Chương 82: Yêu Đương Có Phạm Pháp Đâu
Quay lại sân bóng, Chúc Lệnh Du mới biết Chu Thành Hoán đã đánh xong hiệp một rồi thay người xuống.
Trước trận đã thống nhất mỗi người chỉ đánh tối đa một hiệp.
Đội của Tạ Nghĩ Sâm tìm được một học sinh cấp ba và một sinh viên đại học làm ngoại viện, đánh hiệp một và hiệp hai. Sau đó tỉ số hai bên bám đuổi rất sít sao.
Cuối cùng, đội đen thắng với cách biệt một điểm.
Trận đấu kết thúc, điều ước sinh nhật đầu tiên của Chúc Gia Diên cũng đã hoàn thành.
Đợi Chu Thành Hoán đi tắm rửa thay quần áo xong, họ đi làm điều thứ hai Gia Diên muốn – cùng nhau ăn tối.
Nhà hàng do Chu Thành Hoán đặt trước, phòng riêng không ai quấy rầy.
Về việc hôm nay Chúc Gia Diên nên tổ chức sinh nhật bao nhiêu tuổi, Chúc Lệnh Du đã thảo luận với cậu trước đó.
Nếu tính theo năm, thì sinh nhật hiện tại của cậu là số âm.
Cuối cùng họ quyết định cứ theo thời gian gốc của cậu: sinh nhật mười tám tuổi đã qua, bây giờ đương nhiên là sinh nhật mười chín tuổi.
“Gia Diên, sinh nhật vui vẻ.” Chúc Lệnh Du lấy ra món quà đã chuẩn bị cho cậu.
Chúc Gia Diên tò mò mở ra, mắt sáng lên, “Mẹ tự làm à?”
Chúc Lệnh Du đã nghĩ rất lâu xem nên tặng gì cho cậu.
Cô mới đi dạy thêm được vài ngày, tài chính khá eo hẹp, đồ đắt tiền không mua nổi, mà cũng không muốn chuẩn bị qua loa. Sau đó cô nghĩ ra làm một cuốn album ảnh trắng để cậu có thể kẹp ảnh vào.
Cuốn album cô mất vài ngày để làm, bìa cứng, tổng thể màu xanh lam cậu thích, có phân khu và dàn trang, chừa chỗ kẹp ảnh, mỗi trang một bố cục khác nhau.
Mở trang đầu có một tấm thiệp viết tay của cô.
– Sinh nhật vui vẻ, mãi mãi khỏe mạnh, vui vẻ, tự do.
Phía trên còn vẽ một chú chó nhỏ.
Chúc Gia Diên lật cuốn album từ đầu đến cuối, rất thích, “Cảm ơn mẹ!”
Cậu bỏ tấm ảnh chụp sau trò ném bóng vào, rồi nhìn về phía bố.
Chúc Lệnh Du cũng nhìn sang, rất tò mò Chu Thành Hoán tặng gì.
Chu Thành Hoán dựa lưng vào ghế, tay trái đặt trên bàn, khi cả hai đều nhìn sang, tay phải buông thõng bên hông động đậy, ném ra một thứ.
Ném rất tùy tiện, về phía Chúc Gia Diên.
Chúc Gia Diên bắt được, là chìa khóa xe.
“Đứng tên con rồi.”
Giọng Chu Thành Hoán lười nhác dặn dò: “Có bằng lái rồi hãy lái.”
Chúc Lệnh Du liếc nhìn chìa khóa xe trên tay Chúc Gia Diên.
Hình cái khiên.
“…”
Koenigsegg…
Chúc Lệnh Du giật mình.
Nghe giọng điệu thản nhiên của Chu Thành Hoán, cô cứ tưởng chỉ là xe đi lại bình thường.
May mà quà của cô là tự tay làm, không cùng đẳng cấp với anh ấy.
Với điều kiện kinh tế của cô, cô chỉ có thể phát huy chuyên môn, dùng bọt polyurethane tự chế một cái mô hình Koenigsegg cho Gia Diên thôi.
“Cảm ơn bố!” Chúc Gia Diên rất vui, nhưng không bất ngờ bằng lúc nhận được cuốn album của Chúc Lệnh Du.
Cậu quay sang nói với Chúc Lệnh Du: “Mẹ, con vẫn thích cuốn album mẹ làm hơn.”
“…” Chúc Lệnh Du nghĩ cậu đang an ủi mình.
“Thật mà.” Chúc Gia Diên nói rất chân thành, “Quà bố tặng con cũng rất thích, nhưng con thích quà của mẹ hơn.”
Chu Thành Hoán nghe thấy câu này thì không có phản ứng gì.
“… Con thích là tốt rồi.” Chúc Lệnh Du hơi cảm động, nhưng cũng thấy cuốn album của mình vẫn không xứng để so với Koenigsegg.
Ba người ăn gần xong, bánh sinh nhật mười chín tuổi của Chúc Gia Diên được mang lên.
Thắp nến, Chúc Lệnh Du bật điện thoại lên quay.
Chu Thành Hoán cầm chiếc vương miện giấy tặng kèm bánh lên xem, rồi đội lên đầu Chúc Gia Diên.
“… Con có thể không đội cái này không?” Chúc Gia Diên hỏi.
Con trai tuổi này cũng muốn ngầu muốn đẹp trai.
Chu Thành Hoán: “Không.”
Anh không thèm ngước mắt, lại nói: “Mẹ con cũng muốn con đội.”
Chúc Lệnh Du đang quay video nghe thấy thì sững lại, rồi phối hợp gật đầu.
Gật đầu xong, cô nhận ra mình đang phối hợp với người này dụ chó nhỏ…
Nhưng Gia Diên đội trông cũng đẹp.
“… Thôi được.”
Chúc Gia Diên nhắm mắt ước nguyện.
Trong ống kính của Chúc Lệnh Du, ánh sáng mờ ảo, chỉ có ngọn lửa nến trên bánh nhảy nhót, hắt lên mặt Chúc Gia Diên và quần áo của Chu Thành Hoán bên cạnh, vẽ nên những đường viền, một mảng màu ấm.
Ước xong, Chúc Gia Diên mở mắt thổi nến.
Ống kính rung lên theo tay Chúc Lệnh Du.
Chu Thành Hoán: “Sinh nhật vui vẻ.”
Chúc Lệnh Du: “Sinh nhật vui vẻ, Gia Diên.”
Đèn trong phòng sáng hết lên, Chúc Lệnh Du kết thúc quay video.
Cô xem lại video thấy hài lòng, gửi vào nhóm chat, lại chụp vài tấm hình, mở vòng bạn bè, đăng cùng mấy tấm chụp trước đó, caption là biểu tượng cái bánh.
Định đăng chỉ mình tôi xem để ghi lại, nhưng nghĩ một lúc lại tạo một nhãn riêng, nhất thời không nghĩ ra tên nhãn là gì, liền gõ thẳng tên nhóm “Một nhà phải yêu thương nhau”.
Cô bỏ Chúc Gia Diên và Chu Thành Hoán vào, đặt bài đăng đó chỉ hiển thị với nhãn “Một nhà phải yêu thương nhau”.
Chẳng mấy chốc, cô nhận được hai lượt thích.
**
Sau cuối tuần, Lục Nguyệt Lang rủ Chúc Lệnh Du ra ngoài chơi.
Định hẹn ở Đèn Khí, Chúc Lệnh Du nghe xong thì nhẹ nhàng từ chối, hẹn lần sau.
Lục Nguyệt Lang nhanh chóng hiểu ra, Đèn Khí là chỗ của Tăng Hoàn, ở đó nhiều người quen, Mạnh Khác hay đến, là cô nghĩ không kỹ.
Thế là cô chọn một chỗ khác.
Cùng đi còn có mấy cô gái, mọi người ăn uống, tán gẫu.
“Chị Linh Linh, dạo này chị bận lắm hả?” Lục Nguyệt Lang hỏi.
Tuần trước có một hôm, Lục Nguyệt Lang rủ cô ăn tối, Chúc Lệnh Du phải đi dạy thêm cho Tạ Tri Vi nên không đi.
Cô “ừ” một tiếng, nói: “Bài tập chuyên ngành nhiều.”
Chúc Minh Đức và Hướng Anh vì chuyện hôn ước mà đuổi cô ra khỏi nhà, nói ra trong giới chẳng hay ho gì.
Dù trong lòng họ thế nào, chỉ nhìn hành động thì họ vẫn nuôi cô bấy nhiêu năm, Chúc Lệnh Du cũng không muốn làm mất mặt, nên không nói.
Như bây giờ là được rồi.
Cô chợt nhớ ra gì đó, hỏi Lục Nguyệt Lang: “Cậu cô vẫn chưa biết chuyện em và Lương Thịnh yêu nhau à?”
Lục Nguyệt Lang: “Cậu ấy biết ở đâu được.”
“…”
Chúc Lệnh Du muốn nói, có khi cậu ấy đã biết rồi.
“Lương Thịnh thực tập ở chỗ cậu em, thỉnh thoảng em còn phải đợi cậu ấy tan ca, dễ bị phát hiện lắm.” Cô nhắc.
Lục Nguyệt Lang đầy tự tin, “Không đâu, lần nào em cũng kiếm cớ đợi Lương Thịnh ở con đường bên cạnh, rất cẩn thận.”
“Hơn nữa, cậu ấy có phát hiện thì kệ. Em yêu người của công ty cậu ấy có phạm pháp đâu.”
Chúc Lệnh Du cũng thấy có lý.
Chín giờ hơn, Chúc Lệnh Du nói với Lục Nguyệt Lang một tiếng, chuẩn bị về trước.
Cô hơi buồn ngủ, mà mai còn tiết tám giờ sáng.
Lục Nguyệt Lang say ngà ngà, vẫy tay chào cô, “Bye chị Linh Linh, về nhà nhắn em nhé.”
Chúc Lệnh Du rời phòng riêng đi xuống lầu, đúng lúc nhận được tin Chúc Gia Diên hỏi cô trong nhóm về chưa.
Cô trả lời tin nhắn xong, ngẩng đầu lên thấy một người.
