Chương 50: Có tôi ở đây, thây ma không dám đến
Sau khi bàn bạc xong, đội hành động lập tức lên đường trở về không nghỉ ngơi.
Trong lúc Triệu Hạo Nhiên thuyết phục Sầm Mộ, các thành viên khác đã thu dọn thi thể người bị hại, kể cả xác con thây ma thế hệ thứ ba kia cũng không bỏ sót.
Đội hành động đi trước mở đường, Sầm Mộ lái xe theo sau.
Ở bên ngoài điểm cứu trợ, Sầm Mộ nhận được toàn bộ phần thưởng đã hứa. Đủ loại động vật kêu ục ục ọt ọt được nhốt vào sọt, chất lên thùng xe bán tải.
Hẹn nhau tập hợp tại đây sau ba tiếng nữa, Sầm Mộ chào tạm biệt Triệu Hạo Nhiên rồi về nhà.
Người nhà họ Sầm thấy Sầm Mộ về sớm như vậy thì vô cùng ngạc nhiên. Đợi đến khi nhìn thấy một thùng xe đầy ắp chiến lợi phẩm, mẹ Sầm lên tiếng hỏi trước: “Con lại làm chuyện kinh thiên động địa gì nữa vậy?”
“Ơ, con muốn ra ngoài thêm vài ngày.” Sầm Mộ thành thật khai báo.
Cô viện ra cái thuyết của Triệu Hạo Nhiên về sự sống còn của nhân loại, dụ dỗ ông bà Sầm nghe mà tròn mắt, cuối cùng cũng thuyết phục được cả nhà.
Bà Sầm lập tức đi nấu cơm cho cô, còn mẹ Sầm thì chọn rau củ quả cho Sầm Mộ mang đi, để cô có thể bổ sung vitamin C ở bên ngoài.
Ông Sầm thì thực tế hơn, tặng cô một con dao ngắn.
“Tìm được ở nhà ông thợ cắt tóc đầu làng, dùng tốt lắm.”
Sầm Mộ lịch sự nhận hết.
Chuyến đi đến Ngân Thành lần này, dù thời gian gấp gáp, cô vẫn cố gắng chuẩn bị đầy đủ nhất có thể. Cô mang theo cả Kiến Một, cùng vài trăm quả trứng kiến chưa nở.
Kiến lính là vật tư tiêu hao, để an toàn, cô cho Kiến Một đi theo, nếu thật sự không ổn thì có thể sinh thêm ngay tại chỗ.
Sầm Mộ đến đúng giờ đã hẹn, nơi đó đã đậu sẵn hai chiếc xe, mấy người đang nhìn về phía cô.
Lục Hân Văn vẫn là người phấn khích nhất: “Chị Sầm Mộ, chị đến rồi!”
“Ừm.” Sầm Mộ cũng xuống xe.
Triệu Hạo Nhiên tiến lên đón: “Đây là toàn bộ thành viên của đội hành động lần này. Tôi tạm thời làm đội trưởng nhiệm vụ lần này, mọi người làm quen với nhau đi.”
Sầm Mộ liếc qua một vòng, Triệu Hạo Nhiên, Phùng Tấn, Lục Hân Văn là ba người cô quen, sau đó còn có cô gái mặc đồ đen Lý Sóc Sóc mà cô đã gặp hai lần.
Hai đứa trẻ mà cô đã thấy lúc đối phó với thây ma thế hệ thứ ba lúc nãy cũng có mặt, là anh em ruột, tên là Bỉ Đa, Bỉ Thiểu.
Có thể đánh nhau với thây ma thế hệ thứ ba, Sầm Mộ khá nể phục hai người họ.
Người cuối cùng là một gã đàn ông vạm vỡ mà trước đó Sầm Mộ chưa từng gặp. Vậy mà hắn lại mặc một chiếc sườn xám vô cùng hở hang, bên dưới đôi tất lưới là những sợi lông chân dựng ngược, cảnh tượng thật là chói mắt.
Khi Triệu Hạo Nhiên giới thiệu hắn tên là Đại Mễ·Y, gã đàn ông vạm vỡ còn e thẹn nói: “Gọi tôi là Đại Mễ thôi mà~”
Sầm Mộ không nhịn được, rùng mình rụng hết cả da gà.
Thời gian gấp rút, sau khi tự giới thiệu, mỗi người được phát một bộ đàm, cả đội lập tức xuất phát, trên đường sẽ dùng bộ đàm để bàn bạc kế hoạch hành động.
Lục Hân Văn như thường lệ bị Sầm Mộ kéo ra lái xe, còn Sầm Mộ ngồi ở hàng ghế sau với Linh.
Ba chiếc xe hướng về phía Ngân Thành.
Vì hành động của cả đội, ngay từ đầu Sầm Mộ đã không giấu giếm, để xe của mình đi đầu, mở khống chế tinh thần để xua tan đám thây ma phía trước.
Đi được một quãng khá xa, gần như sắp rời khỏi Dương Huyện, mới có thành viên phát hiện ra điểm khác thường này.
“Cảm giác đường đi lần này suôn sẻ thật, không thấy thây ma nào chặn đường cả.” Đại Mễ nói trong bộ đàm.
Triệu Hạo Nhiên lập tức nghĩ đến chuyến đi nông trại lần trước, có Sầm Mộ đi trước, thây ma và sinh vật biến dị đều lần lượt tránh né.
Anh trao đổi ánh mắt với Phùng Tấn, không ai nhắc đến chuyện này, chỉ nói: “Suôn sẻ thì chẳng lẽ không tốt sao? Sắp đến rìa Ngân Thành rồi, mọi người nâng cao cảnh giác lên chút đi.”
