Chương 82: Bên bờ sông Trì
Biết tình huống của Lâm Yên đặc biệt, bữa sáng hôm nay Ngưu Huệ Quyên không keo kiệt như mọi khi, bà nấu một nồi cơm khô kiều mạch đắng, đồng thời còn dùng bột vỏ giáp có độc tính thấp, nấm bào ngư và mấy củ mài cuối cùng trong nhà để nấu một nồi súp đặc.
Cả nhà được một bữa no nê.
Riêng bát súp có rắc bột vỏ giáp, Ngưu Huệ Quyên để riêng cho Lâm Yên một nửa, bảo cô trộn với cơm kiều mạch đắng mà ăn.
Lần đầu tiên Lâm Yên cảm thấy bụng no căng, sức lực khắp người dường như lớn hơn. Cảm giác đầu óc tỉnh táo, tràn đầy sức mạnh khiến Lâm Yên không còn lo lắng chuyện một mình đi chặt củi có thể gặp nguy hiểm gì.
Dù sao cô cũng chỉ hoạt động ở vùng ngoại vi căn cứ, tuyệt đối không đi xa, hễ có chút bất thường là lập tức quay về căn cứ.
Ra khỏi cổng thành, Lâm Yên đạp xe một mạch, phóng như bay đến địa điểm. Nơi này cách tường thành 500 mét, mọc một loại cây bụi nhỏ, chiều cao trung bình khoảng 1 mét, nhưng rễ cây khá to, từng cái đều to bằng cổ tay em bé.
Lâm Yên vung tay vài nhát, chặt đổ một mảng.
Chặt xong bụi cây, Lâm Yên ngồi xổm xuống đất, cầm dao chặt củi, tỉa sạch các cành nhỏ, nhánh phụ trên rễ cây, chỉ giữ lại phần thân to và dài. Nhánh nhỏ thì bỏ, vì vừa nhỏ vừa tốn chỗ, lại không cháy lâu, vận chuyển về không chỉ phiền phức mà còn không kinh tế, Lâm Yên đơn giản vứt bỏ hết mấy cành nhỏ, chỉ giữ lại thân chính.
Tỉa hết cành này đến cành khác, chẳng mấy chốc trên mặt đất đã chất đống những thanh gỗ bụi đã tỉa gọn. Lâm Yên tìm một cành cây mềm dẻo, buộc đống gỗ bụi đó lại.
Tổng cộng buộc thành hai bó, tất cả đều buộc vào yên sau xe đạp. Lâm Yên thấy còn chỗ, lại chặt thêm một mảng nữa, dù sao cũng chẳng lo vấn đề phát triển bền vững, vì mấy bụi cây này giống như cỏ dại, lửa cháy không hết, gió xuân thổi lại mọc. Hôm nay chặt một mảng, ngày hôm sau lại mọc ra một mảng mới.
Lâm Yên chặt xong lại tiếp tục tỉa nhánh.
Làm xong tất cả, Lâm Yên đạp xe quay về.
Qua kiểm tra an ninh, vào khu C.
Khi Lâm Yên vứt mấy bó củi vào sân, cô mới phát hiện mới chỉ có 40 phút trôi qua, nghĩa là cô đi chặt một chuyến củi, đi về chưa tới một tiếng đồng hồ.
Lâm Yên ngạc nhiên vì tốc độ của mình.
Nghĩ ngợi một lát, cô lại khóa cửa, tiếp tục đi chặt củi.
Đi đi về về như vậy mấy chuyến, sân nhà họ Lâm đã chất đầy một đống củi, ước tính ít nhất cũng đốt được nửa tháng.
“Củi thì nhiều đấy, nhưng cành cây bụi hơi nhỏ, nếu là gỗ to từng khối chắc đốt được lâu hơn.”
Lâm Yên tự lẩm bẩm một câu, liếc nhìn đồng hồ, thấy mới chưa tới 10 giờ, cô do dự không biết có nên đi xa hơn một chút để chặt mấy khúc gỗ to về không? Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.
Lâm Yên lập tức đi ra, nhìn qua khe cửa thấy là Phương Vũ, lòng nhẹ nhõm, mở cửa: “Chị Phương Vũ, chị có việc gì thế?”
Phương Vũ đứng một mình, mặt tươi cười, nói: “Lâm Yên, chị vừa ở cổng thành thấy em đạp xe vào thành, nên sang hỏi xem bây giờ em có rảnh không?”
Lâm Yên hỏi: “Sao thế ạ?”
Phương Vũ giải thích: “Tụi chị ở bờ sông hái được khá nhiều cây ngọt, nhưng không vận chuyển về được, chồng chị là Liễu Chính đang canh ở đó, chị phải đem hai đứa nhỏ về trước. Chị muốn mượn xe đạp của em dùng một lát, được không? Em yên tâm, chị sẽ trả tích phân theo giá thị trường.”
Lâm Yên suy tính một lát, nói: “Hay là em đi cùng chị vận chuyển về nhé?”
Không phải cô không cho mượn, chủ yếu là cô cũng muốn đến chỗ hái cây ngọt xem sao, may mắn thì cũng có thể kiếm được vài cây.
Khúc cây ngọt hôm ấy, đến giờ cô vẫn còn nhớ mãi.
Phương Vũ nghĩ một lát, cười: “Được, em đi cùng chị. Gia đình em chắc chưa đến điểm thu hoạch cây ngọt bên bờ sông bao giờ nhỉ? Chị đưa em đi cho biết đường, lần sau muốn đi thì cứ đi. Còn nữa, em yên tâm, tích phân thuê xe đạp chị sẽ trả.”
Lâm Yên đương nhiên không từ chối nhận tiền thuê xe.
Tuy là hàng xóm, bình thường có thể giúp đỡ nhau, nhưng việc nào ra việc đó, chỗ nào đáng thu phí thì phải thu, thời buổi này ai cũng sống chẳng dễ dàng gì.
Lâm Yên khóa cổng sân, kiểm tra kỹ càng rồi mới đi tìm Phương Vũ.
Lúc này Phương Vũ đang dặn dò đứa lớn, là một bé gái, khoảng 5 tuổi, mặc quần áo cũ kỹ, có nhiều vết vá, nhưng quần áo giặt rất sạch, tóc chải gọn gàng, còn tết hai bím, trông rất ngăn nắp.
Bé gái gật đầu mạnh, hứa sẽ chăm sóc em trai thật tốt, tuyệt đối không mở cửa, cũng không nói chuyện với ai. Sau đó Phương Vũ mới yên tâm khóa cửa, quay sang Lâm Yên, hơi áy náy: “Để em đợi lâu rồi.”
Lâm Yên rất hiểu, người lớn không có nhà, chỉ để hai đứa trẻ nhỏ, nhất định không yên tâm, liền cười lắc đầu: “Không sao ạ.”
Phương Vũ nói: “Chúng ta tranh thủ đi thôi, chừng hai mươi phút nữa là tới.”
Lâm Yên hỏi: “Chắc phải chở mấy chuyến?”
Phương Vũ nói: “Một chuyến là đủ rồi.”
Lâm Yên nói: “Vậy chị em mình đi ngay thôi.”
Nói xong, Lâm Yên dựng xe đạp trước mặt Phương Vũ, chỉ vào yên sau, nói: “Chị ngồi sau em nhé, bám chắc vào, cẩn thận chân, đừng để lọt vào bánh xe.”
Lâm Yên dặn dò như vậy là vì có bài học đau thương. Năm đó, anh trai cô là Lâm Dương mới học đi xe xong, đã chở Lâm Yên loanh quanh dưới khu chung cư, kết quả Lâm Yên bị kẹt chân vào bánh xe, mất một mảng da lớn ở mắt cá chân, cho tới bây giờ trên mắt cá của Lâm Yên vẫn còn một vết sẹo xấu xí.
Phương Vũ cười nói: “Yên tâm, chị biết rồi.”
Khi chị ta đã ngồi vững, Lâm Yên đạp xe, vù vù phóng về phía cổng thành, tốc độ trực tiếp biến xe đạp thành xe điện.
Phương Vũ: “…”
Phương Vũ thấy Lâm Yên mặt không đỏ, hơi không dốc, không nhịn được khen: “Không ngờ sức em cũng lớn thật.”
Lâm Yên cười hề hề: “Đương nhiên rồi, em vốn khỏe từ nhỏ, năng khiếu thể thao cao.” Và bữa sáng no nê hôm nay quả không uổng, Lâm Yên phát hiện chạy đi chạy lại cả buổi sáng mà cô không hề mệt, cũng không bị tức ngực, khó thở.
Quả nhiên, trước đây cô toàn thấy mình có vấn đề gì đó, thực ra là do đói mà ra.
…
Dưới sự đạp xe miệt mài của Lâm Yên, quãng đường dự tính 27, 28 phút chỉ mất 20 phút là tới.
Con sông này tên là sông Trì, nằm ở ngoại ô thành phố Giang Nam, vốn chỉ là một con sông nhỏ, mặt sông vốn không rộng, nhưng dưới ảnh hưởng của thảm họa thiên thạch, mặt sông mở rộng ít nhất gấp 10 lần. Hiện giờ nhìn sang, chỉ thấy sông rất rộng, rất dài, nhìn không thấy điểm cuối, mặt sông phẳng lặng, trông có vẻ không nguy hiểm.
Trên bờ sông, mọc từng đám lau sậy xanh mướt, theo lời Phương Vũ thì đó chính là cây ngọt.
Lúc này, bờ sông rất náo nhiệt, còn náo nhiệt hơn trong căn cứ, người nối tiếp người, Lâm Yên cũng lần đầu tiên thấy nhiều người tụ tập hoạt động như vậy.
