Chương 94: Phú Sát Nghi Hân 36.
(Hôm qua cuối tuần đăng bài xong liền dẫn con trai đi chơi, không kịp xem bình luận. Sáng nay mở ra, ta thật sự phải phủ trán cười khổ. Ta đã nói ngay từ đầu rồi, có một số tài liệu ta tham khảo Baidu, của hồi môn của Cố Luân Công chúa chính là tra Baidu, hình ảnh đã đăng ở khu bình luận. Nếu ngươi có ý kiến gì thì đi kiện Baidu đi! Còn nữa, đừng nghĩ rằng cuộc sống xa hoa của nữ chính là vì người nhà Thanh có tiền được chứ?
Nữ chính có gia thế, có thực lực, Triêu Khôi có gì? Hơn nữa, đó chỉ là con gái của tiên đế, không có nữ chính, nàng ta đã bị gả đi hoà thân đến Chuẩn Cát Nhĩ rồi, lão Khả Hãn chết lại làm thiếp của tân Khả Hãn. Nữ chính với tư cách là tẩu tẩu, cho của hồi môn cho Cố Luân Công chúa như vậy đã là rất có tình nghĩa rồi! Còn có thể như con gái ruột muốn gì cho nấy sao?!
Hơn nữa, giá trị một lượng bạc thời Thanh khoảng 150 đến 220, đừng có xem Đẩu Âm, xem tiểu thuyết nhiều quá rồi coi tiền không ra gì mà yêu cầu nữ chính được không? Nữ chính chỉ đến làm Hoàng hậu, chứ không phải đến để xoá đói giảm nghèo đâu!
Còn nữa, nhà Thanh quả thực gọi trân châu sản xuất từ Đông Bắc là Đông Châu, nhưng không có nghĩa là Triêu Khôi có quyền sử dụng Đông Châu. Đông Châu trong của hồi môn là để cho nàng ta có mặt mũi! Đến Thịnh Kinh, nếu có bản lĩnh thì để nhà chồng cho nàng ta Đông Châu chơi như bi thuỷ tinh cũng được!).
Để bồi dưỡng sự phát triển đa dạng cho các hoàng tử công chúa, vì sức khỏe thể chất và tinh thần của các phi tần hậu cung, Nghi Hân đã tổ chức giải đá cầu đầu tiên của Tử Cấm Thành.
Các tuyển thủ tham gia gồm có: Niên Thế Lan ở Dực Khôn Cung, Hạ Đông Xuân ở Vĩnh Hòa Cung, Qua Nhĩ Gia Văn Uyên ở Thừa Càn Cung, Phương Thuần Ý ở Toái Ngọc Hiên, Thẩm Mi Trang ở Hàm Phúc Cung, Phí Vân Yên ở Khải Tường Cung, Lã Doanh Phong ở Trữ Tú Cung và Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị ở Chung Túy Cung.
Còn về tổ thiếu nhi, thì Thục Hòa dẫn một đám em trai em gái nhỏ xíu, dưới sự giúp đỡ của các bà vú, tiến hành một trận kéo co hữu nghị.
“Cả ngày không ngồi thì đứng, thỉnh thoảng được vận động dưới nắng thế này, đúng là cảm thấy xương cốt đều dễ chịu ra.”
Kính Phi tuy không tự mình xuống sân, nhưng nhìn cảnh náo nhiệt này, cũng như được tham gia, hưng phấn không thôi.
Trận đá cầu kéo dài khoảng một giờ, đó đã là giới hạn vận động của các hậu phi rồi.
Cuối cùng, đội của Niên Thế Lan giành hạng nhất. Nghi Hân đích thân trao thưởng, một chiếc cúp đặc chế hình con bướm bằng vàng nguyên khối.
Hoàng thượng cũng đến xem một lần, tuy trong miệng lẩm bẩm: ‘Còn ra thể thống gì?’ Nhưng niềm vui và sự yêu thích trong mắt mọi người không phải giả, người cũng vui vẻ mặc kệ họ.
Mà khi mọi người đang túm tụm ồn ào ăn mừng, Từ Xuyên bỗng quát một tiếng: “Người phương nào?!”
Niên Thế Lan, mặt còn đầy ửng hồng sau vận động, nhanh chóng quay đầu, xác định bóng người đã cắt ngang tâm trạng vui vẻ của nàng ta.
“Thần thiếp không mời mà đến, khụ khụ, thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
Thì ra là Đoan Phi, nàng ta mặc một bộ thường phục màu xanh thẫm, sắc mặt trắng bệch, trên đầu là búi tóc pha lẫn tơ bạc, cả người nhìn qua, còn nguy hiểm hơn cả Thái phi ở Thọ Khang Cung, gần như là sắp về với tổ tiên.
“Đứng lên đi, thân thể ngươi thế này, còn chạy loạn gì? Bổn cung nhớ rõ đã gọi thái y xem cho các ngươi rồi, ngươi lại làm sao vậy?”
Rõ ràng thái y nói thân thể Đoan Phi vẫn còn tương đối tốt, chỉ là tâm trạng nặng nề, mới dẫn đến tinh thần ngày càng kém.
Ngày nào cũng chìm đắm trong thế giới của mình, không những không thoát ra được, mà còn tự thôi miên mình là kẻ bị hại, quên mất rằng mình từng là đồ tể.
Nghi Hân ghét nhất loại người này, có bản lĩnh thì trực tiếp đối đầu với Niên Thế Lan, sống được thì sống, không sống được thì chết. Cứ phải ở sau lưng tính kế cái này mưu đồ cái kia, sống cũng thừa.
Đoan Phi gắng gượng cười, nàng ta không biết mình đã đắc tội Hoàng hậu lúc nào, bà ấy đối với nàng ta luôn có một sự ghét bỏ khó tả.
‘Không nên như thế này mới đúng.’ Đoan Phi nghĩ, rõ ràng nàng ta dịu dàng hơn Niên Thế Lan, hiểu nhân tình hơn, cũng biết nịnh nọt hơn, tại sao Hoàng hậu chỉ nhìn thấy mỗi Niên Thế Lan?
“Làm Hoàng hậu nương nương phải lo lắng rồi, gần đây trời ấm hơn nhiều, thần thiếp cũng ra ngoài đi dạo. Xa xa đã nghe thấy tiếng các tỷ muội ở đây náo nhiệt, nên đến xem một chút.”
Nghi Hân tùy ý gật đầu, quay sang liếc nhìn Hoa Quý Phi.
Niên Thế Lan trợn mắt muốn lên đến tận trời, toàn bộ khí chất từ niềm vui bao quanh lúc nãy, biến thành oán niệm âm u.
“Ừ, thân thể ngươi cần phải ra ngoài phơi nắng nhiều hơn, gặp ánh dương quang là chuyện tốt.”
Đoan Phi nhìn Nghi Hân, trong mắt mang theo một tia khó hiểu và bất mãn che giấu rất sâu.
Nói chuyện với người thông minh đỡ tốn sức, chắc Đoan Phi cũng hiểu ý Nghi Hân, đừng luôn làm con chuột trong cống.
Hôm nay ra ngoài hoạt động, Hoa Quý Phi còn cố ý mang theo Giả Ngọc, khuôn mặt ấy, với đôi mày mắt giống Thuần Nguyên năm phần, qua một thời gian dài được nụ hôn của nắng và làn gió ve vuốt, đã không còn nhìn ra vẻ đẹp từng có nữa rồi.
Thế nhưng Đoan Phi vẫn nhìn thấy, nàng ta vô số lần hối hận vì đã không sớm liên thủ với Giả Ngọc, để rồi khuôn mặt giống Thuần Nguyên có tiềm năng làm sủng phi này, tự mình tranh sủng một cách vụng về, rơi xuống cảnh ngộ này.
Hiện tại, Giả Ngọc này đã hoàn toàn không còn giá trị lợi dụng, nhưng cái thai trong bụng nàng ta, mới là mục đích lần này của Đoan Phi.
Ánh mắt Đoan Phi tuy ẩn mật, nhưng không thoát khỏi mắt ma ma Bố Thuận Đạt.
“Nương nương, nô tỳ thấy, Đoan Phi này e là đã để ý đến cái bụng của Giả Ngọc.”
Sau một ngày bận rộn, sư phụ Nghi Hân hiện đang nằm trên chiếc giường chạm khắc từ một khối noãn ngọc nguyên khối, dòng nước ấm chưa quá vai chậm rãi cuốn trôi mệt mỏi.
Hỷ Đình và Hỷ Nghiên dùng khăn bông mềm nhẹ nhàng kỳ lưng, Hỷ Nhiêu và Hỷ Na trên tay thoa tinh dầu hoa hồng, xoa bóp bắp chân.
“Nói với Hoa Quý Phi một tiếng, cái đầu óc của nàng ấy, không phải đối thủ của Đoan Phi đâu.”
Nghi Hân lười nhác nói một câu, cả người thoải mái đến nỗi không mở nổi mắt.
Đứa bé trong bụng Giả Ngọc, thái y bắt mạch nói đại khái là con gái, đã được Bác Nhĩ Tế Cát Đặc tần đặt trước, Nghi Hân đã nhận lễ nên đương nhiên phải giữ chữ tín.
Còn về Lệ Phi, ba quan nữ tử ở Khải Tường Cung đều mang thai, sinh ra sẽ là con của Lệ Phi vị chủ vị này, không cần phải lo lắng thêm.
Trở mình, Nghi Hân để cho cô cô Đồ Lạp đỡ, đi đến chiếc sập mềm ở chỗ khác nằm xuống, dưới gối ngọc chạm rỗng là nước trong có nhiệt độ phù hợp.
Mái tóc dài này đẹp thì có đẹp, chỉ là mỗi lần gội đầu đều cần năm sáu người, nhưng may là nàng là Hoàng hậu, không cần tự mình động thủ.
“Nương nương, sáng nay Thịnh Kinh bên nhà mẹ đẻ có thư tới, vẫn còn để ở thư phòng nhỏ, có cần đưa đến tẩm điện không?”
Hôm nay là ngày mười lăm, buổi sáng nhận lễ của các hậu phi, còn có không ít Phúc Tấn đến thỉnh an. Buổi trưa Hoàng thượng đến dùng bữa cùng, còn dỗ nàng ngủ một lát, chiều lại tổ chức vận hội cho tần phi, bận đến giờ mới rảnh.
“Ừ, để ở đầu giường đi, Bổn cung lười động đậy rồi.”
Tính thời gian, Hoàng thượng cũng sắp đến, Nghi Hân mới từ “ôn nhu hương” đứng dậy, mặc chiếc áo ngủ mỏng manh lả lướt bước vào.
“Hoàng thượng xem gì thế?”
Nghi Hân chưa bao giờ có thói quen chờ Hoàng thượng, Hoàng thượng rất tự giác tự mình thay y phục nằm xuống.
“Thư của cha nàng đấy.”
Giọng Hoàng thượng nghe có vẻ bất đắc dĩ, nhưng thực ra mang ý cười.
Người là một hoàng đế rất kỹ tính nhưng nghiêm túc thích nghe người khác tâm sự, chỉ nhìn từ tấu chương hàng ngày là đủ thấy. Người dâng tấu nói nhiều, người phê hồi còn nhiều hơn.
Nhã Tùng Giai từ khi con gái vào cung, liền chú trọng quan sát tấu chương thỉnh an của mình dâng lên. Lời phê của Hoàng thượng dài dòng, nói rất nhiều.
Nhã Tùng Giai bày ra tư thế quan sát quân địch, cuối cùng đã nắm được sở thích đặc biệt của Hoàng thượng.
Đó là thích tán gẫu chuyện nhà với đại thần.
Cứ như vậy là trở nên thân cận vậy.
Nhã Tùng Giai chiều theo ý người, tấu chương thỉnh an viết tình cảm dồi dào nhưng đúng quy cách, lại còn gởi kèm theo thư nhà cho Nghi Hân, đồng thời dâng cho Hoàng thượng một bức thư nhà dày cộm nữa.
Bên trong dông dài những chuyện “gia đình lặt vặt” mà Hoàng thượng thích nghe, ngầm tỏ lòng trung thành và chỗ có thể dùng được của mình, nắm chặt Hoàng thượng trong lòng bàn tay.
“Thư của A Mã thần thiếp cũng chưa xem, thần thiếp xem của Hoàng thượng trước vậy.”
Hoàng thượng tùy tay đưa cho nàng, Nghi Hân cũng đưa bức thư nhà chưa mở của mình cho Hoàng thượng: “Đây, thần thiếp không xem không của Hoàng thượng, thần thiếp đổi cho người.”
Những việc quan trọng đều thông qua tay người nhà họ Phú Sát do Từ Xuyên đưa vào, những thứ có thể quang minh chính đại xuất hiện trong tẩm điện của Nghi Hân, đều là để cho Hoàng thượng xem.
Mà Hoàng thượng cho rằng, đây là biểu hiện quang minh chính đại không giấu giếm của nhà họ Phú Sát, chỉ có thể nói, nhân thiết này, thực sự rất quan trọng.
