Chương 91: Gửi sủi cảo
Diệp Thịnh Niên không để ý lời cô, chỉ nói: “Chắc cô cũng từng nói rồi, cô không hứng thú với Tạ Cẩn Châu.”
Kiều Tư Uyển không đáp lại nữa.
Im lặng một lúc, cô đột nhiên đứng dậy.
Bước mấy bước tới thùng rác, tiện tay ném cái bánh kem vào trong.
Diệp Thịnh Niên đứng dậy, tay đút túi quần, chậm rãi bước tới gần: “Đi thôi, đưa cô đi uống rượu, giải sầu.”
“Không đi.”
Kiều Tư Uyển từ chối.
Lý do rất đơn giản, áp lực lớn thì uống cũng được, chứ thất tình mà uống rượu, nghe có vẻ hơi thảm.
Lỡ mà say rượu làm loạn lên.
Vừa điên vừa thảm.
Cô không nói chuyện với Diệp Thịnh Niên nữa, viện cớ về nhà, nhưng thực ra đến một khách sạn gần đó thuê phòng qua đêm.
-
Sáng hôm sau.
Kiều Tư Uyển đến công ty như thường lệ.
Ở cửa, tình cờ gặp Mạnh Manh Manh đã đến từ sớm.
Mạnh Manh Manh vẫy tay chào cô, rồi nhanh chân bước tới trước mặt.
Kiều Tư Uyển cười: “Hôm nay đến sớm thế?”
Không trách cô hỏi vậy, Mạnh Manh Manh ở xa, giờ cao điểm lại tắc đường, cô ấy luôn đến công ty đúng giờ, Kiều Tư Uyển chưa thấy cô ấy tích cực thế bao giờ.
Mạnh Manh Manh rướn đầu lại gần, nhỏ giọng buôn chuyện: “Còn không phải tại…”
Mạnh Manh Manh đột nhiên mím môi, câu chuyện phiếm đứt ngang.
“Gì cơ?” Kiều Tư Uyển còn đang ngơ ngác.
“Thông báo hôm nay họp sớm, trước tám giờ phải gửi tài liệu vào hòm thư của tôi.”
Người đàn ông cách đó nửa bước, theo sau là trợ lý bước nhanh, vừa đi vừa đáp lời ông chủ.
Giọng trầm thấp, vô cùng quen tai.
Trong tầm mắt, bóng dáng cao lớn cũng quen thuộc.
Bộ vest đen thẳng thớm, bước chân thong dong, từng tiếng giày da đạp lên sàn nhà vang lên đều đặn.
Cô ngước lên.
Tạ Cẩn Châu với mái tóc chải chuốt gọn gàng, mặc bộ vest cắt may sắc sảo, gọng kính vàng mảnh trên sống mũi phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo, che đi nốt ruồi mà cô quen thuộc nhất, ánh mắt sau lớp kính lạnh nhạt.
Kiều Tư Uyển theo bản năng nghiêng người.
Bóng dáng ấy không dừng lại, lướt qua người cô, như thể cô chỉ là một người qua đường không quan trọng.
Đây là lần gần anh nhất kể từ khi anh hồi phục.
Gần đến mức cô ngửi rõ thứ hương thơm thanh lạnh của tuyết tùng tỏa ra từ cơ thể lạnh lẽo ấy.
Không còn là mùi sữa tắm quen thuộc của cô nữa.
Hoàn toàn xa lạ, từ đầu đến chân.
Khoảnh khắc ấy, Kiều Tư Uyển chợt nhận ra, câu nói “Tạ Cẩn Châu này không phải Tạ Cẩn Châu mà cô thích” giờ đây đã trở nên chân thực đến thế.
Mạnh Manh Manh lén nhìn bóng lưng người đàn ông khuất xa, rồi lại dí sát vào tai Kiều Tư Uyển: “Tại vậy đó. Mấy hôm trước Tổng giám đốc Tạ về nước, nghe nói không quen giờ giấc nên nhập viện mấy ngày. Hôm nay nhìn này, cái phong cách nhanh như chớp thế này, chẳng giống người ốm đau chút nào.”
Kiều Tư Uyển “ừ” một tiếng, giơ tay bấm thang máy.
-
Buổi sáng, Kiều Tư Uyển ngồi trước máy tính.
Phía dưới màn hình, một bản đơn xin nghỉ việc được thu nhỏ.
Bắt cô ngày ngày nhìn gương mặt từng nói đủ lời yêu thương, giờ đây lạnh lùng như người xa lạ lướt qua trước mắt, thật sự quá giày vò.
Vì tinh thần trách nhiệm với đồng nghiệp, cô gắng hoàn thành nốt những dự án mình đang phụ trách, cả ở Tố Niệm lẫn Thịnh Vũ.
Gần đến giờ nghỉ trưa, Mạnh Manh Manh từ trên lầu hối hả chạy xuống, kéo ghế ngồi phịch xuống.
Nghỉ vài giây, cô ấy lén dịch lại gần Kiều Tư Uyển.
Mạnh Manh Manh than thở: “Tổng giám đốc Tạ sau khi về nước, cảm giác càng người lạ tránh xa hơn. Lúc nãy lên nghe Châu Mỹ phòng thiết kế nói, sáng nay trong phòng họp, Tổng giám đốc Tạ nổi trận lôi đình, đáng sợ lắm.”
Kiều Tư Uyển quay đầu nhìn cô ấy.
“Hình như là bản kế hoạch đáng lẽ cuối tháng trước phải nộp, mà giờ giữa tháng này rồi, cấp dưới vẫn cứ sửa đi sửa lại, chẳng nộp lên được.”
“Nhưng cũng dễ hiểu mà, lúc Tổng giám đốc Tạ vắng mặt, mọi người khá lơi lỏng, kéo theo tiến độ công việc chậm lại.”
Nói xong, Mạnh Manh Manh vỗ ngực thở phào: “May mà chúng ta không phải lãnh đạo, không phải đối mặt với chất vấn tận xương tủy của Tổng giám đốc Tạ, không thì tôi xin nghỉ việc ngay tại chỗ.”
Mạnh Manh Manh nói một tràng, nhưng không thấy đồng nghiệp hùa theo.
Quay sang nhìn, cô ấy tinh mắt thấy lướt qua màn hình Kiều Tư Uyển có đơn xin nghỉ việc.
Cô ấy trợn mắt, kinh ngạc: “Tư Uyển, cậu định nghỉ việc hả???”
Đối diện, chị Vân vừa đi tới.
Kiều Tư Uyển liếc thấy, đưa tay ra hiệu “suỵt” với Mạnh Manh Manh.
Nhưng không kịp nữa, chị Vân đã nghe thấy.
Bấy lâu nay ở cạnh nhau, chị Vân thực sự coi cô gái trẻ này như tâm phúc của mình. Xinh đẹp, không kiêu căng, giao việc gì cũng chưa từng khiến chị phải lo lắng. Giờ nghe cô ấy muốn nghỉ, cảm giác còn khó chấp nhận hơn cả bị sếp sa thải.
Chị Vân vừa an ủi vừa dò hỏi.
Nhưng nếu đối phương đã nhất quyết im lặng, chị có nói bao nhiêu cũng vô ích.
Cuối cùng, chị Vân chỉ thở dài, bảo cô về suy nghĩ kỹ rồi hãy nộp.
-
Mấy hôm nay quán sủi cảo ế ẩm, vợ chồng Kiều Cương nhận thêm vài đơn hàng bên ngoài, là suất ăn cho nhân viên công ty đi teambuilding, địa chỉ trùng hợp ngay gần Thịnh Vũ.
Đèn đỏ, Kiều Cương dừng xe trước vạch sang đường.
Qua cửa kính xe, ông nhìn tòa nhà không xa, trầm ngâm vài giây.
Kiều Cương bỗng đập vô lăng, quay sang vợ nói: “Mới nhớ ra, hôm qua là sinh nhật Tạ Cẩn Châu. Cái con bé Uyển này cũng không nhắc chúng ta, còn bảo muốn gói sủi cảo cho nó, giờ quên sạch rồi.”
Vợ chồng Kiều Cương không phải người hay để ý mấy tin tức thương mại này.
Nhưng trên báo có tên bạn trai của con gái, không khỏi quan tâm thêm chút.
Cũng từ báo chí biết được, Tạ Cẩn Châu sau khi hồi phục đã chính thức trở lại Thịnh Vũ làm việc.
Thực ra, đến nay Kiều Cương vẫn chưa gật đầu đồng ý chuyện hai đứa.
Chỉ nói, tùy duyên, thuận theo tự nhiên.
Tức là không thừa nhận cậu ta là con rể.
Nhưng chuyện đã hứa làm sinh nhật cho đứa nhỏ, một chuyện là một chuyện, Kiều Cương không muốn nuốt lời.
Nhớ lại hôm đó Tạ Cẩn Châu háo hức chờ sủi cảo của hai ông bà.
Lại nhìn tòa nhà kia, hai người đồng lòng.
Nhân lúc trước giờ nghỉ trưa mang qua cho cậu ta, coi như không phụ lời hứa với Tạ Cẩn Châu.
Bước vào công ty, Kiều Cương xách hộp cơm ra quầy lễ tân, nói là mang sủi cảo cho cậu Tạ.
Cô lễ tân ngẩn ra: “Cậu… Tạ?”
Trong công ty họ Tạ, cô lễ tân nghĩ mãi chỉ có mỗi Tổng giám đốc Tạ, nhưng ngày thường toàn nghe Tổng giám đốc Tạ này Tổng giám đốc Tạ kia, chưa bao giờ nghe chữ Tạ trước còn thêm chữ “cậu” nghe có vẻ tếu táo thế.
Kiều Cương gật đầu: “Ừ, Tạ Cẩn Châu, cứ nói là chú Kiều gửi cho nó.”
Hai ông bà còn phải đi giao hàng, nói xong liền đi.
Để lại hai cô lễ tân nhìn nhau.
Lần đầu đi làm nhận nhiệm vụ kỳ lạ thế này, nhưng lại sợ người ta là họ hàng gì của Tổng giám đốc Tạ, hai người oẳn tù tì xong, người thua phải liên hệ trợ lý Giang Thư của Tạ Cẩn Châu.
“Trợ lý Giang, có người gửi cho Tổng giám đốc Tạ hai phần sủi cảo.”
“Nộp biểu? Nộp biểu gì?”
Cô lễ tân nói rõ từng chữ: “Sủi – cảo – sủi cảo nước.”
Giang Thư cũng ngẩn ra, dịch điện thoại ra xa, ánh mắt rối rắm nhìn về phía ông chủ đang ngồi trước bàn làm việc.
“Tổng giám đốc Tạ, lễ tân nói có người gửi cho anh hai phần… sủi cảo nước, à, bảo là chú Kiều gửi cho anh.”
Tạ Cẩn Châu khựng lại, từ từ ngước lên.
Ánh mắt dừng trên mặt trợ lý.
Giang Thư bị anh nhìn đến nỗi yết hầu lăn lên lăn xuống.
Anh ta không đoán được ông chủ đang nghĩ gì, chỉ thấy anh im lặng như đang suy tư, vội nói thêm: “Tổng giám đốc Tạ, để tôi bảo người mang lên.”
Nghe vậy, Tạ Cẩn Châu thu lại tầm mắt, cúi mắt, đôi mắt lại dừng trên bảng báo cáo chi chít số liệu, bình thản nói: “Không cần, bảo họ tự xử lý đi.”
Giang Thư gật đầu.
Chuyển lời nguyên văn cho lễ tân.
-
Chị Vân để giúp Kiều Tư Uyển giải tỏa tâm trạng, bảo cô chạy việc gần đó. Lúc về, vừa lúc lỡ mất bố mẹ.
Đi ngang qua cửa, Kiều Tư Uyển tinh mắt phát hiện túi “Sủi cảo Hứa Ký” quen thuộc trên bàn lễ tân.
Ở một nơi không gần nhà, nhìn thấy túi đồ ăn của quán nhà mình.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Khóe môi Kiều Tư Uyển bất giác cong lên, bắt chuyện: “Mọi người cũng ăn ở đây à?”
