Chương 28: Bị anh ta ăn sạch không còn một mống
Ngoài hành lang bệnh viện, Chúc Lệnh Du nghe điện thoại xong, lại trả lời vài tin nhắn.
Trả lời xong, cô ngẩng đầu lên thì thấy bác sĩ Tống Duy Tây.
Tống Duy Tây đến xem tình hình của Chúc Gia Diên.
Sau khi xem Chúc Gia Diên xong, anh ta lại ra ngoài nói chuyện với Chu Thành Hoán vài câu.
Trong phòng bệnh, Chúc Lệnh Du nói với Chúc Gia Diên: “Quên nói với con, anh ấy chưa tin hẳn.”
Chúc Gia Diên gật đầu, rõ ràng là đã nhận ra từ cuộc trò chuyện vừa rồi.
“Dễ tin thế thì không phải bố con rồi, còn phải đợi kết quả xét nghiệm ADN nữa.”
Thấy mặt cậu có vẻ mệt mỏi, Chúc Lệnh Du hỏi: “Con có muốn nghỉ một lát không?”
Chúc Gia Diên “ừ” một tiếng.
Đắp chăn cho Chúc Gia Diên xong, Chúc Lệnh Du rời khỏi phòng bệnh.
Ngoài hành lang, Tống Duy Tây không còn ở đó, Chu Thành Hoán đứng ở đằng kia, áo sơ mi đen quần tây xám, dáng người gọn gàng bắt mắt.
Trước mặt anh còn có một cô gái trẻ, hình như đang bắt chuyện với anh.
“Anh đẹp trai, anh có bạn gái chưa? Cho em xin wechat được không?”
Giọng Chu Thành Hoán nhạt nhẽo, pha chút tùy tiện không để tâm: “Hôm nay vừa có thằng con trai.”
Cô gái kia ngạc nhiên “à” một tiếng, cười nói: “Mừng được quý tử, chúc mừng chúc mừng.”
Chúc Lệnh Du: “…”
Chắc là không ngờ mình lại bắt chuyện với một ông bố đi đẻ, cô gái trẻ xấu hổ bỏ đi nhanh chóng.
Chúc Lệnh Du ngẫm lại câu “mừng được quý tử”, một lúc sau mới buồn cười, khóe miệng vừa nhếch lên thì Chu Thành Hoán quay người lại.
Chúc Lệnh Du khựng lại, kéo khóe miệng xuống.
Cô vừa nhìn Chúc Gia Diên xong, bây giờ nhìn Chu Thành Hoán, thấy hai người giống hệt nhau.
Lúc nãy cô cũng không hỏi, không biết họ nói gì, Chúc Gia Diên có nói linh tinh gì không.
Ánh mắt chạm nhau, Chúc Lệnh Du tự nhiên thấy hơi gượng gạo, đưa mắt nhìn cây xanh phía sau anh, nói: “Gia Diên bây giờ không sao rồi, em ở đây là được. Lát nữa bạn học của em đến.”
Lúc nãy Thôi Thấm gọi điện hỏi thăm tình hình của Chúc Gia Diên.
Biết Chúc Gia Diên đã chuyển sang phòng bệnh thường, cô ấy nói sẽ cùng Kha Tây đến thăm.
Họ đến thì Chu Thành Hoán không tiện ở lại, nếu không rất khó giải thích thân phận của anh.
Tối qua đưa cô đến thì còn dễ giải thích, nhưng ở lại đây cả đêm thì không phải quan hệ bình thường nữa rồi.
Chu Thành Hoán nghe xong không nói gì.
Chúc Lệnh Du lại nói: “Còn chỗ Nguyệt Lang –”
Chu Thành Hoán: “Tôi sẽ nói với nó.”
Hôm nay thứ bảy, Lục Nguyệt Lang đang ngủ nướng.
Bị điện thoại đánh thức, Lục đại tiểu thư rất khó chịu.
Cô không thèm mở mắt, mò được điện thoại bắt máy, giọng bực bội hỏi: “Ai đấy?”
“Đang ngủ à?”
Nghe thấy giọng này, Lục Nguyệt Lang sững lại, sau đó lập tức đổi giọng: “Cậu ơi, sao cậu có thời gian gọi cho cháu thế?”
Đầu dây bên kia có tiếng còi xe, cô lại quan tâm hỏi thêm một câu: “Cậu ở ngoài à.”
