hiểu gì, ánh mắt theo dõi tầm nhìn đầy lo lắng của người đàn ông.

 

Đột nhiên cô sững sờ.

 

Da cô khá nhạy cảm, lúc nãy Tạ Cẩn Châu lại dùng sức mạnh, thế là mấy vết hằn đỏ ngang dọc trên cổ tay trắng ngần, trông như bị ai bắt nạt vậy.

 

Nhưng mà, cũng chẳng có gì to tát.

 

Kiều Tư Uyển đã từng yêu đương.

 

Nhưng hai người ở bên nhau không lâu, lại xa cách hai nơi, lúc cô về thì phát hiện bản thảo bị đánh cắp, quan điểm bất đồng nên cãi nhau ầm ĩ, vì thế suốt cuộc tình đó, cô chẳng được chăm sóc bao nhiêu, phần lớn chỉ là những cuộc trò chuyện qua màn hình vô hồn.

 

Còn trước mắt là người sống sờ sờ, có hơi ấm, có tình cảm.

 

Bị người ta coi trọng như gặp đại họa, cầm tay vừa thổi vừa xoa chỉ vì mấy vết bầm nhỏ xíu thế này, cô cũng là lần đầu tiên.

 

Anh lo lắng, anh tự trách, cứ như thể cô bị thương nặng lắm.

 

Nhưng cô chẳng đau đớn gì, chỉ thấy nóng.

 

Kiều Tư Uyển không thoải mái, rút tay về, viện cớ đang vội rồi ra ngoài.

 

Tạ Cẩn Châu quả thật đã ngoan hơn, nhưng khi ở bên nhau, sự phụ thuộc, sự thích thích, sự lấy lòng của anh luôn khiến Kiều Tư Uyển cảm thấy như có thanh kiếm treo trên đầu, không biết lúc nào sẽ rơi xuống, giáng cho cô một đòn nặng nề.

 

Lần này ra ngoài đúng lúc Chu Hạo nghỉ, cậu ấy rủ cô ăn tối.

 

Không khí trong nhà khó tả, bạn bè vừa rủ, cô chẳng suy nghĩ gì mà đồng ý ngay, tiện thể muốn hỏi tiến độ sửa điện thoại.

 

Kết quả, ăn tối xong chuẩn bị về thì gặp đúng lúc bố mẹ Chu Hạo đến thăm con.

 

Hai bác mừng quá chừng, từ nhỏ đã thích đứa nhỏ Kiều Tư Uyển này, lâu không gặp, càng vui mừng không chịu được.

 

Bố Chu là tay nghiện rượu, trên bàn ăn, hứng chí kéo Kiều Tư Uyển uống không ngừng.

 

Lúc đầu, để không làm mất hứng, Kiều Tư Uyển cũng uống vài ly.

 

Nhưng cô vẫn còn lo trong nhà, Tạ Cẩn Châu dù sao cũng là đàn ông trưởng thành xa lạ, dù có ngốc nghếch thì sức cũng lớn hơn cô, cô phải giữ tỉnh táo, nên nửa sau liền dùng nước đào thay rượu.

 

Uống đến cuối, cả người Kiều Tư Uyển như bị ướp vào nước đào, ợ một cái tưởng chừng có thể nhả ra một con đào tinh.

 

Đến khi con đào tinh chậm rãi ôm bụng dựa vào ghế phụ, điện thoại đã chỉ mười giờ.

 

Muộn thế rồi… chắc Tạ Cẩn Châu đã ngủ rồi nhỉ, Kiều Tư Uyển nghĩ thầm.

 

Định gọi tài xế, nhưng bố mẹ Chu Hạo không yên tâm để cô gái một mình, bắt con trai đưa cô về, lúc đi lại chia cho Kiều Tư Uyển một nửa đống đồ ăn thức uống mà họ mang cho con.

 

Kiều Tư Uyển không từ chối nổi, đành trơ mắt nhìn hai ông bà nhiệt tình nhồi nhét đầy cốp sau.

 

Dựa vào ghế phụ, Kiều Tư Uyển trong đầu toàn là người đàn ông ở nhà.

 

Vốn đã áy náy vì bỏ rơi người ta, cả ngày nay cô lại nói dối anh lần thứ hai, nghĩ đến cảnh người đàn ông đỏ hoe mắt, tủi thân ở nhà chờ cô, từ hoàng hôn chờ đến nửa đêm, Kiều Tư Uyển lại càng thấy tội lỗi.

 

Chết tiệt, không phải ở nhà khóc đấy chứ!

 

Hay là về nhà dỗ dành vậy…

 

“Này, cô định cứ thế mà giữ Tạ Cẩn Châu lại mãi à?” Chu Hạo tay đặt trên vô lăng, mắt nhìn thẳng, vô tình hỏi một câu.

 

Kiều Tư Uyển lắc đầu, “Đương nhiên là không, chẳng phải đang muốn tống khứ anh ta đi sao.”

 

Chu Hạo im lặng vài giây, “xì” một tiếng, rồi nói: “Hai người cũng tốt đấy chứ, tôi thấy bây giờ anh ta mê cô lắm, hay là hai người yêu nhau đi? Cô gả vào hào môn rồi chăm sóc tôi, tôi đến nhà hai người làm quản gia gì đó…”

 

Để thể hiện sự chuyên nghiệp, Chu Hạo bỗng thẳng lưng, nói giọng phát thanh chuẩn: “Này, thiếu gia, lâu lắm rồi mới thấy cười như vậy… xì…”

 

Mộng tưởng bị bạn không chút nương tay đập tan.

