Chương 12: An Lăng Dung 11.
Hoàng thượng gần đây tâm trạng không tệ, An Lăng Dung hầu hạ bên cạnh, có thể cảm nhận được khi Hoàng thượng phê tấu chương, số lần nhăn mày khó chịu cũng giảm đi nhiều.
“Hoàng thượng nghỉ một lát, dùng chút trà nước.”
Thấy Hoàng thượng hít sâu một hơi, vuốt vuốt trán, An Lăng Dung có ánh mắt liền lên tiếng.
“Dung nhi thật hiểu lòng trẫm.”
Thuận theo tay An Lăng Dung, Hoàng thượng húp một ngụm trà.
Chỉ khi có An Lăng Dung bên cạnh, ngài mới có thể trải nghiệm được khoảnh khắc thả lỏng như vậy.
Tuy rằng Hoàn Thường Tại cũng không tệ, học thức rộng, ăn nói bất phàm, nhưng khác với Dung nhi chăm chú dõi theo từng động thái của ngài, Hoàn Thường Tại hiển nhiên là sự chú ý sẽ đặt vào những chuyện khác.
Nếu là trước đây, Hoàng thượng cảm thấy như vậy là tốt rồi, làm gì có ai lúc nào cũng chú ý đến người khác chứ?
Nhưng từ khi có Dung nhi, Hoàng thượng biết, thật sự có người lúc nào cũng để tâm đến hỉ nộ ai lạc, từng lời nói cử chỉ của ngài.
Con người ta sợ nhất là so sánh, dù thơ sách của An Lăng Dung không bằng Hoàn Thường Tại tinh thông, nhưng so với việc đàm thiên luận địa, hiển nhiên Hoàng thượng cần hơn một người lúc nào cũng để ngài trong lòng.
“Hoàng thượng xem tấu chương đã lâu, thần thiếp giúp Hoàng thượng thư giãn một chút?”
Hoàng thượng gật đầu, rất tự giác đặt đầu mình lên đùi An Lăng Dung.
An Lăng Dung lấy ra một cái bịt mắt bằng lụa tơ tằm, đó là tự nàng thêu, và đã xin từ Thái Y viện các dược liệu sáng mắt, sau khi giao cho Chương Di bên cạnh Hoàng thượng xem qua, mới dùng cho Hoàng thượng.
“Trong vườn tuy mát mẻ hơn, nhưng rốt cuộc là mùa hè, Hoàng thượng lại bận rộn, mắt khó tránh khỏi khô rát. Thần thiếp đã gọi Thái Y đổi hai vị thuốc khác, còn đặt cái bịt mắt này lên trên hòm đá lấy hơi lạnh hun qua. Hoàng thượng thử xem, có dễ chịu không?”
Cái bịt mắt mát lạnh nhẹ nhàng đậy lên hai mắt Hoàng thượng, tuy có bạc hà, nhưng đã trung hòa một chút hương sen và hương lài, khiến cái đầu nặng nề của Hoàng thượng cũng nhẹ đi vài phần.
“Dung nhi hao tâm như vậy, trẫm sao có thể không dễ chịu?”
An Lăng Dung không nói gì thêm, nàng bôi một ít tinh dầu hoa lài lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương và các vị trí khác cho Hoàng thượng.
‘Hao tâm?’ An Lăng Dung cười thầm trong lòng.
‘Chỉ cần thăng chức tăng lương, đừng nói là xoa bóp cho Hoàng thượng, Hoa Phi cho tiền nàng cũng có thể đi xoa bóp cho Hoa Phi.’
Nàng An Lăng Dung chỉ là một con trâu ngựa nhỏ nhoi nơi công sở bình thường mà thôi.
“Hoàng thượng, Thanh Lương Điện đưa tới một chén yến sào.”
Tô Bồi Thịnh thấy Văn Quý Nhân đã lấy đồ trên mắt Hoàng thượng xuống, mới lên tiếng nói.
Chưa đợi Hoàng thượng lên tiếng, An Lăng Dung từ trên giường bước xuống, nhẹ nhàng phúc thân hành lễ: “Hoàng thượng, Hạ tỷ tỷ có thai, gần đây không muốn ăn uống, thần thiếp xin phép về Hạnh Hoa Xuân Quán trước.”
