Chương 3: Bức Bách Phải Khuất Phục.
“Thế tử.” Các tỳ nữ trong sân viện cất tiếng hành lễ.
Không kịp đuổi Ngọc Oánh ra ngoài rồi!
Thôi Di Sơ liếc mắt ra hiệu cho Bảo Xuyên, Bảo Xuyên hiểu ý, liền kéo Ngọc Oánh đi thẳng về phía thư phòng bên cạnh.
Vừa đi vòng qua bình phong, cửa phòng đã bị đẩy mở.
“Phu nhân.”
Triệu Huyền Hựu, Thế tử của Tĩnh Viễn Hầu phủ, dung mạo tuấn tú, mắt phượng sáng như sao, tuổi còn trẻ đã được Hoàng đế hết mực tín nhiệm, cử chỉ hành động toát ra uy nghiêm dù chẳng cần nổi giận.
Nhìn thấy Thôi Di Sơ, ánh mắt của hắn hơi dịu lại một chút.
“Cửa đóng kín, ta còn tưởng phu nhân chưa dậy.”
Thôi Di Sơ trong lòng có quỷ, cúi mắt nhẹ nhàng đỡ trán: “Đêm qua thiếp ngủ không ngon, trong người mệt mỏi khôn cùng, mắt thấy chói nên đã bảo tỳ nữ đóng cửa lại.”
Đêm qua… Triệu Huyền Hựu đương nhiên cũng chẳng nghỉ ngơi được bao nhiêu, thấy phu nhân nhà mình tỏ ra e lệ như vậy, hắn khẽ mím môi ngồi xuống bên cạnh nàng.
Ngọc Oánh đứng sau bình phong, theo lời dặn của Bảo Xuyên mà cầm cái chổi lông gà lau chùi chiếc bình cổ trên giá cổ vật, nghe thấy âm thanh bên ngoài, liền khẽ di chuyển vị trí, từ khe hở của bình phong nhìn ra ngoài.
Triệu Huyền Hựu lúc này không mặc trang phục võ tướng, chỉ khoác một chiếc áo gấm màu xanh đen khá ôm sát, tôn lên thân hình cao ráo khôi ngô, bớt đi phần uy nghiêm lạnh lùng khi hành quân bên ngoài, lại thêm vào mấy phần phong thái thanh nhã.
Đương nhiên, dù có mặc thường phục thế nào, khí chất của hắn so với những hoàng thân quý tộc được nuông chiều ở kinh thành vẫn hoàn toàn khác biệt, nhiều năm chinh chiến nơi sa trường, trong ánh mắt của hắn đã ngưng tụ khí thế lạnh lùng sắc bén, chỉ cần liếc mắt tùy ý cũng đủ làm kẻ tiểu nhân khiếp sợ.
Bởi vậy, vừa khi hắn đến, Chu ma ma và những người khác vừa rồi còn diễn xuất điêu luyện, nói năng như suối chảy, lập tức im bặt như tờ, co đầu rụt cổ, chỉ có Thôi Di Sơ là vẫn giữ được bình tĩnh.
“Thế tử chẳng phải đi bái kiến Bình vương sao? Sao về nhanh thế?” Thôi Di Sơ hỏi bằng giọng nói nhẹ nhàng.
Bình vương lúc nhỏ theo Hầu gia luyện võ, vốn rất thân thiết với Hầu phủ, hôm qua Triệu Huyền Hựu vừa về kinh, phủ vương đã sai người truyền lời, mời hắn hôm nay qua chơi.
“Đi đến nửa đường gặp thị vệ của vương phủ, nói Thái hậu không được khỏe, Vương gia đã vào cung hầu bệnh rồi.”
Ngọc Oánh đứng sau bình phong nhìn người đàn ông này, đầu ngón tay khẽ run.
Nàng với Triệu Huyền Hựu thậm chí còn chưa từng nói một câu, hắn thậm chí còn không biết sự tồn tại của nàng, vậy mà hai người đã có quan hệ thân mật, còn sinh ra một đứa con trai.
Có nên xông ra không? Nói rõ tất cả với Triệu Huyền Hựu, bảo hắn biết đêm qua là nàng đã cùng hắn phong lưu?
Đương nhiên là không được, Ngọc Oánh cười khổ.
Xung quanh đều là người của Thôi Di Sơ, nàng tố cáo Thôi Di Sơ tráo đổi người, chắc chắn sẽ bị họ phản tố lại rằng chính nàng là kẻ trèo lên giường, bị đeo cho cái mũ điên cuồng rồi đánh bằng gậy đến chết.
Hơn nữa, cho dù Triệu Huyền Hựu có tin nàng bị ép uống thuốc rồi đưa lên giường đi nữa, thì một tỳ nữ nhỏ bé, Thế tử đường đường chính chính đã ngủ thì ngủ rồi, làm sao có thể vì nàng mà trừng phạt Thế tử phu nhân chứ?
Muốn báo thù, nhất định phải từng bước tính toán kỹ càng, tích lũy thực lực.
Chỉ thấy Thôi Di Sơ cười tươi như hoa, khuôn mặt lạnh lùng ngày thường khi đối diện với kẻ dưới giờ đây thêm phần nhu mì: “Thế tử dùng điểm tâm sáng có vội quá, có cần bảo nhà bếp làm lại rồi đưa tới không?”
“Không cần.”
Triệu Huyền Hựu hành quân đánh trận, những lúc phong bồi lộ túc nhiều lắm, đồ ăn với hắn chỉ là thứ để lấp đầy bụng mà thôi, không như giới quý tộc kinh thành kia câu nệ.
Thôi Di Sơ nhất thời không biết nói gì, Triệu Huyền Hựu nhìn thấy quầng thâm dưới mắt nàng, biết nàng đêm qua cũng chẳng nghỉ ngơi được.
Hắn vẫn chưa biết người phụ nữ cùng hắn buông thả khoái lạc đêm qua không phải là người trước mắt, nghĩ đến chuyện đêm qua mình quá hung hãn, không khỏi nói: “Nếu mệt thì đi ngủ thêm một chút đi. Trong Hầu phủ chỉ có tổ mẫu cùng ngươi và ta, không cần quá câu nệ vào tục lễ.”
Thôi Di Sơ là trưởng nữ công phủ được nuôi dưỡng trong lầu vàng điện ngọc, gia tộc hưng thịnh, nhân đinh đông đúc, không giống với Tĩnh Viễn Hầu phủ ba đời đơn truyền, người nhiều miệng lắm, quy củ nghiêm ngặt.
“Tổ mẫu vốn rất khoan hòa, thiếp ở Hầu phủ chưa từng bị gò bó.”
Nghe câu trả lời của nàng, Triệu Huyền Hựu khẽ gật đầu, nhìn nàng với ánh mắt khá tán thưởng.
Thôi Di Sơ dung mạo xuất chúng, lại giỏi thư họa, tài sắc song toàn được ca ngợi hết lời, mười tuổi đã được chọn làm bạn đọc sách cho công chúa, ra vào cung đình.
Đến tuổi nghị thân, người đến hỏi cưới càng nhiều đến nỗi sắp dẵm nát ngạch cửa.
Triệu Huyền Hựu là Thế tử Hầu phủ, vốn dĩ môn đăng hộ đối với Thôi Di Sơ.
Chỉ có điều Triệu Huyền Hựu từ nhỏ lớn lên trong quân đội, rất ít khi ở lại kinh thành, trước hôn nhân chưa từng gặp Thôi Di Sơ, là lão thái quân của Hầu phủ nhờ người mai mối mới tác thành được mối nhân duyên này.
Lúc mới thành hôn không được vui vẻ, lần này trở về nhà sau một phen âu yếm, mọi hiềm khích giữa hai người đều tiêu tan, tự nhiên khiến hắn hài lòng.
“Ta đã không cần ra ngoài, vậy chúng ta cùng nhau đi vấn an tổ mẫu, hầu bà lão dùng bữa.”
“Thế tử,” Thôi Di Sơ cúi mắt, tỏ ra khó xử, “Thiếp thực sự mệt lắm rồi, dung nhan cũng chẳng ra gì, không tiện để tổ mẫu thấy mà cười. Hôm nay…”
Mắt nàng quầng thâm, nhìn một cái là biết đêm qua chẳng ngủ ngon.
Triệu Huyền Hựu hiểu nàng da mặt mỏng, hỏi nhỏ: “Trên người có đau không? Có cần dùng thuốc không?”
Đối diện với đôi mắt thâm thúy của Triệu Huyền Hựu, nghe lời hỏi thăm ôn nhu của hắn, Thôi Di Sơ cảm thấy khó chịu không hiểu vì sao.
Đêm qua, hắn hẳn là cực kỳ hài lòng.
Nàng giả vờ e lệ quay mặt đi, gật đầu: “Vừa tắm xong, tỳ nữ sắp giúp thiếp bôi thuốc rồi.”
“Vậy ngươi nghỉ đi, lát nữa ta qua.”
“Đa tạ Thế tử.” Thôi Di Sơ mỉm cười, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng là mỹ nhân số một kinh thành, khí chất thanh lãnh, yếu đuối thanh nhã, khi cười lên lại duyên dáng động lòng người.
Tiễn Triệu Huyền Hựu ra khỏi sân viện, lông mày thanh tú của Thôi Di Sơ nhíu lên, sắc mặt lập tức thay đổi: “Dẫn nó ra.”
Các tỳ nữ phối hợp ăn ý, Bảo Châu đóng cửa canh ở ngoài, Bảo Xuyên thì dẫn Ngọc Oánh đang đứng sau bình phong giả vờ quét dọn đi ra.
“Những điều nãy giờ đã nói, đều nhớ kỹ chưa?” Thôi Di Sơ nâng chén trà thơm nhấp một ngụm, giọng điệu rõ ràng lạnh hơn trước.
Ngọc Oánh trốn sau bình phong nghe rõ ràng lời của hai người, đương nhiên hiểu nàng không vui vì điều gì.
Triệu Huyền Hựu hỏi đến chuyện đêm qua, giọng điệu rõ ràng dịu dàng hơn một chút, tự nhiên khiến Thôi Di Sơ nổi cơn ghen.
Nàng cúi đầu thuận mắt đáp: “Nô tỳ đã nhớ kỹ.”
Thôi Di Sơ thấy nàng thuận phục như vậy, sắc mặt hơi hòa hoãn một chút, lại nói: “Nghe Bảo Châu nói, ngươi bán thân làm nô, là vì mẫu thân bệnh nặng?”
Ngọc Oánh từ nhỏ sống nương tựa vào mẹ, nhà có hai gian phòng, nửa mẫu ruộng cằn, cuộc sống thanh bần nhưng yên ả.
Đáng tiếc ba năm trước mẫu thân vào núi hái thuốc bị rơi từ vách đá xuống, từ đó hôn mê bất tỉnh.
Bán nhà, bán ruộng, vẫn không đủ tiền chữa bệnh cho mẹ, bất đắc dĩ, Ngọc Oánh chỉ có thể bán thân làm nô.
Nghe nàng nhắc đến mẹ, nghĩ đến cảnh tượng bi thảm kiếp trước mẹ không ai chăm sóc mà chết cô độc, hận ý trong lòng Ngọc Oánh lại một lần nữa trào dâng, ánh mắt tối sầm lại: “Vâng.”
“Bà ấy hiện giờ ở đâu?”
Kiếp trước khi Thôi Di Sơ nói ra chuyện này, Ngọc Oánh chỉ nghĩ mẹ mình có cứu rồi, nào ngờ đối phương lấy đây làm mồi, chỉ chờ con cá béo như nàng cắn câu.
“Mẫu thân của nô tỳ đang ở trong thiện đường của Vân Thủy am, toàn nhờ các ni cô cho bát cháo sống qua ngày.”
Thôi Di Sơ nói ra vẻ rất ân cần: “Bệnh tình trầm trọng như vậy, nghĩ cũng biết thầy thuốc thông thường không thể chữa trị. Ngọc Oánh, chỉ cần ngươi làm tốt việc này, ta sẽ sai người mời danh y đến chẩn trị cho mẹ ngươi.”
“Thật sao?” Ngọc Oánh giả vờ ra vẻ mừng rỡ khôn xiết, hướng về Thôi Di Sơ cảm tạ ơn cứu mạng, “Đa tạ Thế tử phu nhân cứu mạng chi ân.”
Thấy Ngọc Oánh dễ dàng tin lời mình như vậy, Thôi Di Sơ vừa khinh bỉ vừa đắc ý, dừng một chút, nàng tiếp tục nói: “Ta vốn là người thưởng phạt phân minh, chỉ cần ngươi làm việc ổn thỏa, tuyệt đối sẽ không bạc đãi.”
Bảo Châu thấy thời cơ đã khá ổn, liền nói: “Vẫn chưa hiểu sao? Giờ ngươi trèo lên giường, nếu phu nhân đề bạt, người khác chỉ có bắt chước theo, ngươi hãy phụng sự Thế tử trước, chỉ cần ngươi làm việc đắc lực, phu nhân đương nhiên sẽ đề bạt ngươi làm thông phòng, không cần vội vàng nhất thời nửa khắc, mau tạ ơn đi.”
“Thật sao?” Ngọc Oánh vừa sợ vừa mừng nhìn về phía Thôi Di Sơ.
Nàng phe phẩy chiếc quạt cung đình, khẽ gật đầu.
Gia giáo công phủ rất nghiêm, từ nhỏ mẫu thân đã dạy nàng cách quản giáo nô bộc.
Nô bộc thấp hèn ngu độn, nhưng lại phải dựa vào họ làm việc, bởi vậy phải vừa ban ơn vừa thi triển uy, đánh một gậy rồi lại cho một quả táo ngọt.
Cho nên lần này đối phó với Ngọc Oánh, trước hết bắt gian tại giường dùng tính mạng đe dọa, sau đó hứa hẹn thông phòng và cứu mẹ, căn bản không sợ nàng không nghe lời.
“Phu nhân khoan dung độ lượng, không truy cứu tội nô tỳ say rượu thất đức, còn sẵn lòng đề bạt nô tỳ, nô tỳ cả đời này nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp phu nhân.”
Thôi Di Sơ vừa định đuổi Ngọc Oánh xuống, lại thấy Ngọc Oánh quỳ xuống.
“Phu nhân, nô tỳ có một việc muốn cầu xin.”"
}
