Chương 10: Mây Sương Lộ Vẻ.
Thôi Di Sơ sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi, Bảo Châu và Bảo Xuyên thay phiên nhau canh giữ dưới hiên.
Trời gần sáng, Chu ma ma tới. Bà tuổi đã cao, lại là người già theo hầu Quốc công phu nhân nhiều năm, Thôi Di Sơ thương tình không bắt bà phải trực đêm.
“Đêm qua mọi việc thuận lợi chứ?” Chu ma ma hỏi.
Bảo Châu gật đầu: “Cũng giống như tối hôm trước, giờ phải đi đưa Ngọc Oánh ra rồi.”
“Cẩn thận chút, đừng kinh động Thế tử.”
Hai ngày nay, số lần Thôi Di Sơ nổi cáu rõ ràng tăng lên, Bảo Xuyên bị tát đã biết, Chu ma ma và Bảo Châu đương nhiên cũng biết.
“Nô tỳ biết rồi.”
Bảo Châu đẩy cửa bước vào phòng. Phòng trong yên tĩnh lặng lẽ, có lẽ hai người vẫn còn đang ngủ say. Bảo Châu đi vòng qua bình phong, chưa kịp tới gần giường đã nghe thấy giọng nói trầm thấp của Triệu Huyền Hựu.
“Ai?”
Vị tướng quân chinh chiến ngoài mặt trận, dù mệt mỏi kiệt sức thế nào cũng vẫn cực kỳ cảnh giác.
Bảo Châu dồn hết mười hai phần tinh thần, cẩn thận thưa: “Bẩm Thế tử, nô tỳ Bảo Châu, tới thỉnh phu nhân dậy.”
“Là quy củ của công phủ?”
Bảo Châu nghe câu hỏi ngược lại này hơi choáng, chỉ cảm nhận được giọng điệu của Triệu Huyền Hựu không được hài lòng, vội đáp: “Hôm qua phu nhân không thể theo hầu Thế tử tới thỉnh an lão thái quân, trong lòng áy náy, đã tính toán muốn sáng nay tự tay làm bánh quy bơ tới tạ tội với lão thái quân, bảo nô tỳ tính giờ lão thái quân dùng bữa, phải dậy lúc này mới kịp dùng vào bữa sáng.”
Triệu Huyền Hựu không nói gì thêm.
Bảo Châu biết trong lòng không thể trì hoãn thêm nữa, liều mạng bước tới kéo một nửa rèm trướng, liếc nhìn vào trong thấy hai người nằm ngang, chỉ cảm thấy má nóng bừng như sắp chảy máu.
Triệu Huyền Hựu nhắm mắt lại, người con gái bên cạnh yếu ớt mềm mại, nương tựa mềm mại trên cánh tay hắn. Mái tóc dài màu lông quạ che khuất khuôn mặt và nửa thân trên của nàng, càng tôn lên làn da trắng nõn nà hơn cả tuyết, trắng ngần mịn màng.
Nếu phu nhân nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ sợ sẽ mất hết tất cả phép tắc.
Bảo Châu thu lại ánh mắt, khẽ nhắc nhở: “Phu nhân, nên dậy rồi.”
Lúc này Ngọc Oánh tỉnh dậy, thấy là Bảo Châu tới, muốn ngồi dậy nhưng buồn ngủ kinh khủng, mềm oặt nói: “Đỡ ta dậy.”
Bảo Châu đưa tay kéo nàng ra khỏi vòng tay Triệu Huyền Hựu, chỉnh sửa lại áo ngủ trên người nàng.
Đúng lúc sắp kéo nàng xuống giường, một cánh tay mạnh mẽ vòng lấy eo thon thả của Ngọc Oánh.
“Bà nội biết lòng hiếu thảo của nàng, không cần phải làm những việc của kẻ hạ nhân.”
Nhìn đôi mắt ngái ngủ mơ màng của Ngọc Oánh, tim Bảo Châu nhảy lên tận cổ họng, sợ nàng lại nằm xuống.
Sự cảnh giác của Thế tử quả nhiên khác thường. Giả như lúc này không đưa Ngọc Oánh đi, trời sắp sáng hẳn rồi, tất cả mưu tính sẽ đổ sông đổ bể.
Dù Bảo Châu thông minh, cũng không dám mở miệng.
Hiện tại nếu nàng chen ngang, chỉ chọc giận Triệu Huyền Hựu mà thôi.
“Hạ nhân thì sao?” Ngọc Oánh bỗng khẽ cười, nói yếu ớt: “Thiếp thích hầu hạ bà nội.”
“Hừ,” Triệu Huyền Hựu khẽ cười một tiếng, nói câu “Tùy nàng” rồi buông tay, kéo chăn mỏng lật người ngủ tiếp.
Bảo Châu đứng bên nhìn đến ngây người, mãi đến khi Ngọc Oánh véo cánh tay nàng mới tỉnh lại, đỡ nàng đi ra ngoài.
Ngọc Oánh trên người vẫn mặc áo ngủ, gió sớm thổi qua liền cảm thấy hơi lạnh.
“Mau về phòng đi.” Chu ma ma mặt lạnh như tiền quát.
Nhưng Ngọc Oánh không vội đi, khẽ hỏi: “Phu nhân đâu? Nô tỳ có việc bẩm báo.”
“Phu nhân đang trang điểm, theo ta tới đây.”
Chu ma ma chẳng có vẻ mặt gì tốt, Bảo Châu suy nghĩ một chút, dẫn nàng sang phòng bên cạnh.
Phòng bên vốn dự phòng cho các tỷ muội nhà mẹ đẻ của Thôi Di Sơ tới chơi nghỉ ngơi, hai đêm nay chính nàng nghỉ ở đây.
Chỗ này gần phòng chính, phòng ngừa vạn nhất có chuyện gì có thể ứng cứu ngay.
Đẩy cửa bước vào, Bảo Xuyên đang chải đầu trang điểm cho Thôi Di Sơ.
Hai ngày liên tiếp Thôi Di Sơ đều ngủ muộn, dậy sớm, vì vậy quầng thâm dưới mắt rất rõ rệt. Tối hôm trước còn đỡ, sáng nay thì hơi khó nói, nên mới phải dùng phấn son che đi.
Lúc Ngọc Oánh bước vào, nàng mới trang điểm xong một nửa.
Thôi Di Sơ từ trong gương liếc thấy Ngọc Oánh, ánh mắt chợt đọng lại.
Ngoài trời ánh sáng vừa mờ mờ tỏ, cửa mở ra, Ngọc Oánh theo làn gió sớm và hương hoa cùng bước vào.
Áo ngủ trên người nàng là Thôi Di Sơ bảo thợ thêu mới may, chất gấm là loại vải mới được ban tặng trong công phủ, tuy không có nhiều hoa văn thêu, nhưng chất liệu như gấm, màu sắc tươi non, mặc vào người như đứng giữa đám hoa vậy.
Vì là cắt may cho nàng, nên với Ngọc Oánh thì không vừa lắm, đặc biệt là phần ngực trước và mông sau, căng phồng lên, gần như không bọc hết thân hình của nàng.
Ngọc Oánh không tô son điểm phấn, nhưng lại rạng rỡ sáng ngời, thần sắc ẩn chứa nét xuân tình.
Bảo Châu một cái đã nhìn ra tâm trạng của Thôi Di Sơ, vội ngăn Ngọc Oánh ở cửa: “Có chuyện gì mau nói, đừng làm phiền phu nhân trang điểm.”
Ngọc Oánh dường như không nhìn ra cái mánh khóe giữa chủ tớ bọn họ, cung kính hướng Thôi Di Sơ thi lễ một cái: “Tối qua Thế tử hỏi vì sao lại nấu canh nhung hươu.”
Đêm qua nàng với Triệu Huyền Hựu nói chuyện rất lâu, nàng không nói, Thôi Di Sơ cũng sẽ hỏi.
Chi bằng tới đây nói trước, tỏ ra mình trung thành.
“Hắn hỏi cái đó?” Thôi Di Sơ nghe vậy, chút bất mãn vừa rồi với dung mạo của Ngọc Oánh lập tức tiêu tan.
Triệu Huyền Hựu quả nhiên nhạy bén, đến cả trong canh gà có nhung hươu cũng nếm ra được. May mà trước đây không từng bỏ thuốc cho hắn, bằng không nhất định bị hắn phát hiện tại chỗ.
“Vâng.”
“Nàng trả lời thế nào?” Thôi Di Sơ ánh mắt chuyển động, truy hỏi.
Nếu Ngọc Oánh trả lời không tốt, nàng còn phải vất vả tìm cách bù đắp.
“Nô tỳ nói là lúc phu nhân về nhà mẹ đẻ, Quốc công gia và Quốc công phu nhân tặng, để bồi bổ thân thể cho Thế tử.”
Câu trả lời tuy không hoàn toàn, rốt cuộc không có sơ hở lớn.
Thôi Di Sơ thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại Ngọc Oánh lại có chút cảnh giác, con tỳ nữ này thông minh hơn nàng tưởng.
“Còn nói gì nữa?”
Ngọc Oánh cúi mắt, bất an nói: “Thế tử quả thực nói rất nhiều, chỉ là tối qua nô tỳ buồn ngủ lắm, căn bản mở mắt không ra, chỉ tùy miệng phụ họa theo, một lúc sau lại còn ngủ mất đi. Nô tỳ sợ gây ra chuyện, nên mới vội vàng tới gặp phu nhân.”
“Biết rồi.”
Đợi Bảo Xuyên trang điểm xong, Thôi Di Sơ tự tay chọn một chiếc trâm mạ vàng cài lên, đứng dậy bước ra ngoài.
Ngọc Oánh lặng lẽ đi theo sau chủ tớ bọn họ, ra khỏi phòng bên.
Ngoài trời vẫn còn mờ mờ sáng.
Bảo Châu sai Ngọc Oánh về phòng trong góc đợi, cùng Bảo Xuyên một trái một phải đỡ Thôi Di Sơ ra khỏi Lưu Phương Quán.
“Các ngươi có cảm thấy không, Ngọc Oánh kỳ thực khá thông minh.” Thôi Di Sơ bỗng nói.
Bảo Châu khoác cho nàng chiếc áo choàng lụa mỏng thêu hoa hải đường, không tiếp lời. Bảo Xuyên nghe thấy bản năng không phục: “Thông minh chỗ nào? Cô ta chạy tới nói những lời này chính là muốn lấy lòng phu nhân.”
Thôi Di Sơ cười lạnh: “Không nói chuyện khác, so với ngươi thì thông minh hơn nhiều.”
Bảo Xuyên lại chạm phải vảy ngược, sợ lại bị đánh, rụt cổ cúi mặt thấp hơn.
Bảo Châu đúng lúc nói: “Chưa chắc đã là thông minh, không qua là phản ứng nhanh, lanh lợi chút thôi. Kỳ thực nàng lanh lợi chút cũng tốt, như vậy đứa con nàng thay phu nhân sinh ra cũng có thể lanh lợi chút.”
“Đúng vậy.” Bảo Châu nói chuyện một hướng rất hợp ý Thôi Di Sơ, phụ họa theo: “Sinh ra một đứa con ngu ngốc như heo, lại càng hậu hoạn vô cùng.”
So với chuyện Ngọc Oánh lanh lợi, Bảo Châu kỳ thực rất để ý cảnh tượng vừa rồi nhìn thấy bên ngoài trướng.
Ngọc Oánh hầu hạ Thế tử mới hai đêm, giọng điệu nói chuyện giữa hai người đã thân mật và thân thiết đến thế.
Tuy nói nàng đang đóng vai phu nhân, nhưng Bảo Châu trong lòng hiểu rõ, cho dù là phu nhân thật, cũng không thể nói chuyện với Thế tử như thế được.
Hầu hạ Thế tử hai lần đã nắm được tính khí của Thế tử, còn ăn ở với Thế tử giống vợ chồng thật hơn cả vợ chồng thật…
Tiếc là nàng quá hiểu tính khí của Thôi Di Sơ rồi, nếu nói ra, lại không thể lập tức đánh chết Ngọc Oánh, chỉ khiến nàng nổi cơn thịnh nộ, nàng và Bảo Xuyên đều phải làm thùng rác hứng giận.
Đợi Ngọc Oánh mang thai thật nhanh, rồi xử lý đi ắt sẽ không còn hậu hoạn nữa.