 

Kiều Tư Uyển: “Giờ mà yêu anh ta? Sau này anh ta hồi phục, tôi phải đi nói chuyện với thẩm phán đấy.”

 

Chu Hạo không đồng tình, “Dù sao cô cũng giúp anh ta mà không chấp nhặt chuyện cũ, không mong báo đáp thì cũng đừng lấy oán báo ơn chứ. Bây giờ là anh ta bám lấy cô, chứ có phải cô dựa dẫm vào anh ta đâu.”

 

Kiều Tư Uyển quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ những ngọn đèn đường vụt qua, “Mong là vậy.”

 

“Giàu sang đừng quên nhau, cho lão nô tôi cơ hội chăm sóc thiếu gia đi, chỉ cần người đó là Tạ công tử, tôi nguyện cúi đầu khom lưng, làm nô làm tì.”

 

“Chu – Hạo –”

 

“Rõ.”

 

-

 

Màn đêm buông xuống, ngoài cửa sổ sao điểm xuyết bầu trời.

 

Ánh trăng bạc xuyên qua cửa kính, như nước chảy vào căn phòng nhỏ tầng bảy, phủ lên người đàn ông nằm trên ghế sofa một lớp khăn mỏng, soi sáng gương mặt sắc sảo, đầy góc cạnh của anh.

 

Trong giấc mơ, đôi mày hơi nhíu lại, đôi môi đỏ mỏng hơi hé, dường như vẫn đang vật lộn trong nỗi khổ nào đó.

 

Tạ Cẩn Châu chờ cả buổi chiều, lại thức suốt một đêm, vừa mệt vừa buồn ngủ.

 

Cuối cùng không chịu nổi, thiếp đi trên ghế sofa.

 

Lúc này đã ngủ được khoảng một tiếng.

 

Trong cơn mê man, bỗng nhiên cơn đau xuyên thấu đầu, dữ dội và mãnh liệt, chiếm lấy từng chút ý thức của anh.

 

Trong nỗi đau khôn tả, đôi mày rậm nhíu chặt, tay phải nắm chặt mặt ghế, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn, căng cứng men theo cổ tay áo trắng uốn lượn vào bên trong cánh tay.

 

Tai nạn… khu nhà cũ… Kiều…

 

Kiều Tư Uyển…

 

Tạ Cẩn Châu bỗng mở mắt, dưới lớp mi mỏng là đôi mắt sắc như diều hâu, ánh nhìn thẩm định mượn ánh trăng mờ ảo, anh nhìn rõ xung quanh.

 

Tạ Cẩn Châu chống người ngồi dậy, lòng bàn tay ấn lên thái dương, trên trán lấm tấm mồ hôi, ngực cũng vì giật mình mà phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh từ sống lưng tỏa ra bao trùm cả người anh.

 

Không phải anh ngủ trong phòng ngủ sao?

 

Sao lại nằm trên ghế sofa thế này?

 

Tạ Cẩn Châu nhắm mắt một lát, đợi đầu óc tỉnh táo hơn mới lê bước đi đến bên tường.

 

Anh nhớ, công tắc đèn ở chỗ này.

 

“Bốp” một tiếng.

 

Ánh đèn trắng lạnh từ trần nhà tràn ngập căn phòng nhỏ.

 

Tạ Cẩn Châu đưa tay lên xem đồng hồ, kinh ngạc phát hiện đã qua hai ngày kể từ lúc anh gặp tai nạn.

 

Điều khó tin hơn là, anh hoàn toàn không nhớ gì về khoảng thời gian này.

 

Như bị mất một đoạn ký ức, trong đầu về những chuyện sau tai nạn chỉ đến lúc anh nằm trên giường của Kiều Tư Uyển, nghĩ tiếp thì chỉ là một mảng trắng xóa mờ mịt.

 

Tại sao anh vẫn chưa gọi người đến đón? Lại còn ở chỗ của Kiều Tư Uyển? Chẳng lẽ Kiều Tư Uyển đe dọa anh điều gì?

 

Tạ Cẩn Châu càng nghĩ càng đau đầu, hoàn toàn không nhớ nổi chi tiết nào khác.

 

Đưa tay lên, khóe mắt anh thoáng thấy một mảng màu sắc xa lạ.

 

Tạ Cẩn Châu cúi đầu, kinh ngạc nhìn quần áo trên người mình.

 

Áo thun cotton trắng nhét trong quần jeans xanh nhạt, trên nền vải jeans bạc màu còn có hình hoạt hình đủ màu sắc.

 

Anh trông thật lố bịch như một thằng hề.

 

“…”

 

Tạ Cẩn Châu mất cả phút để tiêu hóa phong cách mà cả đời này anh chưa từng thử qua.

 

Con đàn bà ngu ngốc này, sao lại cho anh mặc thứ quần áo rẻ tiền như vậy.

 

Ánh mắt liếc ra ban công, quần áo của anh vẫn cô đơn treo trên giá phơi, theo gió đêm từ khe cửa sổ thổi vào, nhẹ nhàng đung đưa.

 

Tạ Cẩn Châu không chút do dự bước nhanh tới, lấy quần áo của mình, quay người đi vào phòng tắm, thay bộ vải vóc rẻ tiền kia ra.

 

Và khi cởi quần áo ra, thoáng thấy thứ gì đó, mặt anh không khỏi tối sầm lại.

 

Sắc mặt đột ngột trầm xuống, tím tái đến tận cùng.

 

Quần lót…

 

Cũng là của người khác…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn