Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nhặt Được Chồng Cũ Mất Trí Nhớ, Anh Lại Yêu Tôi Lần Nữa > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97: Tổng giám đốc Tạ đâu rồi? Là xe gì?

 

Trên tầng, phòng thiết kế, Giám đốc Dương sau khi quay về thì tứ phía khen ngợi Kiều Tư Uyển không ngớt.

Đối tượng chính là Diệp Thịnh Niên.

 

“Cô Kiều Tư Uyển này đúng là không tồi.”

 

Trong công ty, giữa hai bộ phận do công việc khác nhau, khó tránh khỏi xích mích lớn nhỏ, thực ra không hề hòa thuận như bề ngoài.

 

Giám đốc Dương không ngờ, Kiều Tư Uyển lại có thể mang danh phòng Hành chính mà đứng ra nói đỡ cho phòng Thiết kế.

Đó hoàn toàn là việc chẳng được lợi lộc gì.

Huống chi, đối mặt lại là Tạ Cẩn Châu – người mà ngay cả bà còn thấy ngại.

 

Cái dũng cảm không chút e sợ ấy, lúc bà có mặt, trong lòng chỉ còn một câu “trâu non không sợ hổ”.

 

Diệp Thịnh Niên xoay ghế, ngẩng lên nhìn Giám đốc Dương: “Sao thế ạ?”

Giám đốc Dương kể sơ qua vài câu.

 

Cuối cùng, bà còn hỏi: “Có phải Kiều Tư Uyển trước đây học thiết kế không? Hay từng làm công việc liên quan đến thiết kế rồi?”

 

Diệp Thịnh Niên cười, gật đầu, rất tự nhiên nói ra trường cũ và chuyên ngành của Kiều Tư Uyển.

 

Giám đốc Dương ngạc nhiên đưa mắt nhìn về phía Trần Lãng.

“Cậu và Kiều Tư Uyển còn cùng trường đấy, sao chưa nghe cậu nhắc tới?”

“Hay là điều cô ấy sang bộ phận chúng ta luôn đi, để dưới tay Vu Thanh Tuyết, đúng là phí phạm.”

 

Những lời vừa rồi, Trần Lãng nghe hết vào lòng.

Đặc biệt là, thiết kế mà Kiều Tư Uyển bảo vệ có phần tham gia của anh ta.

 

Trần Lãng trong lòng dậy sóng ngàn trùng.

Suýt từ bỏ, nhưng trong lòng lại bừng lên hy vọng.

Thì ra, Kiều Tư Uyển vừa rồi không phải nói đỡ cho phòng Thiết kế.

Mà là tranh luận cho anh ta.

 

-

 

Buổi trưa ở căng tin.

 

Cùng với Mạnh Manh Manh và mấy đồng nghiệp thân thiết, từ miệng họ, Kiều Tư Uyển biết được Tạ Cẩn Châu sau khi ra khỏi phòng họp buổi sáng đã đi đâu.

 

“Đây là lần đầu tiên tớ thấy chú của Tổng giám đốc Tạ đến công ty đấy.”

 

Mạnh Manh Manh nói, ở dưới lầu tình cờ gặp chú của Tạ Cẩn Châu là Tạ Thái, hình như đến tìm cháu trai có việc.

 

Còn bảo, dù sắp năm mươi tuổi, nhưng dáng người và khuôn mặt chẳng suy suyển, toàn thân cơ bắp săn chắc toát lên vẻ mạnh mẽ, nhìn qua, quản lý vóc dáng còn hơn mấy cậu trai đôi mươi trong công ty.

 

Một đồng nghiệp bên cạnh còn lấy điện thoại ra, đặt ngang trên bàn, cho mọi người xem tấm ảnh cô chụp lén.

 

Mạnh Manh Manh rướn cổ nhìn, tặc lưỡi cảm thán: “Câu đấy nói thế nào nhỉ, Ferrari già rồi vẫn là Ferrari.”

 

Một đồng nghiệp khác gật đầu, rồi lại lắc.

“Cảm giác hơi nhiều mùi bác, tớ thấy Diệp Thịnh Niên kiểu đấy cũng được, trai trẻ mà, tràn đầy sức sống.”

“Bảo anh ta là Ferrari thì chưa đủ trải nghiệm, trẻ trung bộc lộ sắc bén, giống Lamborghini hơn?”

 

Mấy người cho rằng đồng nghiệp hình dung rất chuẩn.

 

“Thế Tổng giám đốc Tạ thì sao? Xe gì?”

 

Mấy người từ Porsche nói đến Maserati, lại từ Pagani vòng sang McLaren, vẫn chưa ra đáp án ưng ý.

 

Sau khi bàn tán, họ đưa mắt nhìn về Kiều Tư Uyển chỉ nghe không nói.

“Tư Uyển, hôm nay họp cậu chẳng phải gặp rồi à? Cậu ở gần đấy, cậu nói đi, xe gì xe gì.”

 

Trừ khi cần giao tiếp.

Kiều Tư Uyển sẽ không chủ động nhắc đến chuyện về Tạ Cẩn Châu.

Nhưng đã hỏi, cô cắn một miếng bánh mì nhỏ, nói: “Xe tải lớn.”

 

Đồng nghiệp nhìn nhau, không hiểu: “Người đàn ông chín chắn của quyền lực và kiềm chế?”

 

Kiều Tư Uyển lắc đầu.

“Chở hàng mà.”

“…”

“Ơ, ví von này có hơi…”

 

Không hài lòng thì cô còn ví von khác.

Kiều Tư Uyển: “Xe phun nước bên đường cũng được.”

 

Đồng nghiệp lại nhìn nhau, càng không hiểu.

Cũng được? Tốt chỗ nào?

 

Kiều Tư Uyển rất bình tĩnh phiên dịch.

“Bắn nước.”

“Rất bắn.”

 

-

 

Bảy giờ tối, trời đã tối hẳn.

 

Hôm nay Tạ Cẩn Châu kết thúc công việc sớm, anh dựa vào ghế sau, nhắm mắt, nhân lúc tài xế lái xe, dưỡng thần một lát.

 

Hôm nay Tạ Thái đến công ty tìm anh, không vì gì khác, chỉ đơn giản muốn anh về nhà một chuyến.

Gọi điện không nghe, nhắn tin không trả, chỉ có người chú ruột này đích thân lên mời, nếu anh còn từ chối thì thực sự không nể mặt.

 

Mục đích về nhà, là câu của ông cụ: “Cô con gái út của bố cuối cùng cũng rảnh, lần trước con vắng mặt, lần này thiếu ai cũng không được thiếu con.”

 

Tạ Mạn Lâm hồi còn đi học, vì ngoại hình xuất sắc, dáng người đẹp, đi trên đường bị đạo diễn phát hiện kéo đi làm diễn viên, cái nghề này vào là hơn hai mươi năm.

 

Ngày thường, chạy đông chạy tây các đoàn phim, không thường về Nam Đình.

 

Ông cụ Tạ gọi việc này lặp đi lặp lại là “một nhà sum họp”.

 

Nhưng “sum họp” này cũng thú vị, cả bữa tiệc mỗi người nói chẳng được hai câu, xã giao qua loa, đến khi ăn uống no say, người ta cũng tản đi, như kiểu miễn cưỡng đối phó bữa cơm đoàn viên.

 

Tạ Cẩn Châu chỉ vài miếng đã đặt đũa.

Không ngon miệng, thậm chí còn không bằng bữa sáng ăn sủi cảo.

 

Chỉ có Lâu Tâm Nguyệt nhân lúc mọi người không có mặt, ngồi phịch xuống bên cạnh anh hai mình.

 

Tạ Cẩn Châu dựa vào sofa, trên điện thoại vẫn đang xem gì đó, ánh sáng lạnh chiếu lên gò má góc cạnh, dưới gọng kính mảnh, chân mày hơi cau, khiến người càng thêm lạnh lẽo.

 

Lâu Tâm Nguyệt nuốt nước bọt, cô nhìn trái nhìn phải, mới rón rén lại gần nhỏ giọng: “Anh, giờ anh đã khỏi rồi, định bao giờ dẫn chị Tư Uyển về gặp mặt?”

 

Nghe vậy, chân mày Tạ Cẩn Châu khẽ động, nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên mặt em gái một lát, mới từ từ thu lại.

Không trả lời.

 

Lâu Tâm Nguyệt bỗng nhớ lại hồi anh trai còn ốm.

Lúc đó tuy cũng lơ cô, nhưng ít ra với chị Tư Uyển thì đầy hơi người, lại còn căng tràn sức ép muốn ăn tươi nuốt sống.

 

Cô lại hỏi: “Anh yên tâm, em giữ kín như bưng, anh không công khai, em một chữ cũng không nói thêm.”

 

Tạ Cẩn Châu vẫn lãnh đạm: “Không biết em nói gì.”

 

Lâu Tâm Nguyệt sững ra.

“Anh, anh…”

 

Chốc sau, cô chợt hiểu ra: “Hai người chia tay rồi?!”

 

Tạ Cẩn Châu cũng chẳng thèm liếc, chỉ cúi mắt lướt màn hình.

 

Lâu Tâm Nguyệt một hơi không thở nổi, trực tiếp nhảy dựng lên khỏi sofa: “Anh bạc tình bạc nghĩa!”

“Chị Tư Uyển chỗ nào anh không vừa ý? Sao anh nói chia là chia?!”

“Anh anh anh…”

“Dù sao em chỉ nhận chị Tư Uyển! Anh đừng hòng em gọi người khác là chị dâu!!!”

 

Lâu Tâm Nguyệt từng câu từng câu, mặt đỏ bừng, câu cuối cùng, người anh trai phong thái nhẹ nhàng trên sofa cuối cùng cũng có chút phản ứng.

Một câu không nặng không nhẹ: “Tùy em.”

 

Nhớ lại cặp đôi mình từng điên cuồng ship, cô tức điên lên, nổi khùng, bắt đầu nói năng hàm hồ.

“Quá đáng, suốt ngày ấn chị Tư Uyển vào tường hôn tới tấp, người ta đẩy anh xô anh, anh vẫn hôn hôn hôn không ngừng! Em còn tưởng anh thích anh yêu nhiều lắm, ai ngờ khỏe người ra là anh bạc tình bạc nghĩa! Em thấy anh hôn chán rồi không cần người ta nữa! Anh…”

 

Lời oán trách đột ngột im bặt, nhận được ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông hẹp dài, Lâu Tâm Nguyệt cũng nhận ra mình nói quá lời, chắc không ai thích bị người ta lén dòm ngó lúc đó, còn đem ra nói…

 

Không khí như đông cứng lại, cô nuốt nước bọt, cúi đầu không dám nhìn anh: “Anh…”

 

Một lát, lại không cam lòng và chột dạ nhỏ giọng giải thích: “Ai, ai bảo anh gấp đến nỗi không đóng cửa… Em đâu cố tình nhìn trộm hai người…”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn