Chương 69: Phú Sát Nghi Hân (11).
“ Ngoại thất nữ? Quá ghê tởm đi?”
Hoa Phi là người đầu tiên lên tiếng, thậm chí còn dùng khăn che mồm, ánh mắt đầy ghét bỏ, cứ như Trân Hoàn là vật bẩn thỉu gì đó.
“ Tần thiếp, tần thiếp không biết.”
Trân Hoàn hiện tại không thể thừa nhận. Cảnh Phi đã nắm được nhược điểm của nhà họ Trân, nàng chỉ còn cách tự bảo toàn trước, mới có thể tính toán về sau.
“ Ngươi có biết hay không, bổn cung không quan tâm. Nhưng bổn cung biết, Trân Viễn Đạo có một ngoại thất, lại là hậu duệ của một tội nhân Bá Di tộc. Uyển Thường Tại, ngươi có biết đây là ý gì không?”
Trân Hoàn hoàn toàn mềm nhũn ngã xuống đất. Nhà họ Trân, e rằng nàng không bảo vệ được nữa.
Nghi Hân vẫn cười: “ Uyển Thường Tại, Trân Viễn Đạo giữ con nhỏ Hoàn Bích này, rốt cuộc là vì tình phụ tử, hay là vì muốn giống như Thục Quý Phi ngày xưa?”
Trân Hoàn chợt ngẩng đầu: “ Cảnh Phi nương nương, phụ thân của tần thiếp tuyệt đối sẽ không có lòng phản nghịch như thế.”
Nghi Hân nhìn nàng với vẻ không sao cũng được: “ Chuyện triều đường, bổn cung sẽ không nói bậy, chỉ là chuyện của ngươi, Uyển Thường Tại, ngươi đã có chuẩn bị tâm lý chưa?”
Trân Hoàn cung kính dập đầu hành lễ: “ Tần thiếp xin chịu phạt.”
Nghi Hân cười thành tiếng: “ Lạy bổn cung làm gì? Bổn cung có từng quản lý lục cung đâu? Người nói có đúng không, Hoàng Hậu nương nương.”
Hoàng Hậu đã bấm rách lòng bàn tay, nhưng bất đắc dĩ phải dọn đống hỗn độn cho Cảnh Phi. Bà ta chán ghét liếc nhìn Trân Hoàn vừa vào cung đã gây chuyện: “ Nếu vậy, Uyển Thường Tại họ Trân, không biết giữ miệng, không tuân cung quy, không kính trọng bề trên, giáng làm Đáp Ứng, phạt lương một năm, sao chép cung quy một trăm lần.”
Hình phạt này không nặng, mọi người lại đưa mắt nhìn về phía Cảnh Phi.
Chỉ thấy Cảnh Phi khẽ nhướng mày, trên mặt đầy vẻ chế giễu: “ Còn có vị Thẩm Quý Nhân đâu?”
Hoàng Hậu gắng gượng chịu đựng sự khó chịu: “ Thẩm Quý Nhân, không giữ cung quy, không kính trọng chủ vị, giáng làm Thường Tại, phạt lương nửa năm, sao chép cung quy năm mươi lần.”
Mọi người đều thắc mắc: tội của Thẩm Thường Tại không lớn hơn Uyển Đáp Ứng bao nhiêu, sao hình phạt lại tương đương? Chỉ có Nghi Hân biết, Hoàng Hậu không dám phạt nặng.
Nàng ta không thèm quan tâm. Trân Hoàn phải ở lại hậu cung tốt, nàng mới có cơ hội chơi từ từ.
“ Hoàng Hậu nương nương, quả nhiên, nhân từ.”
Giọng nói của Nghi Hân đầy mỉa mai, ai cũng nghe ra lời nói mang ẩn ý, nhưng không ai dám hỏi.
“ Thôi được rồi, tất cả đứng lên đi.”
Ánh mắt của Nghi Hân quét qua An Lăng Dung đứng phía sau, ác ý trong đáy mắt bao trùm lấy nàng đang run rẩy. Chỉ trong nháy mắt, Nghi Hân lại chuyển tầm mắt. Hôm nay mệt rồi, hôm khác hãy tra tấn nàng, mình quả là một người tốt!
