Chương 5: Chị ngoan, lên xe
Thứ Hai khai giảng, giữa trưa đang xếp hàng lấy cơm, Chi Vãn bị người kéo lại.
Quay đầu nhìn, là Thẩm Thư Ngữ.
Chi Vãn thở phào nhẹ nhõm.
Cứ sợ lại là tên điên cô gặp hôm lên nhầm xe.
Mắt Thẩm Thư Ngữ như radar, lia lịa trên cổ cô: “Chị ơi, thằng đàn ông đó không được à nha, có mỗi dấu vết cũng chẳng để lại.”
Cái gì vậy chứ.
Dấu vết đều giấu ở chỗ không nhìn thấy rồi.
Đây còn là nhờ lần trước dấu vết để trên cổ, Chi Vãn ngại không dám ra ngoài, phải nằm trên giường chiều chuộng Thẩm Châu Cảng mãi mới cầu xin được.
Những dấu vết mờ ám mãi mãi chỉ có thể giấu dưới quần áo.
Chi Vãn thở dài, đánh trống lảng: “Hôm nay có tôm muối nướng, em ăn không?”
Mắt Thẩm Thư Ngữ sáng lên: “Ăn!”
“À đúng rồi, bạn trai chị tên gì? Để em nhờ anh trai em điều tra một chút, xem lý lịch có sạch sẽ không.”
Chi Vãn nào dám nói đại danh của Thẩm Châu Cảng, tiện miệng bịa: “Không cần đâu, chị với cậu ấy quen nhau từ nhỏ rồi.”
“Oa, thanh mai trúc mã.” Thẩm Thư Ngữ bỗng sáp lại gần, mặt nghiêm túc: “Thế hai người đã làm chuyện đó từ sớm rồi hả?”
Chi Vãn: “.............”
“Cảm giác thế nào? Sướng không?”
Chi Vãn: “..........”
May mà đã đến quầy lấy đồ, Thẩm Thư Ngữ bị tôm muối nướng trên khay hút mất hồn.
“Chị ơi! Còn có rau diếp cá nữa kìa!”
Chi Vãn: “Chị lấy!”
“Còn có thịt bò xào rau mùi! Bỏ siêu nhiều rau mùi luôn!”
Chi Vãn: “Cho chị thêm!”
Thằng khốn Thẩm Châu Cảng chưa bao giờ cho cô ăn rau mùi, còn bảo đó là phân.
Đồ xấu xa!
Sau bữa trưa, Chi Vãn và Thẩm Thư Ngữ tách nhau ra.
Thẩm Thư Ngữ nhỏ hơn cô, vừa mới vào năm nhất đại học.
Chi Vãn về ký túc xá nghỉ trưa một lát, ngủ dậy đã thấy tin nhắn Thẩm Châu Cảng gửi nửa tiếng trước.
[Tối nay tăng ca, anh ngủ công ty.]
Màn hình phản chiếu khuôn mặt nhỏ bỗng nhiên vui tươi của Chi Vãn.
Tuyệt quá, tối nay cũng không phải ngủ cùng thằng khốn đó rồi.
Chi Vãn không kìm được cười, trả lời: [Vậy tối nay em về nhà bố mẹ được không?]
Tối cô không có tiết.
Thẩm Châu Cảng đang họp, đám cấp dưới run như cầy sấy, thở mạnh cũng không dám.
Điện thoại trên bàn rung, Thẩm Châu Cảng mở ra.
Rất dễ đoán được biểu cảm của cô gái đầu dây bên kia, chắc chắn vui không biết thế nào.
Thẩm Châu Cảng khẽ nhếch môi, đại phát từ bi: [Được.]
Nhận được tin nhắn, Chi Vãn kích động suýt ném cả điện thoại.
Tâm trạng tốt kéo dài đến tận chiều, ra khỏi lớp, lúc xuống cầu thang thì gặp Thẩm Thư Ngữ.
“Lại đến chỗ bạn trai chị à?”
Giọng Chi Vãn đều nhẹ nhõm hơn: “Không phải đâu, tối nay về nhà bố mẹ.”
Mắt Thẩm Thư Ngữ sáng rực: “Hay là tối nay chị em mình ra ngoài ăn, chị về muộn một chút.”
“Không đâu, chị phải về quán mẹ giúp.”
“Thôi được.” Thẩm Thư Ngữ nhìn ra ngoài cổng trường: “Anh hai em đến rồi, không nói với chị nữa, mai gặp nhé!”
“Mai gặp.”
Cô ấy còn có anh hai à?
Chi Vãn không nghĩ nhiều, bước chân nhẹ nhàng đi về phía cổng trường.
Hê hê.
Hôm nay đúng là ngày tốt.
Cổng đỗ một chiếc siêu xe lạ, màu đỏ chói chang.
Cửa kính từ từ hạ xuống, Chi Vãn nhìn rõ khuôn mặt đẹp trai trong ghế lái, nụ cười cứng đờ, túi xách rơi xuống đất.
Là tên điên đó.
Hôm nay mới không phải ngày tốt.
Thấy cô xuất hiện, Mạnh Tu Tư nghiêng đầu, cười tà mị: “Chị ngoan, lên xe.”
Xe đen.
Chi Vãn không lên, nhặt túi quay người bỏ đi.
Cổ tay bị một bàn tay lạnh thấu xương nắm lấy, chưa kịp phản ứng, người đã bị nhét vào ghế phụ.
Siêu xe nhanh chóng lao khỏi chỗ cũ.
Chi Vãn bị quán tính hất lưng đập vào ghế, run rẩy cài dây an toàn.
Mạnh Tu Tư vươn vai, trong mắt chất đầy sự điên cuồng u ám: “Chị lừa em khổ quá.”
Chi Vãn nhíu mày: “Tôi lừa anh cái gì?”
Phía trước là đèn đỏ, Mạnh Tu Tư cũng không dừng, phóng thẳng qua, hắn đã nóng lòng muốn nhốt cô lại, lột sạch quần áo, bôi đầy thạch cao lên người, làm một con búp bê mô phỏng trước.
Rồi sau đó...
Ha ha ha.
Ánh mắt Mạnh Tu Tư tan rã, trong đầu lập tức cao ().
Rồi từ từ, từ từ biến cô thành tiêu bản.
Dĩ nhiên vẫn phải hỏi ý kiến cô trước.
Tốt nhất là cô chủ động dâng mình lên.
Mạnh Tu Tư nghiêng đầu nhìn cô: “Chị căn bản không có bạn trai, lại dám lừa em, phạt chị thế nào đây?”
Chi Vãn kinh ngạc: “Tôi có bạn trai hay không liên quan gì đến anh?!”
Người này thần kinh à!
Ở Bắc Quốc, Thẩm Châu Cảng làm sao dễ dàng bị tra ra như vậy.
“Vì em là thần kinh mà.” Giọng thiếu niên mang đầy vẻ bệnh hoạn và hiển nhiên.
Chi Vãn chịu thua: “Mau thả tôi xuống, anh làm vậy là phạm pháp đấy!”
Pháp?
Ở Bắc Quốc, anh trai hắn Thẩm Châu Cảng chính là pháp.
“Chị thật ngây thơ, Bắc Quốc làm gì có pháp?”
Sao hắn càng nói càng hưng phấn thế?
Không được, bị người này mang đi không biết sẽ bị hắn làm gì.
Để Thẩm Châu Cảng biết được, cô lại chết chắc.
Đúng lúc điện thoại hắn reo, Mạnh Tu Tư nhìn, là Thẩm Thư Ngữ.
“Em ở đâu?”
Thẩm Thư Ngữ bực mình chết đi được, rõ ràng thấy xe hắn ở cổng, quay vào lấy đồ, xe đã biến mất.
Mạnh Tu Tư: “Chà, xin lỗi nha, quên mất em, gọi tài xế đến đón em đi.”
Thẩm Thư Ngữ: “......... Rốt cuộc anh có việc gì gấp thế!”
Mạnh Tu Tư liếc nhìn ghế phụ, chậc, con tiêu bản nhỏ còn định trốn nữa kìa, mắt đen láy liếc lung tung.
Mạnh Tu Tư giữ chặt dây an toàn Chi Vãn vừa tháo ra, cài lại, tay siết chặt không buông, nói vào điện thoại: “Ít quản.”
Thẩm Thư Ngữ đoán hắn phần lớn đang ở cùng con tiêu bản hoàn mỹ lần trước, trước khi cúp máy cảnh cáo: “Đừng gây chuyện chết người, cẩn thận đại ca xử anh.”
Nhiều chuyện.
Mạnh Tu Tư ở nước ngoài xử lý mấy chuyện không thể phơi bày, máu trên tay đã chẳng biết bao nhiêu rồi.
Nhưng mà tiêu bản, Mạnh Tu Tư vẫn luôn ‘tôn trọng’ đối phương.
Có nhiều cách để khiến đối phương chủ động đồng ý.
Hiện tại, tạm thời Mạnh Tu Tư chưa nghĩ nhiều như vậy.
Điện thoại cúp, phía trước vào giờ cao điểm tối, tốc độ xe cuối cùng cũng chậm lại, Chi Vãn thở phào.
Chỗ nào cũng có người, dễ cầu cứu nhất.
Cô đập mạnh vào cửa kính, nhìn chằm chằm đám đông đang chờ đèn xanh ở cuối vạch sang đường: “Cứu!! Cứu tôi với!”
Đáy mắt Mạnh Tu Tư lóe lên tia hưng phấn, nhắc nhở ân cần: “Chị à, xe này dán phim chống nhìn trộm, còn cách âm nữa, bên ngoài không nhìn vào được, cũng không nghe được.”
Phim chống nhìn trộm?
Hình như xe Thẩm Châu Cảng cũng có thứ này.
Khó trách người ngoài vô cảm.
Chi Vãn trừng mắt nhìn hắn: “Mấy người các anh chính là làm nhiều chuyện xấu quá! Sợ bị người ta thấy đúng không!”
Mạnh Tu Tư môi mỏng nhếch lên một đường cong đẹp đẽ, giọng trầm thấp chậm rãi thốt ra: “Chúng tôi?”
