Chương 21: Ai không chạy thì hối hận
Sau khi có dị năng điều khiển tinh thần, Sầm Mộ cảm nhận được mọi thứ trở nên nhạy bén hơn, nói theo kiểu tâm linh thì là giác quan thứ sáu của cô đã mạnh lên.
Giờ cô cảm nhận được nguy hiểm!
“Đứng lại hết!” Sầm Mộ đột nhiên hét lớn.
Mọi người ngạc nhiên quay đầu lại, Triệu Hạo Nhiên ra hiệu cho đồng đội cảnh giác, còn mình thì quay lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Sầm Mộ không trả lời, cô tập trung mở cảm nhận, trong đầu hiện lên từng đốm sáng.
Bất kỳ sinh vật nào cũng có năng lượng tinh thần, sinh vật biến dị cũng không ngoại lệ.
Những sinh vật ẩn nấp ở nơi khó thấy đều bị Sầm Mộ bắt được.
——Không phát hiện được gì cả.
Con đường nông trại yên tĩnh, hai bên là đồng cỏ trống trải, cây cối thấp lè tè, nhìn xa tít tắp, chẳng thấy nguy hiểm tiềm ẩn nào.
Cũng chính vì vậy, Triệu Hạo Nhiên mới đồng ý tiếp tục đi tiếp.
Nhưng cảm giác bất an của Sầm Mộ lại càng rõ rệt hơn.
Tim cô đập như trống trận, bên tai nghe rõ tiếng máu chảy trong huyết quản.
Một giọt mồ hôi lạnh chảy qua trán, chảy vào mắt, cô cũng không có thời gian lau.
Linh đột nhiên phát ra tiếng gầm gừ “gâu… gâu” từ cổ họng, bày ra tư thế cảnh giác.
Sầm Mộ cảm nhận được ham muốn tấn công mãnh liệt của Linh qua liên kết.
Rất bất thường!
Chắc chắn có thứ gì đó ở gần họ!
Là gì?
Sầm Mộ mở rộng phạm vi cảm nhận, cảm giác như dùng miệng thổi phồng một túi nước nóng, hành động vượt quá khả năng của cơ thể khiến mọi tế bào đều kêu gào đau đớn.
Rồi cuối cùng Sầm Mộ cũng “nhìn thấy”.
Vô số chấm sáng nhỏ li ti, không đếm xuể.
Không phải là những đốm sáng tinh thần mờ nhạt của thây ma đời thứ nhất hay sinh vật biến dị thông thường, mà là những chấm sáng rất nhỏ nhưng cực kỳ đặc quánh!
Đây là biến đổi chỉ có ở sinh vật đã trải qua biến dị lần thứ hai.
Và mỗi chấm sáng đại diện cho một sinh vật!
Đây là một đàn sinh vật đang rình rập, chờ ở phía trước con đường, chờ bọn họ là con mồi tự dâng mình tới.
Sắc mặt Sầm Mộ lập tức thay đổi, “Chạy!”
Không kịp giải thích, cô lập tức quay đầu chạy về hướng đường cũ.
Triệu Hạo Nhiên thấy sắc mặt cô thay đổi, biết chắc có nguy hiểm gì đó mà anh không hiểu, không dám chủ quan, lập tức ra lệnh, “Rút lui!”
Rồi dẫn đầu chạy theo Sầm Mộ.
Các thành viên trong đội nhìn nhau, lác đác chạy theo sau.
Khi đội hành động ra ngoài, phải tuân theo mệnh lệnh của đội trưởng, đây cũng là quy định của điểm cứu trợ.
Nhưng phục tùng thì phục tùng, trong lòng khó tránh khỏi bất mãn.
“Có chuyện gì vậy? Không phải nói là tiếp tục tìm kiếm sao, sao lại rút lui?”
“Không biết nữa, cô gái đó đột nhiên hô hào chạy.”
“Đội trưởng cũng thật là, sao lại nghe lời cô gái đó, rõ ràng chẳng có gì mà.”
“Nói ít thôi, chạy nhanh lên, đội trưởng đang nhìn chúng ta kìa.” Lục Hân Văn vượt qua họ, tăng tốc chạy về phía Triệu Hạo Nhiên.
Sầm Mộ ở phía trước nhất đã chạy ra xa.
“Xì, giả thần giả quỷ.”
Khổng Tuệ vốn không ưa gì Lục Hân Văn, nhìn theo bóng lưng cô ta mà trợn mắt, không những không chạy theo mà còn chậm lại.
“Ôi, chân tôi bị trẹo rồi, chạy không nổi nữa.”
Khổng Tuệ kêu lên một tiếng, rồi chậm rãi bước đi.
Lưu Dung, chàng trai trẻ đi bên cạnh cô, cũng dừng lại, vừa đi vừa nhìn xung quanh, “Xung quanh chẳng thấy gì cả, không biết họ chạy cái gì nữa…”
Giọng anh ta đột nhiên nghẹn lại, Lưu Dung nhìn thấy một “thủy triều đen” đang lan tràn về phía họ từ hướng mà họ định đi.