Trong bộ đàm vang lên những tiếng trả lời lèo tèo.
Vận may lại tiếp tục kéo dài thêm khoảng nửa tiếng. Đến gần Ngân Thành, tình trạng đường xá rõ ràng kém đi, mọi người buộc phải bỏ xe đi bộ.
“Để Kỳ Linh đi đầu.” Sầm Mộ chủ động đề nghị.
“Vậy thì đa tạ.” Triệu Hạo Nhiên cảm kích nói, “Kỳ Linh đi đầu, Bỉ Đa Bỉ Thiểu hai người đi theo sau.
Sầm Mộ, Lục Hân Văn, Phùng Tấn các người ở giữa, Lý Sóc Sóc cô để ý đến ba người họ nhiều hơn, tôi và Đại Mễ đi chốt chặn phía sau.”
Mọi người giữ đội hình này bắt đầu tiến lên.
Sầm Mộ một lần nữa nhận thức rõ ràng rằng tinh thần lực của mình quả thực đã tiến hóa. Suốt quãng đường này cô mở khống chế tinh thần để xua đuổi thây ma nguyên thủy thế hệ thứ nhất, vậy mà lại không gây cho cô quá nhiều gánh nặng.
Hiện tại cô vẫn có thể duy trì trạng thái này, đuổi những con thây ma nguyên thủy thế hệ thứ nhất tiến vào phạm vi cảm ứng của mình đi trước.
Đi được một quãng đường khá dài, hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra.
Con phố rộng lớn vắng lặng lạ thường, chỉ có thể thấy thây ma lố nhố phía sau một số cửa hàng, nhưng chúng không chủ động tấn công.
Tình trạng bất thường này ngược lại khiến những người không biết chuyện cảm thấy rùng mình.
Đại Mễ không nhịn được nói: “Cảm giác không đúng lắm, sao có vẻ như thây ma đều đang có ý thức tránh né chúng ta?
Có phải có con quái vật lớn nào đó có thể điều khiển thây ma đang nhắm vào chúng ta không?”
Sầm Mộ, “con quái vật lớn” có thể điều khiển thây ma: “...”
Cô dùng giọng đùa cợt nói: “Có lẽ là vì có tôi ở đây, thây ma không dám đến.”
Triệu Hạo Nhiên chủ động giúp cô gỡ rối câu chuyện.
“Cậu nghĩ nhiều quá rồi, không có thây ma tấn công thì chẳng phải tốt sao, có lẽ là vì chúng ta đều xịt dầu khuynh diệp rồi.”
Lý Sóc Sóc vốn ít nói, vừa mở miệng đã phá đám đội trưởng nhà mình: “Dầu khuynh diệp không có tác dụng xua đuổi mạnh đến vậy đâu.”
Triệu Hạo Nhiên bị chặn họng không nói được lời nào, đang vắt óc tìm lý do thì Sầm Mộ nhắc nhở: “Có thây ma đến rồi, mọi người cẩn thận.”
Đại Mễ nhướng mày: “Cô cũng là hệ tinh thần à? Tôi còn chưa cảm ứng được...”
Lời chưa dứt, Đại Mễ đột nhiên biến sắc: “Có thây ma thế hệ thứ hai đang đến gần!”
Những người khác đã sớm chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Triệu Hạo Nhiên và Phùng Tấn giơ súng lên, mở khóa an toàn.
Lục Hân Văn kéo khởi động cưa máy cầm tay, tiếng máy ồn ào khiến Sầm Mộ giật cả khóe mắt.
Sầm Mộ chỉ tay về một hướng nào đó: “Ở đằng kia!”
Nhờ cô chỉ điểm, mọi người mới nhìn thấy ở góc phố, một con thây ma thế hệ thứ hai đang lặng lẽ tiếp cận bọn họ nhờ bóng tối che chở.
Triệu Hạo Nhiên lập tức bắn một loạt đạn, trực tiếp bắn gãy cổ con thây ma.
“Bắn súng tiến bộ đấy.” Sầm Mộ đánh giá một cách chân thành.
Triệu Hạo Nhiên đỏ mặt: “Đừng trêu tôi mà.”
Bỉ Đa Bỉ Thiểu, hai đứa nhỏ, chạy đến bên xác thây ma, đứa cầm búa đập vỡ đầu thây ma, đứa còn lại nhặt thứ gì đó từ trong đống óc.
Sầm Mộ biết người ở điểm cứu trợ cũng đã biết đến sự tồn tại của tinh hạch.
Tinh hạch được giao cho Triệu Hạo Nhiên, anh ta tốt bụng giải thích cho Sầm Mộ: “Điểm cứu trợ đang thu hồi thứ này, nếu cô giết thây ma thì nhớ đào ra, mang đến điểm cứu trợ có thể đổi vật tư.”
“Ồ.” Sầm Mộ có ngốc mới dùng tinh hạch để đổi vật tư.
Chỉ riêng việc tinh hạch này rơi vào tay Triệu Hạo Nhiên, Kỳ Linh đã truyền đến trong liên kết tinh thần một sự oán niệm vô tận.
Sầm Mộ vội vàng an ủi hắn: “Chỉ là tinh hạch của thây ma thế hệ thứ hai thôi, về sau tôi sẽ bù cho cậu, cậu muốn bao nhiêu cũng được.”
Bây giờ giữ gìn thực lực mới là chuyện quan trọng, tiện thể xem thử sức chiến đấu của đồng đội.
Đại Mễ nhìn chằm chằm Sầm Mộ với vẻ kỳ lạ: “Khả năng cảm nhận tinh thần của cô còn mạnh hơn cả tôi?”
Vẻ mặt không thể tin nổi.
Sầm Mộ nhún vai, không đáp lại.
