Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nhặt Được Chồng Cũ Mất Trí Nhớ, Anh Lại Yêu Tôi Lần Nữa > Chương 38

Chương 38

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 38: Anh cũng cần em

 

Mạnh Manh Manh dù sao cũng là nhân viên phòng Hành chính.

Chuyện cụ thể của phòng Thiết kế cô ấy chỉ nghe qua loa, còn chi tiết thì chỉ biết lắc đầu, tỏ vẻ không rõ.

Tuy nhiên, thiết kế mà bị đập đi thì còn nguyên nhân gì nữa.

Chẳng qua cũng chỉ vài kiểu đó thôi.

“Có lẽ là chưa đạt kỳ vọng của Tổng giám đốc Tạ, anh ấy cẩn thận lại yêu cầu cao, như Diêm Vương sống ấy, làm việc dưới tay ấy phải tập trung cao độ.”

“Anh ấy không giống chúng ta, Thịnh Vũ là do một tay anh ây gây dựng, đương nhiên đặc biệt quan tâm, nếu công ty đi xuống, anh ấy sẽ bị nhà họ Tạ kéo về kế thừa tập đoàn nghìn tỷ mất.”

Kiều Tư Uyển: “…” Đúng là nỗi lo to thật.

“Không gần gũi, không mê gái, không hiểu lòng người, thật không biết trong đầu Tổng giám đốc Tạ ngoài Thịnh Vũ còn chứa được gì nữa.”

Kiều Tư Uyển: “…” Còn chứa được gì? Toàn là Uyển Uyển Uyển Uyển bát bát thôi, thích bát thế sao không gọi là Tạ Cảnh Đức Trấn đi?

Mạnh Manh Manh bỗng nhiên thần bí xích lại gần, “Hồi trước trợ lý Giang làm việc sai sót, nhân viên kỳ cựu đấy, Tổng giám đốc Tạ họp cũng mắng không nể mặt, về nhà suy ngẫm lâu lắm đấy.”

Kiều Tư Uyển cười gượng gạo và qua loa.

Nói hay thì là cẩn thận yêu cầu cao.

Nói thẳng ra thì là khó tính, nhiều chuyện.

“Nhưng cô cũng đừng lo, Tổng giám đốc Tạ bình thường không làm việc trực tiếp với chúng ta, mà anh ấy cũng không thường xuyên ở công ty, chúng ta đi làm bình thường không gặp đâu, gần đây còn đi nước ngoài rồi, xa chúng ta lắm.”

“Nước ngoài?”

“Ừ, đi Paris công tác.”

Kiều Tư Uyển kéo khóe miệng, khóe mắt giật giật.

Lần đầu tiên cô biết, thì ra cái khu cô ở tên là “Paris”.

Căn tin Thịnh Vũ sắp xếp cho nhân viên ăn là một tòa nhà tám tầng nằm độc lập trong khuôn viên, sảnh rộng rãi sáng sủa, Mạnh Manh Manh dẫn Kiều Tư Uyển lên tầng hai – nơi cô ấy hay ăn.

Kiều Tư Uyển không có hứng thú ăn uống gì.

Cứ theo Mạnh Manh Manh gọi một suất giống hệt.

Trong căn tin người khá đông, bàn chéo góc bên kia, mặt bàn đầy ắp, xung quanh vây bốn cô gái trẻ xinh đẹp, Kiều Tư Uyển liếc mắt thấy quen, sau mới nhớ ra là người mẫu hợp tác với Thịnh Vũ.

Mạnh Manh Manh nhìn hai lần, “Đẹp không? Là người mẫu chụp ảnh đấy.”

Kiều Tư Uyển gật đầu.

Mạnh Manh Manh bỗng nhìn chằm chằm mặt Kiều Tư Uyển, trái phải ngắm nghía, “Tư Uyển, cô đẹp thế này, cũng có thể làm người mẫu mà, lương cao hơn bây giờ nhiều lắm!”

Kiều Tư Uyển suýt sặc, ho hai tiếng, rút khăn giấy lau miệng, “Thôi bỏ đi, tôi không hứng thú.”

Bắt cô nghe lời ngoan ngoãn bày tạo dáng cả ngày, cười đón người.

Chi bằng cho cô một phát súng chết luôn.

Mạnh Manh Manh thấy tiếc, đồng nghiệp mặt mũi dáng người thế này mà ngồi văn phòng với cô ấy, thật lãng phí tố chất trời cho.

Cô ấy “ồ” một tiếng, lại nói: “Công ty mình người đẹp cũng không ít nhỉ, Tổng giám đốc Tạ thì tôi không nói rồi, công nhận đấy, mấy nhà thiết kế trên tầng cũng trai xinh gái đẹp trẻ trung, như Trần Lãng và…”

Kiều Tư Uyển đột ngột ngẩng đầu, “Cô nói ai?”

Phản ứng của cô quá kích động, Mạnh Manh Manh giật mình, lắp bắp nhắc lại: “Trần, Trần Lãng? Tư Uyển, cô quen à?”

Kiều Tư Uyển cau mày, “Không phải anh ta bị đuổi việc rồi sao?”

Mạnh Manh Manh: “Đâu có, sao lại đuổi anh ta? Mà nói đến đuổi việc, hồi trước đúng là có một cô gái bị đuổi, nhưng nguyên nhân tôi không rõ lắm…”

Kiều Tư Uyển không ăn nổi nữa.

Đũa gác lên bàn, cô bắt đầu suy nghĩ.

Lộ Tứ Nhiên không có lý do gì lừa cô rồi lại nhận cô vào Thịnh Vũ, còn để cô tận mắt chứng kiến lời nói dối của anh ta.

Nhắc đến Trần Lãng, Kiều Tư Uyển bực mình, thôi không nghĩ nữa.

Đường ai nấy đi, gặp nhau như người lạ, đã là cô dành cho cha mẹ hai bên mặt mũi tối đa rồi.

 

-

 

Trong tầng sáu.

Mấy nữ đồng nghiệp phòng Marketing ngồi cùng bàn, trước mặt bày mấy phần cơm giảm cân đủ màu sắc.

“Công ty có đồng nghiệp mới, nữ đấy.”

“Có gì lạ đâu? Công ty ngày nào chả có người mới, với lại, tôi cũng nữ.”

“Ê không giống không giống, lần này tôi tình cờ thấy, là Quản lý Lý tự mình đón đấy, hình như còn chẳng qua vòng phỏng vấn, vào thẳng phòng Hành chính.”

“Hả? Quản lý trên trời rơi xuống?”

“Cũng không hẳn.”

“Tôi cũng thấy rồi, rất xinh, tôi còn tưởng là người mẫu mời cho sản phẩm mới.”

“Nghe nói học thiết kế ở trường S, chắc phòng Hành chính chỉ là bước đệm, thực ra sẽ vào phòng Thiết kế…”

“Thế thì tôi hiểu rồi, vậy hợp lý hơn nhiều…”

Bàn sau, Trần Lãng nghe hết từng chữ.

Không phải anh ta thích tám chuyện, mà anh ta cũng là dân thiết kế trường S.

Cùng trường, nên đặc biệt để ý.

Nhưng những thứ này không phải trọng điểm, trọng điểm là, anh ta vô cớ nhớ đến Kiều Tư Uyển.

Từ khi cô chặn anh ta, hai người đã mất liên lạc lâu rồi, chuyện lúc đó anh ta thừa nhận mình có sai, nhưng thấy cũng không to tát gì.

Yêu đương, yêu đương thì vốn là một thể, là Kiều Tư Uyển quá câu nệ.

Đối diện với Kiều Tư Uyển – người ngoài tính khí ra thì mọi mặt đều phù hợp tiêu chuẩn chọn bạn đời của anh ta, anh ta không muốn bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

Trần Lãng vẫn đang đợi bạn gái nguôi giận, đợi bận xong đợt này, nhất định sẽ lại lên cửa níu kéo…

Trần Lãng từ nhỏ đã được dạy phải khéo léo xử thế, giao tiếp phải xem đối tượng, không làm xã giao vô ích, anh ta đẹp trai, thêm năng lực, được quản lý coi trọng, vào làm chưa đầy tháng đã thân quen với vài lãnh đạo cấp trung trong công ty.

Chiều muộn, anh ta mua tặng chị Tôn HR một ly cà phê.

Khi mang đến, anh ta hỏi có vẻ vô tình, “Chị Tôn, nghe nói công ty có người mới, còn là Quản lý Lý đón tiếp.”

“Sao em biết.” Chị Tôn nhấp một ngụm cà phê, “Ồ, trùng hợp nhỉ, cùng trường với em đấy.”

Trần Lãng thấy từ miệng chị Tôn bay ra ba chữ.

Kiều Tư Uyển.

“Kiều Tư Uyển?”

“Chà, quen thật à.” Chị Tôn chỉ thuận miệng nói, không ngờ đối phương phản ứng khá lớn.

Chị ấy nói: “Phòng Hành chính đấy, đã quen thì tan ca có thể xuống dưới ôn chuyện cũ.”

Nói rồi, chị Tôn nở nụ cười tọc mạch, vỗ vai Trần Lãng, “Xinh lắm, hợp với em đấy.”

 

-

 

Buổi trưa Kiều Tư Uyển gọi đồ ăn ngoài cho Tạ Cẩn Châu.

Trong lúc chờ Mạnh Manh Manh ăn xong, cô không yên tâm, gọi điện cho máy dự phòng ở nhà.

Mất trí nhớ không thay đổi giọng nói của người đàn ông.

Trong điện thoại, giọng từ tính trầm thấp vang lên.

“Uyển Uyển.”

Kiều Tư Uyển chợt phát hiện, giọng người đàn ông này cũng khá hay, chỉ là cô chưa quen giọng nói ấy gần sát tai, lại còn gọi tên thân mật riêng tư của mình.

Vô thức dịch điện thoại ra xa, dừng một giây, mới đáp: “Anh ăn trưa chưa?”

“Ừm.”

Câu trả lời ngắn gọn.

Kiều Tư Uyển lại im lặng hai giây.

Cô thấy người đàn ông trong điện thoại quá yên tĩnh, không như lúc đối diện cô hay bám người.

Hay nói đúng hơn là, tâm trạng không đủ cao.

“Được rồi, tôi cúp máy đây.”

“Uyển Uyển…”

Tạ Cẩn Châu gọi cô lại, ngăn động tác chuẩn bị cúp máy.

Cô cau mày, nhẹ nhàng “Hửm?” một tiếng.

“Em… bao giờ về?”

“Bây giờ mới trưa, phải tối, tôi tan làm sẽ về ngay, anh ngoan nhé.”

“Uyển Uyển, nhà trống lắm.”

Kiều Tư Uyển không trả lời.

Chỉ nghe đầu kia tự nói tiếp.

“Cũng rất yên tĩnh.”

“Chậu cây xanh ở phòng khách có vài lá héo, anh không biết phải chăm thế nào.”

“Nó cần em…”

“Anh cũng cần…” em.

“Tôi biết rồi, tôi đã nói sẽ về sớm mà.” Kiều Tư Uyển vội ngắt lời anh, cúp máy.

Âm thanh bên tai đột ngột dừng lại.

Tâm trạng bị kéo theo, lâu không lắng xuống.

Đối diện, Mạnh Manh Manh ngồi gần, nghe đại khái cuộc đối thoại trong điện thoại của Kiều Tư Uyển.

Cô ấy ngước mắt, tùy tiện hỏi: “Bạn trai cô dính người thế à?”

Kiều Tư Uyển cũng không biết giải thích thế nào, căn bản đây không phải bạn trai, đành im lặng, coi như mặc nhận.

Mạnh Manh Manh lại nói: “Bạn trai cô giọng hay thật, còn hơi quen, giống… giống Tổng giám đốc Tạ của tụi mình.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn