Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nhặt Được Chồng Cũ Mất Trí Nhớ, Anh Lại Yêu Tôi Lần Nữa > Chương 80

Chương 80

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80: Eo cũng phải kiểm tra sao?

 

Không khí tĩnh lặng vài giây.

 

Cả hai không nói thêm lời nào, nhưng cũng chẳng ngủ, vẫn giữ nguyên tư thế Tạ Cẩn Châu vừa trở mình đè lên người cô.

 

Tạ Cẩn Châu cụp mắt, trong đồng tử đầy ắp gương mặt của người bên dưới.

 

Kiều Tư Uyển hơi nghiêng đầu, ánh mắt đặt ở chỗ khác.

 

Đầu óc cô chỉ nghĩ, sao người này còn chưa chịu xuống?

 

Phải để cô mở miệng nhắc à?

 

Nhưng quả thật cô đã lạnh nhạt với anh quá lâu, giờ lại đuổi người đi, hình như không tốt lắm.

 

Nhưng nếu không nhắc, cô sắp không chịu nổi mất rồi, nặng chết đi được.

 

Kiều Tư Uyển đang thả hồn đi quá xa, bỗng nghe tiếng đàn ông khẽ rơi xuống từ trên đỉnh đầu.

 

“Uyển Uyển…”

 

Giọng nói ấy trong đêm tĩnh lặng nghe đặc biệt khàn.

 

“Hả?”

 

Kiều Tư Uyển quay đầu lại, đột nhiên chạm phải đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông.

 

Tạ Cẩn Châu khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt đăm đăm nhìn cô, môi mím chặt nhưng chẳng nói gì thêm.

 

Mấy ngày nay, tuy cô ngại anh bị thương ở lưng, không cho làm chuyện thân mật, nhưng bình thường cũng có vài lần không chịu nổi sự dai dẳng của Tạ Cẩn Châu, để mặc anh hôn vài lần.

 

Chỉ là cô luôn giữ chừng mực, không giao lưu sâu hơn.

 

Trong ánh mắt đối diện, Tạ Cẩn Châu không nói gì, nhưng Kiều Tư Uyển cảm nhận được.

 

Vành tai cô hơi đỏ, nhỏ giọng lúng búng hỏi nhanh một câu, “Lưng anh khỏi chưa?”

 

“Ừm.”

 

Kiều Tư Uyển chẳng còn tin lời người đàn ông này nói vào lúc như thế nữa.

 

“Vậy em kiểm tra một chút.”

 

Cô vừa đề nghị, Tạ Cẩn Châu lập tức ngoan ngoãn làm theo.

 

Tạ Cẩn Châu hơi nhổm người dậy, lồng ngực đang áp sát tách ra một khoảng nhỏ, anh vén gấu áo ngủ lên, để lộ một đoạn eo săn chắc với cơ bụng rõ nét.

 

Trong phòng tuy tối, nhưng đèn ngủ vẫn sáng, chẳng đến nỗi tối như mực.

 

Kiều Tư Uyển nhìn thấy cơ bụng của người đàn ông, dưới ánh sáng mờ ảo, những đường nét thật mượt mà và đẹp đẽ.

 

Cô tưởng Tạ Cẩn Châu sẽ đứng dậy, quay lưng lại cho cô xem.

 

Giây tiếp theo, cô bị anh nắm lấy cổ tay đang ở bên hông, kéo không nói lời nào, đặt lên tấm lưng trần của anh.

 

“Anh, anh…”

 

“Sờ thử xem, còn sưng không?”

 

Đầu ngón tay chạm vào làn da, dường như bị bỏng, cô theo bản năng co ngón tay lại, rồi rút cổ tay ra, nhưng đã bị người đàn ông nắm chặt trong lòng bàn tay.

 

“Em chưa sờ thấy.”

 

Kiều Tư Uyển cắn môi, ngừng vài giây.

 

Cuối cùng, cô vẫn áp lòng bàn tay lên.

 

Nhìn thấy được, cô có thể xác định chính xác vị trí.

 

Nhưng lưng là vùng mù, lại qua mấy ngày rồi, cô chẳng còn nhớ chỗ nào, chỉ có thể liên tục di chuyển tay, dựa vào cảm giác để tìm khối sưng đỏ hơi nhô lên kia.

 

Chẳng cảm thấy gì, dần dần, chỉ phát hiện ra làn da dưới tay càng lúc càng nóng, càng lúc càng dễ sờ.

 

Theo lòng bàn tay như nghiện mà di chuyển đến vùng eo săn chắc của người đàn ông, cuộc kiểm tra này dần dần đổi vị.

 

Giọng Tạ Cẩn Châu trầm khàn xuống.

 

“Eo cũng phải kiểm tra sao?”

 

Bị vạch trần thẳng thừng, mặt Kiều Tư Uyển đỏ bừng, cô rút tay về nhanh chóng, nhưng giữa đường đã bị người đàn ông chụp lại, năm ngón tay luồn vào kẽ tay cô, siết chặt.

 

Tạ Cẩn Châu đột ngột ghì người xuống, hôn lên.

 

Trong phòng ngủ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng ma sát nhẹ của vải vóc. Bị kiềm chế quá lâu, một khi buông thả, kết quả là đối phương mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trước đây. Kiều Tư Uyển thở không ra hơi trong những khoảng nghỉ của nụ hôn.

 

Cảm thấy môi hơi sưng lên, đôi môi ấy liền dời chỗ, từ bờ môi lưu luyến đến dái tai.

 

Hơi thở nóng rực đốt lên một vùng lửa, mang theo sự xâm lược khiến cả người cô mềm nhũn, tan chảy.

 

Giữa chừng, Tạ Cẩn Châu dừng động tác, hơi nhổm dậy, với tay kéo ngăn kéo bên giường.

 

Chỉ là tiếng lục tung vang lên vài tiếng rồi khựng lại.

 

Kiều Tư Uyển không hiểu, nghiêng đầu nhìn sang.

 

Thấy vẻ mặt phức tạp khó tả của người đàn ông, cô hỏi một câu, giọng hơi ngọng nghịu, “Sao thế?”

 

Tạ Cẩn Châu nhìn sang, “Hết rồi.”

 

Hết rồi? Mắt Kiều Tư Uyển lập tức mở to.

 

Cô nhớ, lúc Tạ Cẩn Châu mua cả túi to ở siêu thị, cô từng lo không biết dùng đến bao giờ, thế mà hai người họ dùng kiểu gì mà nhanh hết thế.

 

Không không.

 

Kiều Tư Uyển nói: “Hôm em chuyển đến rõ ràng còn mang sang, gần đây chúng ta cũng có dùng đâu.”

 

“Ừm.” Tạ Cẩn Châu lại nhìn vào ngăn kéo, “Cái đó thì có, nhưng size nhỏ quá, anh thử mấy lần trước rồi, đều không ổn.”

 

Kiều Tư Uyển che mặt.

 

Giọng cô hơi nghẹt từ kẽ tay truyền ra, “Hôm nay muộn quá rồi, thôi đi, mai tính.”

 

Kiều Tư Uyển nghe anh nói, “Cũng ổn, chưa muộn lắm, anh bảo Tiểu Ngô mua giúp chúng ta ít về.”

 

“Không được!!”

 

Kiều Tư Uyển từ chối không chút do dự.

 

Tối muộn thế này, giờ này mua thứ đó, thằng ngốc cũng biết để làm gì.

 

Áp lực công việc lớn, cô thừa nhận, ngoại hình ưu tú của Tạ Cẩn Châu và tinh thần hết lòng hầu hạ cô, rất giải tỏa.

 

Nhưng cô cũng không đến mức gấp gáp thành ra thế này.

 

“Vậy anh tự xuống mua.”