Hoàng Hậu thân tâm đều mệt mỏi, nhưng vẫn gắng gượng hoàn thành toàn bộ nghi lễ rồi mới phất tay bảo tan.
Nghi Hân ngồi không nhúc nhích. Hoa Phi vừa định nhấc mông lên lại hạ xuống. Tề Phi ngồi nghiêm chỉnh càng không dám động. Những người phía sau đương nhiên cũng duy trì tư thế. Trong phút chốc trong phòng im phăng phắc.
Nghi Hân chỉ đang mất tập trung, bị ma ma Bố Thuận Đạt nhẹ nhàng kéo tay áo. Hồi thần lại, nhìn những kẻ nhát như chuột này, nàng liền trợn mắt.
Nàng dẫn đầu rời khỏi Cảnh Nhân Cung, Hoa Phi và những người khác mới lục tục theo ra. Hoàng Hậu ngồi trên đã tức đến nỗi không muốn nói một lời, chỉ ngây ngẩm ngồi đó, trong đầu toàn là những ảo tưởng viển vông: “ Nếu tỷ tỷ còn sống, Cảnh Phi dám như vậy sao?”
Hôm nay lúc thỉnh an tốn hơi nhiều thời gian, Hoàng Thượng đã chờ ở Vĩnh Thọ Cung rồi.
Nhìn Cảnh Phi không hề hay biết, thậm chí còn như thường ngày coi hắn như cái đệm, Hoàng Thượng trầm mặt không nói lời nào.
Tô Bồi Thịnh mang cung nhân nhanh chóng lui ra ngoài, hắn đánh cược Hoàng Thượng sẽ được dỗ dành.
“ Hoàng Thượng sao thế? Ai bắt nạt người? Người kêu đại bá đánh hắn là được! Đại bá rất nghe lời.”
Tự mình tháo trang sức nặng nề, Nghi Hân dường như không cảm nhận được cơn giận của Hoàng Thượng.
“ Chuyện của Uyển Đáp Ứng, Cảnh Phi còn rõ hơn trẫm.”
Nghi Hân làm như không nghe ra sự bất mãn của Hoàng Thượng: “ Đúng vậy! Thần thiếp biết, Uyển Thường Tại là phi tần duy nhất trong đợt tuyển tú này có phong hiệu, nên đã gọi đại bá tra xét nàng ta một chút.”
Mắt Hoàng Thượng hơi nheo lại, rồi khôi phục tự nhiên: “ Đây là tất cả những gì Mã Kỳ tra ra sao? Vậy Nghi Hân có biết, trẫm vì sao đối đãi khác với Uyển Đáp Ứng không?”
Nghi Hân quay đầu liếc Hoàng Thượng một cái: “ Còn có thể thế nào? Chẳng qua là thấy sắc nảy lòng tham thôi.”
Hoàng Thượng đang chuẩn bị sẵn cơn giận bỗng sửng sốt: “ Thấy sắc nảy lòng tham?!” Ai? Hắn sao?
“ Chẳng lẽ còn có thể là gì khác? Chuyện bên cạnh Hoàng Thượng chúng thần thiếp làm sao biết được?”
Bộ dáng Nghi Hân không thèm để ý khiến Hoàng Thượng vừa mới đầy bụng âm mưu quỷ kế trở nên rất tiểu nhân.
“ Mã Kỳ, chẳng phải đã cho người tra xét rồi sao?”
Nghi Hân sờ bụng, trên miệng có chút không kiên nhẫn: “ Vâng vâng, ở Cảnh Nhân Cung thần thiếp đã nói rất rõ ràng rồi, đó là chuyện đại bá tra ra mà!”
“ Không còn gì nữa?”
Hoàng Thượng quả thực không dám tin, một vị đại học sĩ danh giá, lại chỉ vì lòng ghen tị nhỏ nhen của cháu gái mình mà tra những chuyện vụn vặt, rồi ngay lập tức tra đến đầu Hoàng Thượng đây, sao các ngươi dừng lại! Chẳng lẽ trẫm không đáng cho các ngươi tra một chút sao?!
“ Còn? Còn có thể có gì? Nhà họ Trân chỉ có bấy nhiêu chuyện thôi chứ?”
Nghi Hân nhìn biểu cảm của Hoàng Thượng bỗng như lâm đại địch: “ Sao? Đại bá còn có chuyện chưa nói với thần thiếp?”
Hoàng Thượng thở phào một hơi, cả người có chút trống rỗng. Một mặt là vì Mã Kỳ có chừng mực mà mình lại tiểu tâm nhãn, mặt khác là vì một nhà này rõ ràng khá thông minh, nhưng lại thông minh không đúng chỗ.
“ Hết rồi.” Hắn khẽ thở dài.
Nghi Hân lúc này mới giãn biểu cảm, cất tiếng gọi Hỷ Nhiêu và những người ở cửa dọn bữa.
“ Hoàng Thượng, cái Uyển Đáp Ứng này, người không thể vừa sủng hạnh liền cho nàng ta vị phân nha!”
Hoàng Thượng ăn không ngẩng đầu, hoàn toàn không muốn nhìn biểu cảm của Nghi Hân.
Không ngờ lại bị Nghi Hân nâng mặt buộc phải đối diện với nàng.
“ Rốt cuộc nàng muốn thế nào?” Hoàng Thượng rất bất đắc dĩ.
Nghi Hân rất nghiêm túc nhìn vào mắt Hoàng Thượng: “ Thần thiếp vừa phạt nàng, người lại lập tức thăng vị phân cho nàng, thần thiếp sẽ mất mặt!”
“ Trẫm còn tưởng nàng ghen.” Hoàng Thượng mặt không biểu tình.
Nghi Hân nhíu mày: “ Nàng ta có gì đáng để ghen chứ? À đúng rồi, Hoàng Thượng nhớ phạt cái tên Trân Viễn Đạo nha! Mặt mũi của thần thiếp không thể rơi xuống đất dù chỉ một chút! Chuyện này rất nghiêm trọng!”
Hoàng Thượng hít một hơi, đồng ý. Lúc này mới được Nghi Hân buông ra, mới được yên ăn cơm.
Sai người nhòm ngó Vĩnh Thọ Cung, không phát hiện gì khác thường, Hoàng Thượng lại gọi Mã Kỳ.
Nhìn bộ mặt già nua của Mã Kỳ đương nhiên nói việc vì cháu gái mở đường, thế tất phải thanh lý mọi chướng ngại, Hoàng Thượng tâm lực tiều tụy.
“ Ngươi dùng người chỉ tra Trân Viễn Đạo?” Hoàng Thượng thực không dám tin.
Mã Kỳ cười hì hì: “ Người đừng nói, nô tài còn tra Quả Quận vương nữa.”
Hoàng Thượng liếc hắn một cái: “ Tra hắn làm gì?”
Mã Kỳ bỗng tiến lại gần hai bước, trên mặt đầy thần bí: “ Hoàng Thượng, nô tài khi tra ngoại thất của Trân Viễn Đạo đã tra được nữ tử Bá Di tộc kia là hảo hữu của Thục Quý Phi tiên đế.”
Hoàng Thượng lúc này mới mang tâm cảnh giác: “ Hảo hữu?!”
“ Phải đấy!” Mã Kỳ thấy Hoàng Thượng tò mò, trên mặt mang vẻ vui mừng khi chia sẻ chuyện vặt.
“ Rồi sau đó?” Hoàng Thượng có chút nóng lòng, nhưng Mã Kỳ lại xòe tay: “ Hết rồi.”
“ Hết rồi?!” Đâu có ai tra đồ tra nửa vời như thế!
“ Hết rồi ạ! Chuyện liên quan đến hoàng thất, nô tài tra thêm nữa thì không lịch sự, điểm chừng mực này nô tài có! Nô tài đã có rồi!” Mã Kỳ vỗ vỗ ngực mình, một bộ dạng tự hào.
Hoàng Thượng: Kỳ thực cũng không cần lịch sự như vậy! Hắn phất tay, đuổi Mã Kỳ vẻ mặt đắc ý đi. Tuy nghe được nửa tin có chút tức ngực, nhưng lại khoan khoái. Phú Sát thị quá hợp tâm ý, tuy phô trương thẳng thắn một chút, nhưng lại thực sự có chừng mực và biết nhìn xa. Hoàng Thượng yêu lắm.
