Chương 6: An Lăng Dung 5.
Chỉ trong ba ngày, Hạ Đông Xuân đã đem hết tư trang mang vào cung, những cung nhân có thể dùng trong cung, cùng thân thích nhà mình trong Nội Vụ Phủ kể hết với An Lăng Dung.
Hải Đường và Đỗ Nhược ngăn cũng không được, may mà hiện nay thấy An tiểu chủ là người đáng tin, hai người dùng nội tuyến mà Hạ Phúc Tấn cho để truyền tin về, vẫn là bảo Phúc Tấn nghĩ cách đi, các nàng thực sự bất lực rồi.
An Lăng Dung cũng bật cười, Hạ Đông Xuân đúng là một đứa trẻ tinh nghịch.
“Ngày mai là ngày toàn cung triều kiến, tỷ tỷ nhất định phải nhớ kỹ cẩn ngôn thận hành.”
An Lăng Dung rảnh rỗi liền cùng Hạ Đông Xuân ôn tập lễ nghi quỳ lạy, cố gắng để Hạ Đông Xuân không bị người ta chê cười.
“Ta nhớ rồi Lăng Dung, muội nhất định phải theo ta đó!”
Hạ Đông Xuân ở trong phủ bị mẹ đẻ dọa hơi quá, từ kênh kiệu ngang tàng biến thành nhát như chuột.
“Vâng, Lăng Dung nhất định sẽ theo sát tỷ tỷ.”
Suy nghĩ một lát, An Lăng Dung lại dạy cho Hạ Đông Xuân một bộ dạng giả vờ làm người chịu đựng tốt.
“Đúng, như vậy, hóp cằm lại. Đừng ngẩng đầu, chỉ nhướng mí mắt. Mím chặt môi, hai tay níu khăn tay, kéo mạnh.”
Hải Đường và Đỗ Nhược đứng bên cạnh há hốc mồm nhìn, đây còn là cách cách ngang tàng kiêu ngạo của các nàng sao? Sao lại biến thành cục tức thế?
Nhưng mà nói thật, bộ dạng này đúng là khiến người ta chẳng buồn để ý.
An Lăng Dung cười nói: “Hiện giờ chúng ta phận vị không cao, đối với các nương nương bên trên chỉ là trò đồ chơi tùy tay vứt bỏ, có thể khiến các nàng xem nhẹ chúng ta là tốt nhất. Bất quá tỷ tỷ, đối diện với Hoàng thượng không thể như vậy, phải lấy ra khí thế Cô nã nãi người Mãn thẳng thắn rộng rãi của tỷ.”
Tuy là Hán quân kỳ, nhưng An Lăng Dung biết Hạ Đông Xuân khác nàng, nàng ta là người Mãn.
“Nhưng mà không được ăn vạ đâu tỷ tỷ.”
An Lăng Dung lại bổ sung thêm một câu.
“Ai da, biết rồi biết rồi.”
Sau đó, lại nhét cho An Lăng Dung một hộp đầy ngân phiếu: “Lăng Dung đối đãi với ta tốt như vậy, ta lại không thể làm gì cho Lăng Dung. Những ngân phiếu này cho muội. Ta không có ý gì khác, chỉ muốn tốt với muội thôi.”
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Đỗ Nhược, Hạ Đông Xuân lại vô thức thêm một câu.
An Lăng Dung tươi cười nhận lấy, đây là thứ nàng xứng đáng.
“Em tự nhiên biết tỷ tỷ, huống chi, đích thực là Lăng Dung cần. Tỷ tỷ thật tâm.”
Hạ Đông Xuân được An Lăng Dung khẳng định, càng thêm vui vẻ.
Hai người còn tay kéo tay chọn lựa y phục ngày mai sẽ mặc.
Nhìn một giường y phục rực rỡ sắc màu khó tả, An Lăng Dung im lặng một lúc.
Sau đó dựa vào vóc dáng và khí chất của Hạ Đông Xuân phối lại một bộ.
Nàng chính là theo không ít sư phụ lão luyện học tập qua, con mắt cao hơn Hạ Đông Xuân mấy cái Trân Hoàn! (Tự phong! Kiêu hãnh!)
Hiện tại ưu điểm lớn nhất của Hạ Đông Xuân là nghe lời, ngoan ngoãn để y phục trang sức mà An Lăng Dung phối tốt sang một bên, chuẩn bị mặc ngày mai.
Tiện tay moi lên kho nhỏ của mình, đem từng cái trâm bạch ngọc phỉ thúy nhét cho An Lăng Dung.
“Những cái này hợp với Lăng Dung, Lăng Dung cầm lấy mà đeo.”
An Lăng Dung vui vẻ nhận. Người phối đồ cũng rất đắt đấy nhé!
Ngày toàn cung triều kiến, Hạ Đông Xuân chen đi Phương Thuần Ý đứng vào hàng cuối cùng của An Lăng Dung, nàng phải lúc nào cũng kề bên Dung Dung của nàng mới có cảm giác an toàn.
May mà ánh mắt của Hoa phi chỉ dừng lại trên Uyển thường tại và Thẩm quý nhân, Hạ Đông Xuân mím chặt miệng, an toàn vượt qua buổi sáng này.
Trở về Tiêu Vân Các, Hạ Đông Xuân mới thở dài một hơi.
“Lăng Dung, trong cung cũng đáng sợ quá đi.”
Nghĩ đến nỗi sợ bị Hoa phi nương nương chi phối hôm nay, Hạ Đông Xuân càng ỉu xìu hơn.
An Lăng Dung nắm lấy bàn tay nhỏ có chút lạnh của Hạ Đông Xuân, dịu dàng an ủi: “Còn có Lăng Dung ở đây, tỷ tỷ không cần lo lắng. Hai chúng ta cứ ngoan ngoãn thừa ân sủng qua ngày là được.”
Tuy nói vậy, nhưng thực ra An Lăng Dung muốn tranh sủng. Không liên quan gì khác, nàng coi đây như một công việc. Đã là công việc, thì thăng chức tăng lương chính là phương hướng nỗ lực của nàng.
Huống chi, Hạ Đông Xuân có thể không được sủng, bởi vì thế lực của Hạ gia trong Nội Vụ Phủ có thể khiến Hạ Đông Xuân sống rất tốt.
Nhưng An Lăng Dung không thể.
Bởi vì An Lăng Dung có một An Bỉ Hòe kéo chân sau.
Hiện tại chẳng qua là một chút tình nghĩa, nàng làm sao có thể mặt dày mời Hạ gia hoặc Kỳ chủ giúp giải quyết An Bỉ Hòe. Huống chi, chuyện này có thể nói với người ngoài sao?
Xài bạc, An Lăng Dung từ Ngự Thiện Phòng lấy được hai bát yến sào, cho Hạ Đông Xuân trấn an nỗi bất an trong lòng.
Nhìn bộ dạng An Lăng Dung dỗ dành tiểu chủ nhà mình, ngón tay Đỗ Nhược động đậy.
“Hai vị tiểu chủ, Toái Ngọc Hiên truyền tin tới, Uyển thường tại bị kinh hãi nhiễm chứng hồi hộp, đã bỏ thẻ bài xanh dưỡng bệnh rồi.”
Liên Hồ chính là tên thái giám lanh lợi biết dò thám tin tức do Hạ phủ gửi tới.
“Bị kinh hãi?”
Hạ Đông Xuân lập tức thoát khỏi trạng thái sợ Hoa phi, hứng thú nhìn về phía Liên Hồ.
“Dạ, nghe nói là lúc đi ngang qua Ngự Hoa Viên nhìn thấy thứ không sạch sẽ.”
Hạ Đông Xuân còn muốn hỏi nữa, bị An Lăng Dung kéo lại.
“Đã là thứ không sạch sẽ, tỷ tỷ hà tất hỏi nhiều.”
Hạ Đông Xuân nghĩ lại, cũng là cái lẽ đó.
“Phải rồi, đến lượt thị tẩm.”
Hạ Đông Xuân lại đổi tâm tư, bắt đầu cùng An Lăng Dung đoán người mới thị tẩm đầu tiên.
Đáng tiếc, Phú Sát quý nhân mà Hạ Đông Xuân tin chắc dường như không tranh khí, bị Thẩm quý nhân giành được vị trí đầu.
Xe ân sủng Phượng Loan Xuân leng keng ở Tây Lục Cung, Hạ Đông Xuân và An Lăng Dung ở Đông Lục Cung chẳng để trong lòng chút nào. Thêm tiền gọi lẩu và thịt đùi cừu tươi, ăn đến nỗi bụng nhỏ nhô ra một chút.
May mà Hạ Đông Xuân là con gái võ tướng, tiện thể nhặt một cành cây còn dạy An Lăng Dung múa vài đường, cũng coi như tiêu thực.
Vào đêm, Hạ Đông Xuân tính tình thoải mái đã ngủ sớm, Đỗ Nhược gõ cửa phòng Tiêu Vân Các.
“Đỗ Nhược? Có phải tỷ tỷ có việc?”
An Lăng Dung cũng chuẩn bị ngủ, thấy Đỗ Nhược lại chuẩn bị đứng dậy.
“Hồi An tiểu chủ, tiểu chủ nhà nô tỳ không có gì không ổn.”
Vẻ mặt Đỗ Nhược nghiêm trọng.
“Vậy là ngươi có việc tìm ta? Hay là Hạ Phúc Tấn có lời chuyển đạt?”
Đỗ Nhược trong lòng khen một câu tiểu chủ thật thông minh, sau đó cung kính đáp: “Hồi tiểu chủ, nô tỳ là do Phúc Tấn bồi dưỡng cho tiểu chủ nhà nô tỳ từ nhỏ, từ bé mũi nhạy bén. Mấy ngày này mơ hồ ngửi thấy một mùi hương lạ ở chỗ An tiểu chủ, ước chừng là xạ hương chi loại, đặc biệt đến nhắc nhở tiểu chủ cẩn thận.”
Trong lòng An Lăng Dung cũng nhẹ xuống vài phần, nàng thừa kế kỹ năng của bản thân An Lăng Dung, đương nhiên rất nhạy cảm với xạ hương. Từ khi dọn vào Tiêu Vân Các này, đã ngửi thấy phòng mình có mùi lạ.
Lúc Hạ Đông Xuân mới đến, trên người cũng mơ hồ mang theo chút mùi lạ, bất quá một ngày liền biến mất. An Lăng Dung liền biết, hai cung nữ bên cạnh Hạ Đông Xuân đều có bản lĩnh.
Nàng tạm thời không muốn lộ bản lĩnh của mình, cũng ngầm có ý định lợi dụng Hạ gia để che giấu bản thân, cho nên vẫn luôn không xử lý số xạ hương này.
Hôm nay thấy Đỗ Nhược phản ứng khác thường, An Lăng Dung liền cảm thấy thời cơ đã gần.
Quả nhiên, nàng hơi ngủ muộn một chút, Đỗ Nhược liền tới.
“Xạ hương?! Đây chính là...”
Đỗ Nhược nói một tiếng “đắc tội”, sau đó quanh phòng ngủ của An Lăng Dung một vòng. Đem màn giường đã hun xạ hương, đệm có lớp lót đều tìm ra.
Sắc mặt An Lăng Dung có chút trắng bệch, nhưng vẫn trấn định nói: “Chuyện này ta biết rồi, ngươi đã có bản lĩnh như vậy, nhưng vẫn phải chú ý nhiều, nhất định không thể lộ ra trước mặt người khác.”
Đỗ Nhược cũng hiểu, những ngày tháng khổ học trong mật thất khi còn trẻ vẫn còn mơ hồ trước mắt.
Cung nữ nhập cung không được phép học y, Hoàng gia sẽ tra xét kỹ lưỡng.
Cho nên tuy nàng nhìn như cùng Hải Đường học may vá trang điểm, nhưng kỳ thực trong phòng chỉ có Hải Đường, còn nàng thì ở trong một căn phòng chỉ chứa được ba người, cố gắng đọc sách y thuật, nhận biết thảo dược.
“Nô tỳ biết.”
Sau khi Đỗ Nhược rời đi, An Lăng Dung bóp bóp ngón tay trò chuyện với máy điểm danh trong đầu một lúc, cũng dần dần có buồn ngủ.
Máy điểm danh bước vào nhiệm vụ Thanh cung đều có chức năng trò chuyện, dù sao người bình thường ở trong hoàn cảnh này, có chín mươi phần trăm xác suất sẽ phát điên.
