Chương 37: Chân Tâm Ở Đâu.
“Chiếc bánh hạt dẻ độc lại là chuyện thế nào?” Trầm mặc hồi lâu, Triệu Huyền Hựu chợt hỏi, “Ai đưa cho ngươi?”
Về những chuyện trong đêm ấy, những gì hắn muốn biết đã biết rồi, phần còn lại, hắn phải hỏi rõ Thôi Di Sơ.
Ngọc Oánh đáp: “Cũng giống như rượu trái cây lần trước, là do Bảo Châu đưa cho nô tỳ.”
Bảo Châu là đại tỳ nữ bên cạnh Thôi Di Sơ, rượu trái cây hay bánh hạt dẻ, tất nhiên đều là do Thôi Di Sơ ra lệnh, nàng ta mới đem cho Ngọc Oánh.
Nghĩ đến vụ giết người diệt khẩu Chu ma ma lần trước, Thôi Di Sơ muốn trừ khử Ngọc Oánh, Triệu Huyền Hựu cũng chẳng thấy lạ.
“Ngươi biết chiếc bánh hạt dẻ ấy có độc?”
Ngọc Oánh khổ sở cười một tiếng, “Thực ra nhớ lại, từ khi phu nhân biết Thế tử từng gặp nô tỳ, thái độ của bà ấy đối với nô tỳ đã có chút thay đổi. Hôm qua Bảo Châu bưng bánh hạt dẻ đến, nô tỳ dù ngu ngốc, cũng nhớ đến chuyện rượu trái cây lần trước. Bảo Châu là đại tỳ nữ bên cạnh phu nhân, đừng nói là tiểu tỳ nữ, ngay cả các quản sự các phòng các viện cũng phải nịnh bợ nàng ta. Vô duyên vô cớ, nàng ta lại đem bánh hạt dẻ cho ta, ta liền biết có điều kỳ quặc, nên cứ để đó chẳng dám ăn.”
“Về sau sao lại ăn?”
“Trời một chút một chút tối dần, nô tỳ muốn ra ngoài, lại bị tỳ nữ canh gác ở ngoài ngăn lại, còn chỉ trỏ nô tỳ không ăn bánh hạt dẻ, là phung phí tấm lòng của phu nhân, là bất kính với phu nhân. Nô tỳ càng thấy chiếc bánh có vấn đề, đối phương ép buộc quá đáng, nô tỳ chỉ muốn trốn thoát, nhưng căn bản không trốn nổi.”
“Các ngươi trong phòng bên đã xảy ra tranh chấp?”
Ngọc Oánh gật đầu.
Lần này Thôi Di Sơ có giữ được Bảo Châu hay không, nàng không biết.
Nhưng nàng biết, tiểu tỳ nữ hôm qua giúp Bảo Châu chặn nàng, lần này nhất định không sống nổi.
Nàng không thể thừa nhận mình đã sớm chuẩn bị sẵn việc phóng hỏa, đổ hết mọi chuyện lên đầu tiểu tỳ nữ kia là tốt nhất.
“Thế tử minh giám. Nàng ta xông tới nắm lấy chiếc bánh hạt dẻ nhét vào miệng nô tỳ, nô tỳ chỉ có thể cắn chặt răng, giành giật với nàng ta miếng bánh hạt dẻ ấy, cũng là lúc này vô tình làm đổ giá nến, phòng bên bốc cháy, trong sân viện hỗn loạn, nô tỳ rốt cuộc có được cơ hội chạy ra ngoài.”
Ngọc Oánh vừa nói, vừa liếc nhìn thần sắc của Triệu Huyền Hựu.
Chỉ là ánh mắt hắn thâm thúy, rất khó để người khác nhìn ra tâm tư của hắn.
“Về sau nhìn thấy Thế tử đi tới, nô tỳ biết, trong phủ này người duy nhất có thể chủ trì công đạo chính là Thế tử, tiếc thay, còn chưa kịp hồi báo với Thế tử, nô tỳ đã trúng độc phát tác, thứ độc dược ấy thực quá lợi hại, nô tỳ chỉ môi chạm phải một chút đã suýt mất mạng.”
Ánh sắc sắc bén trong mắt Triệu Huyền Hựu khẽ lóe lên.
“Ngươi nên mừng vì mình chỉ dính phải một chút trên môi, bằng không ngươi đã không sống qua được đêm hôm qua.”
Thôi Di Sơ đã động sát niệm với nàng, Ngọc Oánh vì mưu cầu một tia sinh cơ, không thể không lấy mạng ra đánh cược.
Dù giờ phút này đã vượt qua hiểm cảnh, cũng không khỏi sợ hãi.
Nàng chợt ngẩng mắt, nhìn về Triệu Huyền Hựu: “Cầu xin Thế tử cứu nô tỳ một mạng.”
Nhìn ánh nước mắt ẩn hiện trong mắt Ngọc Oánh, vẻ lạnh lùng nghiêm khắc trên mặt Triệu Huyền Hựu không khỏi có chút lay động.
“Ngươi muốn ta cứu thế nào?”
“Nô tỳ muốn được ở lại Hồng Huy Đường làm việc.” Dường như sợ Triệu Huyền Hựu hiểu lầm, Ngọc Oánh vội vàng bổ sung một câu, “Nô tỳ không phải muốn cầu xin điều gì, chỉ cần có thể ở lại Hồng Huy Đường, làm việc quét dọn cũng là cực tốt rồi.”
Triệu Huyền Hựu không tỏ ý gì, đứng dậy thẳng bước ra khỏi nội thất.
Còn chưa vào thư phòng, Nguyên Thanh đã tiến lên nói: “Thế tử, phu nhân phái người tới truyền lời, nói là ở Lưu Phương Quán đã chuẩn bị tiệc, toàn là món Thế tử thích ăn, mời Thế tử qua đó dùng bữa.”
Xem công văn nửa ngày, Triệu Huyền Hựu thực sự đói bụng.
Nhưng Lưu Phương Quán… không hiểu vì sao, vừa nghĩ tới nơi đó, hắn liền cảm thấy có chút buồn nôn, chán ngấy hết cả muốn ăn.
“Không đi. Nàng ấy nếu muốn gặp ta, lúc này hãy đến Hồng Huy Đường. Dọn cơm.”
“Tuân lệnh.”
Nguyên Thanh cung kính lui xuống, truyền lời xong, nhà bếp rất nhanh đã bưng bữa trưa lên.
So với những món ăn tinh tế cầu kỳ của Dư tẩu tử, tay nghề của lão đầu bếp Hầu phủ có vẻ mộc mạc hơn nhiều, nhưng lại là khẩu vị Triệu Huyền Hựu đã quen ăn từ nhỏ đến lớn.
Hắn vừa ăn được vài miếng, Nguyên Thanh đã dẫn Thôi Di Sơ bước vào.
“Gia gia, phu nhân tới rồi.”
Triệu Huyền Hựu “Ừm” một tiếng, Nguyên Thanh hiểu ý lui ra ngoài.
Thôi Di Sơ thong thả bước vào bảo sả, nhìn Triệu Huyền Hựu đang chuyên tâm dùng bữa, chỉ có thể siết chặt ngón tay.
Nàng tới rồi, hắn thậm chí còn không ngẩng đầu lên một cái?
Lúc vào Hồng Huy Đường, nàng đặc biệt hỏi Nguyên Thanh, biết được Ngọc Oánh đã tỉnh táo.
Triệu Huyền Hựu đối với nàng thái độ như vậy, nhất định là tiện nhân Ngọc Oánh kia đã nói xấu nàng trước!
Tiện nhân này… sao mạng lại cứng thế, thuốc diệt chuột cũng không giết chết được nàng?
Triệu Huyền Hựu chợt ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy biểu cảm giận dữ tới mức hừng hực trên mặt Thôi Di Sơ, hắn lại khẽ cười lên.
“Phu nhân sao lại nóng giận lớn thế?”
Thôi Di Sơ trong lòng đập thình thịch, không ngờ Triệu Huyền Hựu đột nhiên ngẩng đầu, nhất thời trên mặt nổi lên hơi nóng, lòng bàn tay lại vì căng thẳng mà toát mồ hôi lạnh.
“Thế tử hiểu lầm rồi, thiếp chỉ là không biết Thế tử vì sao sinh khí với thiếp? Sáng nay đều không chịu gặp thiếp.”
Triệu Huyền Hựu buông đũa xuống, “Phu nhân ngồi xuống nói chuyện đi.”
Thôi Di Sơ gật đầu, ra sức duy trì nụ cười trên mặt.
Từ sau vụ hỏa hoạn ở Lưu Phương Quán đêm qua, tất cả mọi chuyện đều trái ngược với dự tính của nàng, nàng thực sự đã hoảng loạn mất rồi.
“Sáng nay lúc phu nhân tới, ta đang xem công văn Trung thư tỉnh gửi tới, lúc ta làm việc, vốn không thích bị quấy rầy.”
“Thiếp biết rồi.” Thôi Di Sơ nâng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm, “Vừa nãy lúc thiếp vào, Nguyên Thanh nói Ngọc Oánh đã tỉnh rồi.”
Triệu Huyền Hựu “Ừm” một tiếng, nhưng không nói thêm gì.
Hiện tại Thôi Di Sơ sốt ruột nhất chính là Ngọc Oánh rốt cuộc đã nói gì với Triệu Huyền Hựu, đối phương tiết kiệm lời như vậy, đối với nàng mà nói thực sự là một cực hình.
“Hôm qua là phòng bên của nàng ta bốc cháy, nàng ta có nói gì không?”
“Nàng ấy nói rất nhiều, không chỉ là chuyện hỏa hoạn.”
“Rất nhiều lời?” Thần sắc Thôi Di Sơ cứng đờ, lời nói ra vô cùng gượng gạo, hoàn toàn không có khí độ và phong phạm như mọi khi, “Nàng ta nói gì?”
Triệu Huyền Hựu cười nhạt, đối mặt với Thôi Di Sơ đang căng thẳng, lại tỏ ra nhẹ nhàng mây gió.
“Ngọc Oánh nói, từ ngày bổn thế tử hồi phủ, người trong Lưu Phương Quán cùng bổn thế tử đồng miên chính là nàng.”
Dù đã sớm đoán trước, nhưng khi Triệu Huyền Hựu tự miệng nói ra lời này, đầu óc Thôi Di Sơ vẫn trống rỗng một mảng.
Nàng nắm chặt tay, lòng bàn tay không khỏi ướt đẫm mồ hôi, ngay cả trán cũng toát mồ hôi.
Triệu Huyền Hựu vốn đã không nghi ngờ lời Ngọc Oánh, chỉ là nhìn thấy phản ứng của Thôi Di Sơ như vậy, chợt cảm thấy thật vô vị.
Trước hôm nay, hắn vốn còn mang ý định muốn cùng người nữ tử trước mắt này chung sống trọn đời.
Thật là một trò cười.
Hắn hung hăng thở ra một hơi khí uất, lúc nhìn lại Thôi Di Sơ, ánh mắt đột nhiên sắc bén hơn nhiều.
“Ngọc Oánh nói, lần đầu là Bảo Châu khuyên nàng uống nhiều rượu trái cây, hôm qua nàng trúng độc, lại là Bảo Châu đưa bánh hạt dẻ cho nàng. Phu nhân có biết đây là nguyên do gì không?”
“Cái này…” Thôi Di Sơ đã hoàn toàn mất hết bình tĩnh, ấp úng một lát, chỉ có thể cố chấp nói, “Thiếp lại không biết còn có chuyện như vậy. Lần đầu? Lần đầu là lúc nào?”
“Lần đầu của phu nhân với ta, đương nhiên là ngày ta hồi phủ.” Triệu Huyền Hựu nhẫn nại nói chậm rãi, “Phu nhân có thể minh minh bạch bạch nói cho ta biết không, đêm hôm đó, người trên giường rốt cuộc là Ngọc Oánh hay là phu nhân?”