“Nếu có ai hỏi, cháu cứ nói tối qua cháu ở bệnh viện, cậu và chị Lệnh Du đến thăm cháu.” Trong điện thoại, Chu Thành Hoán nói ngắn gọn.
“Chị Lệnh Du?” Lục Nguyệt Lang nhất thời chưa kịp phản ứng.
Cô nghĩ vài giây, mắt bỗng nhiên mở to, đầy vẻ kinh ngạc, tò mò, không thể tin nổi.
!!!
“Tối qua cậu và chị Lệnh Du ở cùng nhau??”
Lục Nguyệt Lang ngồi dậy, áp điện thoại vào tai, “Sao hai người lại ở cùng nhau?”
Còn bảo cháu che giấu nữa!
“Hai người –”
Chị Lệnh Du đã có hôn phu rồi mà!
Điện thoại bỗng nhiên có thông báo.
Lục Nguyệt Lang cúi xuống, mở ra xem.
Là tin nhắn báo tiền vào tài khoản ngân hàng.
Lục Nguyệt Lang đếm số số không phía sau, mắt sáng lên.
Cô lại áp điện thoại vào tai, thu lại tất cả sự kinh ngạc và tò mò, trở nên ngoan ngoãn: “Vâng ạ cậu. Tối qua cháu bị viêm dạ dày cấp tính phải vào viện, cậu và chị Lệnh Du đến thăm cháu, như thế được không ạ?”
**
Chúc Gia Diên chuyển vào phòng bệnh thường, sau khi theo dõi thì rất ổn định, không có biến chứng, vốn dĩ chủ nhật có thể xuất viện, nhưng Tống Duy Tây sắp xếp cho cậu kiểm tra thêm nên thời gian xuất viện dời sang thứ hai.
Sáng thứ hai Chúc Lệnh Du học kín tiếng, chiều cũng có hai tiết học chung, không kịp đến đón Chúc Gia Diên xuất viện.
“Không cần đón con, mai con tự về là được. Mẹ yên tâm đi học đi.” Chúc Gia Diên nói.
Chúc Lệnh Du vẫn hơi lo.
Đang lúc cô nghĩ có nên nhờ ai giúp không, thì chợt nghĩ đến Chu Thành Hoán.
Là bố của Chúc Gia Diên, anh ta nên góp một phần công sức chứ.
Sau khi Chúc Gia Diên chuyển vào phòng bệnh thường, tình trạng rất tốt, tối qua đã không cho Chúc Lệnh Du ở lại trông.
Mai Chúc Lệnh Du có tiết tám giờ sáng, Chúc Gia Diên cũng sớm giục cô về.
Từ bệnh viện về nhà, Chúc Lệnh Du lật wechat tìm nhóm đi chơi lần trước, bấm vào danh sách thành viên.
Những người trong nhóm cô đều kết bạn, chỉ trừ Chu Thành Hoán.
Cô bấm vào avatar của anh từ danh sách thành viên.
Nickname wechat của anh là “Cyrus”, chắc là tên tiếng Anh của anh.
Lần Lục Nguyệt Lang uống say, Chúc Lệnh Du ngồi xe anh, nghe thấy anh gọi điện thoại có người gọi anh như thế.
Avatar của anh là một vùng tuyết trắng xóa, trên đó có một dãy dấu chân động vật, chắc là của mèo.
Dấu chân phía dưới ảnh còn rất rõ ràng, như những bông hoa hoàn chỉnh, lên đến phía trên thì dấu chân loạn xạ. Chỉ một tấm ảnh, đã có thể thấy được quỹ đạo hành động của con mèo đó, từ bình thường đến hoảng loạn, đi loạng choạng, bước chân lộn xộn.
Cũng khá thú vị.
Nhưng nếu là con mèo đó, chắc sẽ mắng anh thiếu đức, lấy kiểu ảnh này làm avatar.
Chúc Lệnh Du kết bạn với anh.
Tin nhắn xác nhận gửi đi chưa được bao lâu, đối phương đã đồng ý.
Chúc Lệnh Du định nói thẳng, soạn tin nhắn: 【Mai Gia Diên xuất viện, tôi phải đi học, anh có thể đến đón được không.】
Tin nhắn soạn xong, định bấm “gửi”, đầu ngón tay cô dừng lại.
Kết quả xét nghiệm ADN chưa ra, nếu người này không muốn đi thì sao.
Thế là cô xóa dòng chữ đầy tính thương lượng trong ô nhập, soạn lại.
Mới gõ được vài chữ, trên đầu khung chat hiện ra dòng chữ “Đối phương đang nhập…”
Điện thoại “ù ù” rung lên.
Chu Thành Hoán: 【?】
Ngón tay Chúc Lệnh Du khựng lại.
Cô vừa định tiếp tục gõ, đối phương đã gọi điện thoại voice qua.
Chúc Lệnh Du bắt máy, áp điện thoại vào tai.
Giọng lười biếng của Chu Thành Hoán vọng ra: “Bài văn của cô viết xong chưa?”
“…”
Chưa kịp để Chúc Lệnh Du lên tiếng, đối phương lại hỏi: “Thằng nhóc đó mai xuất viện à?”
Cái gì mà “thằng nhóc đó”.
Chúc Lệnh Du nói: “Mai tôi phải đi học không kịp đến bệnh viện, anh đến đón Gia Diên đi.”
Cô cố tình dùng giọng khá cứng rắn, như thông báo cho anh.
Nhưng đối phương không lập tức trả lời.
Trong khoảng im lặng ngắn ngủi này, khí thế của Chúc Lệnh Du lập tức yếu đi.
Lúc cô chuẩn bị mở miệng lần nữa, đối phương trả lời một chữ: “Được.”
Nhẹ bẫng, chậm rãi, như đang trêu cô.
“…”
Chúc Lệnh Du khó mà không nghi ngờ anh cố ý.
“Vậy mai anh đến bệnh viện đón nó, rồi đưa nó về là được.”
Cũng không có gì khác để nói nữa.
“Tôi cúp máy đây.”
**
Hôm sau, thứ hai.
Sáng họp xong, Tạ Nghĩ Sâm đến văn phòng tìm Chu Thành Hoán.
Anh ta cũng không gõ cửa, đi vào ngồi xuống đối diện Chu Thành Hoán, dựa vào lưng ghế quan sát anh.
Chu Thành Hoán không ngẩng đầu, giọng điệu rất ngông: “Rảnh thì đi rót cho tôi cốc nước.”
“…”
Tạ Nghĩ Sâm đương nhiên không rảnh.
“Tối thứ sáu anh hỏi tôi có quen bác sĩ bệnh viện A không để làm gì?”
Tống Duy Tây là bạn học cùng trường A khóa dưới Tạ Nghĩ Sâm một năm, hai người quan hệ khá tốt.
Chu Thành Hoán xem email, vẻ mặt lười để ý đến anh ta.
Tạ Nghĩ Sâm càng ngày càng tò mò: “Giả vờ gì chứ. Nghe nói là một đôi chị em.”
Chu Thành Hoán dừng lại liếc anh ta một cái, “Bác sĩ mà tiết lộ bệnh nhân?”
Tạ Nghĩ Sâm: “Người ta Tống Duy Tây đương nhiên có đạo đức nghề nghiệp, chúng tôi là bạn mà.”
“Nghe nói vừa ngoan vừa xinh, cây khô nở hoa rồi à Chu Hỏa Hoán, quả nhiên anh thích đứa ngoan.”
Chu Thành Hoán lại ngước mắt lên, từ dưới lên trên, từ từ quan sát anh ta.
Tạ Nghĩ Sâm bị anh nhìn đến nổi da gà, cảm thấy thằng chó con này đang ấp ủ trò gì đó, “Anh nhìn tôi làm gì.”
Chu Thành Hoán nhìn anh ta, “Tôi thấy anh cũng rất ngoan, muốn hiến thân à?”
“… Mới là anh hiến thân ấy.”
Tạ Nghĩ Sâm lớn đến từng này lần đầu tiên bị người ta đánh giá là “rất ngoan”, cả người đều không thoải mái.
Vài giây sau điều chỉnh lại, anh ta lại hỏi: “Anh là giúp lúc khó khăn hay thừa nước đục thả câu?”
Theo phong cách của người này, chắc là thừa nước đục thả câu.
Chậc, cô bé kia chắc sẽ bị anh ta ăn sạch không còn một mống.
Chu Thành Hoán không nói gì, tắt máy tính đứng dậy, “Chiều tôi không có ở đây.”
Tạ Nghĩ Sâm hỏi: “Anh ra ngoài à?”
Chu Thành Hoán “ừ” một tiếng.
Trong hộp thư đã tắt có một bản báo cáo xét nghiệm ADN.
Anh đi đón con trai.