 

Thôi được, Kiều Tư Uyển phát hiện, người gấp là Tạ Cẩn Châu.

 

Cô hôn lên má anh, dỗ dành người đàn ông đang thèm khát, “Tối nay thôi, mai đi.”

 

Chỉ thấy Tạ Cẩn Châu hơi cụp mắt, môi mỏng mím chặt, dường như đang suy nghĩ gì đó.

 

Mãi đến khi Kiều Tư Uyển hỏi anh, anh mới ngước mắt nhìn cô.

 

Kiều Tư Uyển nghiêng đầu khó hiểu, nghe anh cẩn thận hỏi: “Anh không có kinh nghiệm, kỹ thuật chắc cũng tệ, có phải em… không thích ở bên anh không?”

 

Bộ dạng nhạy cảm đáng thương.

 

Kiều Tư Uyển bỗng nhiên không nỡ.

 

“Không, không có mà, em có nói không thích đâu, mà em cũng có kinh nghiệm gì đâu, bọn mình kẻ tám lạng người nửa cân, em chỉ thấy muộn quá rồi, cố tình ra ngoài một chuyến không cần thiết…”

 

Người đàn ông không động lòng, dường như buồn bã tự ti đến cùng cực.

 

Kiều Tư Uyển dỗ đến cuống lên, “Thế này đi, chúng ta gọi đồ ship, ship được chứ?”

 

Tạ Cẩn Châu nghĩ một lát, “Cách đây không xa có siêu thị, đi về hai mươi mấy phút, còn ship, giờ này, ít nhất cũng phải nửa tiếng trở lên.”

 

Kiều Tư Uyển sửng sốt, giọng không khỏi cao lên, “Anh nửa tiếng cũng không đợi được à?”

 

Nhận được ánh mắt cụp xuống của người đàn ông sau khi bị mắng, Kiều Tư Uyển hết cách với anh, “Được được được, anh đi, anh đi mua, là em không đợi được, sốt ruột lắm rồi, được chưa?”

 

-

 

Tạ Cẩn Châu ra khỏi phòng vài phút rồi.

 

Kiều Tư Uyển vẫn còn nghĩ về bộ dạng ấm ức đáng thương của người đàn ông ban nãy.

 

Lời Giang Oánh Oánh nói hồi đó đúng, cô đúng là hết cách với chó nhỏ, dù là loại chó nhỏ giả hiệu.

 

Dừng giữa chừng không chỉ Tạ Cẩn Châu khó chịu, Kiều Tư Uyển cũng không thoải mái lắm.

 

Cô không định cứ nằm trên giường chờ người.

 

Hỏi một câu biết Lâu Tâm Nguyệt ở dưới nhà, cô định xuống lầu để tiêu hao năng lượng.

 

Quần áo từ nãy đã bị Tạ Cẩn Châu kéo đến chẳng còn bao nhiêu, Kiều Tư Uyển mặc lại, chỉnh tề, đi dép lê, xuống lầu.

 

Lâu Tâm Nguyệt vẫn ở phòng khách chơi đấu trâu với Tư Điềm và Tiểu Ngô mấy người.

 

Lúc Kiều Tư Uyển xuống cầu thang, giọng mấy người vọng ra.

 

“Lâu tiểu thư, thật sự không thể chơi nữa, Tạ tiên sinh mà thấy sẽ nói chúng em mất.”

 

“Không sao đâu, anh em bây giờ tính tình tốt lắm, đừng nói đấu trâu, đấu gà anh ấy cũng chẳng nói gì đâu.”

 

“Lâu tiểu thư, đừng đùa nữa… Ván này, ván này thôi được không ạ?”

 

“Sợ gì chứ, ban nãy anh em chẳng thấy các cậu chơi rồi à, cũng có nói gì đâu…”

 

“Tâm Nguyệt?” Kiều Tư Uyển khẽ gọi một tiếng ở đầu cầu thang.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn