Chương 78: Một Niệm Nhập Ma.
Lời lẽ của Diệp lão thái quân khiến Triệu Huyền Hựu không khỏi có chút kinh ngạc.
"Huyền Hựu, giả như chuyện này không dính dáng đến vị kia trong Đông cung, có lẽ ta sẽ do dự, nhưng đã nàng ta có liên quan với người đó, thì tuyệt đối không thể lưu lại trong Tĩnh Viễn Hầu phủ." Diệp lão thái quân nói ra những lời tâm huyết, "Nhà ta tuy là tông thất, nhưng vẫn là bề tôi. Có thể an thân lập mệnh nhiều năm như vậy, dựa vào chính là biết giữ mình, tránh họa. Hiện tại trong triều ngoài nội đều có nhiều lời dị nghị về năng lực của hắn, tương lai thế nào tuy không biết, nhưng hắn rốt cuộc vẫn còn ở Đông cung, chúng ta chớ có đi trêu chọc hắn."
Nhắc đến Thái tử Triệu Tôn, Triệu Huyền Hựu lại nhớ đến ánh mắt kiêu ngạo lãnh đạm của đối phương, không khỏi nắm chặt nắm tay.
Diệp lão thái quân nhìn biểu cảm nhẫn nhịn kìm nén của Triệu Huyền Hựu, càng thêm áy náy, giận dữ đấm mấy cái vào ngực.
"Quy căn kết để, là lão bà ta này ngu xuẩn, trước khi nói thân lại không chịu điều tra cho kỹ, cưới cho ngươi một người đàn bà như vậy về nhà."
"Tổ mẫu!"
Triệu Huyền Hựu nhíu mày đỡ lấy bà, điều hắn không muốn thấy nhất chính là tổ mẫu vì chuyện này hao tâm thương thần, thấy lão nhân gia hối hận đấm ngực dậm chân, trong lòng hận cực những kẻ kia, thầm thề sẽ báo trả sự nhục nhã hôm nay gấp trăm lần.
Chỉ là trong Lạc Thọ Đường, hắn không dám biểu lộ một hai, khiến tổ mẫu lo lắng.
Hắn cung kính khuyên: "Lão nhân gia không nên vì những chuyện này mà bận tâm, có lỗi không phải là ngài, mà là những kẻ tính toán chúng ta. Tổ mẫu, ngài còn nhớ lúc trước là ai đã nhắc với ngài về Thôi Di Sơ không?"
Diệp lão thái quân nghe vậy, suy nghĩ kỹ một chút: "Là một lão tỷ muội của ta, lão thái quân phủ Thành Quốc công, lúc đến thăm ta có nhắc ngươi vẫn chưa đính hôn, bà ấy liền nói Hưng Quốc công phủ có nhân tuyển thích hợp. Ôi, ta cũng có hơi điều tra qua, nói phẩm mạo của nàng xuất chúng, đều là kỳ thư trong số các quý nữ kinh thành, chỉ là trước đó có ý gả vào hoàng gia nên mới trì hoãn hôn sự. Ta mời bọn họ đến hầu phủ uống trà, nhìn đứa trẻ đó quả thật xuất chúng, xứng với ngươi, thế là vội vàng định xuống."
Lão thái quân phủ Thành Quốc công quả thật quen biết Diệp lão thái quân nhiều năm, giao tình khá sâu, không có ý hãm hại.
Nghĩ đến ngay cả Bình vương cũng không biết nội tình, ắt lão thái quân họ Vu cũng bị bưng bít.
"Tổ mẫu, trong lòng tôn nhi đã có số rồi, chuyện cũ không cần nhắc lại nữa. Chỉ cần lão nhân gia thân thể vô ngại, tôn nhi không quan tâm gì cả."
Nghe lời an ủi này của Triệu Huyền Hựu, Diệp lão thái quân vừa đau lòng lại cảm động, bà vỗ vỗ mu bàn tay Triệu Huyền Hựu, "Ngươi thật sự không quan tâm?"
Kết phát thê tử trước hôn dâm đãng, đây là kỳ sỉ đại nhục.
Triệu Huyền Hựu khẽ cong môi: "Tôn nhi đã nói, tôn nhi chỉ quan tâm đến lão nhân gia, còn nàng ta... hừm, nàng ta không xứng."
Trước khi giãi bày vào đêm yến sinh thần, hắn quả thật oán hận nàng, nên hắn thất thái bạo nộ, nói nhiều lời cố ý làm nhục nàng.
Nhưng sau khi bước ra khỏi Thính Vũ Các, hắn chợt lạnh lùng bình tĩnh lại.
Người nữ tử bẩn thỉu độc ác như vậy, đáng gì để hắn động nộ?
"Tốt, không hổ là đứa trẻ ta nuôi lớn, làm việc dứt khoát, không lôi thôi." Diệp lão thái quân hít một hơi thật sâu, "Người như nàng ta, cũng không xứng để ta tiếc nuối, mau chóng viết hưu thư, đêm nay ngươi về liền viết, ngày mai đuổi nàng ra khỏi phủ."
Thấy tổ mẫu phấn chấn tinh thần, Triệu Huyền Hựu rốt cuộc yên tâm, "Tổ mẫu không cần vì việc này lo lắng, tôn nhi sẽ nhanh chóng xử lý ổn thỏa chuyện này."
"Càng nhanh càng tốt," Diệp lão thái quân thần sắc thanh minh, "Nữ tử này vốn do ta cưới về, đuổi đi thì cứ lấy danh nghĩa của ta, nói nàng không hiếu thuận trưởng bối là được. Hưng Quốc công phủ làm chuyện xấu hư tâm hư, ắt sẽ nhận lời, giả như bọn họ nhất tâm tìm chết, chúng ta cũng không cần khách khí."
Thôi Di Sơ dâm đãng là sự thật, nhưng việc dính đến Đông cung, tuyệt đối không thể nhắc chuyện này, đánh lá bài hiếu thuận là ổn thỏa nhất.
Hưng Quốc công phu phụ sớm biết con gái thất trinh, nhưng vẫn gả nàng vào hầu phủ, còn tìm cách che giấu, thật đáng ghét.
Giả như bọn họ có chút tự biết mình thì thôi, giả như dám náo loạn, Tĩnh Viễn Hầu phủ cũng chẳng có gì đáng sợ.
"Tôn nhi minh bạch, tổ mẫu yên tâm dưỡng thân thể, những việc này cứ giao cho tôn nhi phiền não."
"Ôi," Diệp lão thái quân quả thật đau lòng, mệt mỏi rồi, bà nhìn Triệu Huyền Hựu, chậm rãi nói, "Ngươi lớn rồi, có thể gánh vác được môn đình hầu phủ, lòng ta rất được an ủi."
"Đừng nói những lời này nữa, tổ mẫu gần đây sao chép kinh gì, tôn nhi muốn đọc đọc kinh văn, ngưng thần tĩnh khí một chút."
Hắn gọi Hình ma ma tới hầu hạ Diệp lão thái quân thay y phục rửa ráy, đợi đến khi lão nhân gia nằm xuống sàng, hắn lấy một cuốn "Địa Tạng Bổn Nguyện Kinh" đã sao chép xong ngồi bên sàng đọc lên.
Diệu pháp nghĩa lý trong kinh văn, quả thật dễ ngưng thần tĩnh khí nhất.
Nghe một lúc, tâm tư của Diệp lão thái quân quả thật bình hòa nhiều lắm.
Chỉ là đêm nay biết chuyện lớn như vậy, làm sao có thể dễ dàng chợp mắt, bà lặng lẽ nghe kinh văn, thỉnh thoảng cùng Triệu Huyền Hựu thảo luận vài câu, mãi đến giờ Tý mới rốt cuộc khép mắt lại.
Triệu Huyền Hựu nhìn tổ mẫu đã ngủ, nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Chuyện Thôi Di Sơ dâm đãng, người bị tổn thương sâu nhất chính là tổ mẫu, thật đáng hận.
Hắn đặt kinh Phật xuống, dặn dò Hình ma ma mấy ngày tới nhớ chuẩn bị canh an thần cho lão thái thái, rồi mới hướng Hồng Huy Đường bước đi.
Đêm đã khuya, trăng sáng trên không treo cao.
Hầu phủ hưng vượng trăm năm, hai bên dũng đạo toàn là cây cao cây đẹp, đứng thẳng như lọng, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng chim kêu.
Triệu Huyền Hựu niệm kinh Phật đã lâu, trong chốc lát cũng có cảm giác nhẹ nhàng thanh linh "Người nhàn hoa quế rụng, đêm yên núi xuân không".
Thả bộ trở về Hồng Huy Đường, chỉ có Nguyên Thanh ngồi dưới hiên gật gù chờ hắn.
Nguyên Thanh một mực theo hắn tập võ, cũng coi như tai thính mắt tinh, nghe thấy tiếng bước chân liền mở mắt, dụi mắt nghênh đón lên.
"Gia gia về muộn thế, chẳng lẽ còn ra phủ rồi?"
Triệu Huyền Hựu nói: "Hầu tổ mẫu nói chuyện thêm một lúc."
"Lão thái thái tinh thần tốt thế ạ?"
Ánh mắt Triệu Huyền Hựu tối sầm lại, cái tinh thần đầu này, hắn thà rằng tổ mẫu vĩnh viễn đừng có lại.
Chuyện Thôi Di Sơ, phải tốc chiến tốc thắng, để tổ mẫu mắt không thấy tâm không phiền mới tốt.
Nguyên Thanh nhìn ánh mắt âm trầm của hắn, biết mình nói sai rồi, chỉ là không biết làm sao bù đắp, vội vàng đi lấy nước cho hắn.
Đang rửa chân, Triệu Huyền Hựu chợt nhớ ra một việc: "Trước đó bảo các ngươi đưa đồ đến Hưng Quốc công phủ, đã đưa chưa?"
"Hả?" Nguyên Thanh ngẩn người, tỉnh táo lại, "Gia gia nói cái bình đó ạ? Hôm qua Tống quản gia đã sai người đưa đi rồi."
Hôm qua nhận được cái bình đó, hôm nay vẫn một chút tin tức đều không có, đúng là khá trầm được khí.
Xem ra cái danh yêu con gái của Hưng Quốc công này, cũng chỉ là nói suông mà thôi.
Triệu Huyền Hựu lau chân, đuổi Nguyên Thanh ra ngoài.
Vòng qua bình phong sơn thủy miêu kim, nhìn thấy sàng đà trống trơn, Triệu Huyền Hựu nheo mắt, biết nàng đã về phòng bên ngủ rồi.
Cũng không biết nên nàng nàng cẩn thận hay nhát gan nữa, lại không nói không cho nàng ngủ ở đây.
Triệu Huyền Hựu thổi tắt ngọn nến, sờ mò trong bóng tối hướng phòng bên đi tới.
Cánh cửa bên này khép hờ, hắn vài bước đi đến bên sàng ngồi xuống, Ngọc Oánh đã ngủ say từ lâu.
Triệu Huyền Hựu tham luyến hương ấm ngọc mềm, nhanh chóng nằm xuống bên cạnh nàng.
Trong phòng bên chỉ có một cái cửa sổ nhỏ, tối om, không nhìn rõ người, hắn chỉ có thể mò mẫm nâng chân nàng lên.
Ngọc Oánh rốt cuộc tỉnh, mềm mại kêu lên một tiếng "Thế tử".
Đều nói một niệm thành Phật, một niệm nhập ma, đọc kinh cả một buổi tối, vừa nhạt nhẽo lại yên tĩnh rồi, chỉ chạm vào nàng một cái liền triệt để trầm luân.
Rốt cuộc không có duyên Phật, đã định phải lưu luyến hồng trần.