“Đó… đó là cái gì vậy?”
Khổng Tuệ quay đầu lại cũng nhìn thấy, sợ hãi hét lên một tiếng.
Con người có cảm nhận nguy hiểm giống nhau, đám thứ đó nhìn thế nào cũng không phải thứ tốt lành gì.
Lần này không cần ai giục, hai người họ đã liều mạng chạy.
Nhưng họ đã tụt lại quá xa, cách thủy triều đen chưa đầy mười mét.
Sầm Mộ ở phía trước nhất đã chạy được gần hai trăm mét, nếu không nhờ con đường không có vật cản thì gần như không thấy bóng dáng cô nữa.
Đám người Triệu Hạo Nhiên chạy phía trước cũng nhìn thấy đám sinh vật đen kịt không rõ là gì, không ai dám lơ là nữa, nghiêm túc chạy.
“Cứu chúng tôi với!” Khổng Tuệ vừa chạy vừa khóc.
“Đội trưởng, cứu mạng! Tôi không muốn chết!” Lưu Dung bên cạnh cô cũng hét lên.
Triệu Hạo Nhiên do dự một chút, ra lệnh cho đồng đội, “Đi theo Sầm Mộ, đừng dừng lại!”
Còn anh thì quay ngược lại, đi cứu Khổng Tuệ và Lưu Dung.
Triệu Hạo Nhiên lôi ra một quả lựu đạn, tính toán khoảng cách, giật chốt, ném mạnh ra.
Rồi cùng hai người Khổng Tuệ chạy về phía đồng đội.
Quả lựu đạn rơi vào thủy triều đen, nổ tung sau lưng ba người, hất tung một mảng đất lớn, không ít đất đá rơi trúng lưng họ.
Khổng Tuệ đột nhiên hét lên, “Có thứ gì đó cắn tôi!”
Cô vừa chạy vừa lắc đầu giậm chân, giũ quần áo.
Triệu Hạo Nhiên cũng bị cắn, vừa chạy vừa lôi cổ áo, bắt ra hai con côn trùng dính máu.
Miệng côn trùng có càng to, sắc nhọn, còn kêu lách cách cố cắn người, Triệu Hạo Nhiên mặt mày khó coi bóp chết chúng.
“Là côn trùng! Đừng dừng lại, tiếp tục chạy!”
Thứ đuổi theo họ phía sau đâu phải thủy triều đen gì, mà là vô số côn trùng biết cắn người!
Đột nhiên hiểu ra đám xương trắng gặp trước đó là do đâu!
Khổng Tuệ khóc to hơn, cô sợ nhất là côn trùng, chỉ muốn bay ngay đến chỗ cách xa mấy trăm mét.
Nhưng con người có giới hạn, dù cô có cố chạy thế nào đi nữa, khoảng cách tụt lại phía sau cũng không bao giờ thu hẹp.
Trong lòng cô hối hận vô cùng, giá mà lúc nãy chạy theo đồng đội thì bây giờ đâu đến nỗi tụt lại phía sau chờ bị côn trùng ăn thịt.
Triệu Hạo Nhiên thể lực rõ ràng mạnh hơn, quay đầu ném một quả lựu đạn, rồi chạy cùng họ, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, anh vẫn bỏ xa hai người họ một quãng lớn.
Giờ Khổng Tuệ lại thấy Lưu Dung, người vốn cùng tụt lại với mình, cũng dần dần cách xa cô, chỉ còn lại một mình cô tụt lại phía sau hoàn toàn.
Khổng Tuệ hoàn toàn hoảng loạn.
“Đội trưởng! Lưu Dung! Đừng bỏ tôi lại!”
Cô không muốn chết!
Triệu Hạo Nhiên nghiến răng, không quay đầu lại nữa, mỗi đội chỉ được phân phát một quả lựu đạn khẩn cấp, đã dùng hết rồi, gặp phải đám côn trùng này, ngoài chạy ra thì anh cũng không còn cách nào khác.
Đám côn trùng đã đến rất gần, cách Khổng Tuệ chưa đầy một mét, cô có thể ngửi thấy mùi tanh hôi của chúng.
Nhưng Khổng Tuệ lại cảm thấy chân bắt đầu đau nhức, bước chân trở nên nặng nề, không thể tăng tốc thêm được nữa.
Cô khóc lóc gọi tên đồng đội, gọi tên bạn trai Lưu Dung.
Nhưng người đàn ông trước đó còn thề non hẹn biển, lúc này chẳng thèm để ý đến cô, đầu cũng không quay lại, ngược lại Lục Hân Văn ở phía trước, do dự một chút, rồi quay đầu lại.
“Tôi có không gian, thử thu đám côn trùng vào không gian xem sao!”
Sầm Mộ ở phía xa nhưng vẫn luôn chú ý đến phía sau, không nhịn được chửi thề.
Cô gái này lấy đâu ra tự tin mà nghĩ rằng đám côn trùng sẽ ngoan ngoãn để cô thu vào chứ, chưa thu được bao nhiêu thì e là đã bị cắn chết rồi!