Hoàng thượng vỗ vỗ tay An Lăng Dung: “Khó cho con tâm tế, trẫm hôm khác sẽ đi xem con.”
Nói xong, lại vẫy vẫy tay, Tô Bồi Thịnh nhanh bước lên, đưa chiếc hộp trong tay cho An Lăng Dung.
“Con tính tình tốt, lại vốn thích ngọc khí, trẫm có lưu một bộ Thập Nhị Hoa Thần trâm phát, tặng cho con là thích hợp nhất.”
An Lăng Dung mắt sáng lấp lánh nhìn Hoàng thượng, con ngươi trong suốt đầy bóng dáng Hoàng thượng.
“Chỉ cần là Hoàng thượng ban, Dung nhi đều sẽ trân trọng cất giữ.”
Đôi mắt ấy nóng bỏng, tình cảm nồng nhiệt lao về phía Hoàng thượng, như một dòng nham thạch có thể nhấn chìm người. Đó là sự khao khát của nàng đối với lãnh đạo, với tiền lương, với tiền bạc.
Một mặt Hoàng thượng hơi ngượng ngùng quay mặt đi, mặt khác còn có chút xấu hổ.
“Được rồi, mau về đi, trời nóng, đừng chạy lung tung.”
An Lăng Dung ôm hộp liền cảm thấy cân nặng không đúng.
Về đến Hạnh Hoa Xuân Quán, nàng ngồi đó mở ra, quả nhiên thấy bên dưới trâm có một lớp ngăn.
Bỏ tấm nhung trên ra, bên dưới lại là vàng thỏi và ngân phiếu xếp chỉnh tề.
An Lăng Dung cất vàng thỏi đi, ngân phiếu để trong rương nhỏ đầu giường.
Sau đó ngắm nghía mười hai cây trâm ngọc kia.
Hoàng thượng hẳn là dựa theo ý tưởng Thập Nhị Hoa Thần Bôi của phụ thân ngài mà sai người khắc.
Tháng giêng thủy tiên, tháng hai ngọc lan, tháng ba đào hoa, tháng tư lê hoa, tháng năm thạch lựu, tháng sáu sen hồng, tháng bảy lan u, tháng tám quế hoa, tháng chín cúc hoa, tháng mười phù dung, tháng mười một nguyệt quý và tháng chạp mai hoa.
An Lăng Dung chân mày giãn ra, hoa mẫu đơn tháng tư bị Hoàng thượng đổi thành lê hoa, không chỉ dùng ngọc trắng thượng hạng, mà còn tránh được sự vượt quá phận. Chứng tỏ thời gian nàng hao tâm tổn trí này ít nhất đã có thu hoạch.
Mười hai cây trâm, căn cứ theo màu hoa dùng các loại ngọc khác nhau, tay nghề thợ khắc cũng xuất thần nhập hóa, chỉ nhìn thôi, An Lăng Dung dường như đã ngửi thấy hương hoa.
Bây giờ đang là mùa hè, nàng đặt trâm sen, trâm lan, trâm quế vào hộp trên bàn trang điểm, chuẩn bị đội trong thời gian này.
“Xem kìa, bỏ công sức ra là có hồi báo. Chỉ cần Hoàng thượng ban thưởng, còn yêu hay không yêu, sủng hay không sủng, đó là thứ các tiểu thư quyền quý cao nhã kia để tâm. Ta là con gái quan nhỏ, cứ làm kẻ phàm tục đi!”
Hôm nay làm việc ở chỗ Hoàng thượng xong, Hoa Phi một chén yến sào cho nàng cũng được nghỉ phép nhỏ.
An Lăng Dung nằm ườn trên quý phi sàng ăn nho, nói chuyện với hệ thống.
Trong cung này, mỗi lời nói, mỗi hành động, thậm chí một ánh mắt cũng có thể bị người ta xuyên tạc. Cho nên, chỉ có lúc này, An Lăng Dung mới thả lỏng nói chuyện phiếm với hệ thống.
Một là thư giãn tinh thần, hai là, cũng bởi Hoàng thượng giỏi nghe lén, nên nàng thà nói những lời vô dụng với hệ thống.
Dù là với Hạ Đông Xuân hay với nha hoàn của mình, nàng đều phải vào trạng thái làm việc.
Điều kiện khởi đầu bất lợi, càng phải cẩn ngôn thận hạnh.
Hệ thống kịp thời mở cuốn sách khen ngợi đã tải xuống, bắt đầu đọc theo sách vở.
An Lăng Dung cũng không để ý, có một an ủi tinh thần thôi. Nàng phiêu bạt bao nhiêu năm, sớm đã không quan tâm lời mình nói có ai nghe thấy hay không, tự nói tự nghe là chuyện thường.
Hoa Phi đối với sự hiểu chuyện của An Lăng Dung còn tính hài lòng, được Hoàng thượng an ủi thân tâm mọi mặt, nàng nghiêng người trên mỹ nhân sàng ăn dưa hấu liếc nhìn Tụng Chi: “Bổn cung nhớ, ca ca năm kia đánh giặc có được mấy khối phù dung ngọc.”
Tụng Chi suy nghĩ: “Vâng, nương nương nhớ tốt. Chỉ là phù dung ngọc tuy thủy đầu tốt, nhưng màu hồng rốt cuộc là màu thứ đẳng, nương nương không thích lắm, liền để trong phòng kho mốc meo rồi.”
“Y phục, trang sức của bổn cung, nào có dùng những thứ tiểu gia tử khí như vậy. Đã Văn Quý Nhân hiểu chuyện, ngươi hãy phân phó Nội Vụ Phủ, đem mấy khối phù dung ngọc kia làm cho Văn Quý Nhân một bộ trang sức đi.”
Tụng Chi vâng dạ, sai người đi đưa tin cho Nội Vụ Phủ.
Hoạt động của Hoa Phi nương nương ở Nội Vụ Phủ đều là việc quan trọng bậc nhất, vừa nhận chỉ thị liền động tay làm.
Tuy là Hoa Phi nương nương lấy ra thưởng cho người, mà người được thưởng lại là Văn Quý Nhân đang được sủng ái gần đây, Nội Vụ Phủ tự nhiên lấy ra mười hai phần cẩn thận và nghiêm túc.
Căn cứ theo sở thích bình thường của Văn Quý Nhân, nhớ tới Hoàng thượng sai người đánh Thập Nhị Hoa Thần Ngọc Trâm, Nội Vụ Phủ cũng có dạng có dạng, chuẩn bị làm ra một bộ trang sức hoa phù dung.
An Lăng Dung còn không biết ông chủ lớn khác Hoa Phi cũng chuẩn bị thưởng cho nàng, lúc này đang ở phòng bếp nhỏ của Hạnh Hoa Xuân Quán bận rộn với món mì lạnh thịt gà xé.
Nàng nhớ lúc phiêu bạt, đã thấy một nhà ăn mì lạnh rất thơm, nước sốt trộn kia nghe nói trộn đế giày cũng ngon.
Hôm nay nàng cũng định thử một lần.
Đương nhiên rồi, không phải tự mình động thủ.
Nàng chỉ phụ trách cung cấp ý tưởng, tự có đầu bếp tài ba.
“Lăng Dung, hôm nay ta có thể ăn hai bát không?”
Hạ Đông Xuân đứng chờ ở cửa, khóe miệng còn có thứ lấp lánh đáng ngờ.
“Không thể.”
An Lăng Dung vô cùng lạnh lùng từ chối nàng.
Vốn dĩ tô của nàng đã to hơn tô bình thường, mà gần đây khẩu vị cũng quá tốt.
Bụng chưa thấy to lên bao nhiêu, người thì trông đẫy đà hơn.
Vốn dĩ vận động của phụ nữ mang thai đã ít, An Lăng Dung liền suốt ngày canh chừng miệng của Hạ Đông Xuân.
Đỗ Nhược và Hải Đường vì việc này còn đặc biệt viết thư cho lão gia nhà mình, nhét kèm năm trăm lượng ngân phiếu cho An Lăng Dung, coi như tiền lương của việc nàng giám sát chế độ ăn uống và sinh hoạt khỏe mạnh cho Hạ Đông Xuân.
An Lăng Dung: Lại có động lực là sao?
