Chương 90: Nhớ nàng rồi.
Tiết Đại Thử, cỏ mục hóa thành đom đóm, mưa lớn thường xuyên.
Vừa rồi bên ngoài còn nắng ấm mây lành, chỉ chốc lát đã có đám mây đen dày đặc tụ lại trên không Thái Dịch Trì, vài tiếng sấm ầm ầm vang lên, mưa rào rào đổ xuống.
“Vâng, thần đã cùng họ Thôi hòa ly.”
“Lần trước hỏi ngươi, trông vẫn còn khá hòa thuật mà?”
“Việc nhà của thần, không đáng để bệ hạ phải nghe.”
“Ồ? Ngươi không nói, trẫm càng thêm tò mò.”
“Thần lâu không ở kinh thành, không biết họ Thôi cùng tổ mẫu bất hòa đã lâu, hôm trước biết được nàng bất kính với tổ mẫu, thần khuyên giải mãi không được, đành phải hòa ly.”
“Lại có chuyện như vậy? Hòa ly cũng tốt.” Hoàng đế đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn vô số hạt mưa rơi xuống mặt hồ Thái Dịch Trì, khuấy lên vạn ngàn gợn sóng, “Trẫm ngược lại khá ngưỡng mộ ngươi đấy.”
Triệu Huyền Hựu theo đó đứng lên, đứng bên cạnh hoàng đế, nghe ra ý có hàm ý, nhưng không dám suy đoán bừa.
“Thần hoảng sợ.”
Hoàng đế nhìn hắn, khẽ cười một tiếng: “Người mình không thích, ký một tờ hòa thư là có thể đuổi đi, lẽ nào còn không đáng ngưỡng mộ sao?”
Người cần viết hòa thư, chỉ có chính thê… Lời này của hoàng đế, hướng thẳng đến hoàng hậu.
Triệu Huyền Hựu cân nhắc giây lát, cung kính nói: “Nỗi lo của bệ hạ, không phải thần có thể hiểu được.”
“Ngươi không thể hiểu nỗi phiền não của trẫm, nhưng có thể vì trẫm chia sẻ được không?”
Triệu Huyền Hựu bỗng quỳ xuống, chắp tay nói: “Vì quân phân ưu là bổn phận của bề tôi, khắp thiên hạ, thần chỉ trung thành với hoàng thượng một người.”
Hoàng đế quay đầu lại, đứng trên nhìn xuống hắn, nheo mắt lại.
“Ngươi và Bình vương vẫn luôn thân thiết, lẽ nào không trung thành với hắn sao?”
“Bình vương đối với thần nhiều lần đề bạt, thần rất cảm kích, nhưng thần không phải gia thần của ngài ấy.”
Hoàng đế thần tình không gợn sóng, không nói thêm gì nữa, nhạt nhẽo nói: “Đứng lên đi, cùng trẫm ngắm mưa.”
Triệu Huyền Hựu đứng phía sau hoàng đế.
Mặt nước Thái Dịch Trì rộng lớn, hạt mưa lác đác rơi trên hồ, quả thật vừa êm tai vừa tráng lệ.
“Ba ngày sau trẫm sẽ bày giá đến Ly Xuyên, vốn định để ngươi dẫn gia quyến tùy hành, ngươi đã hòa ly rồi, tùy ngươi dẫn người gì đi cũng được.”
“Thần tạ ơn chúa thượng long ân.”
Triệu Huyền Hựu cùng hoàng đế ở Thanh Phong Hiên nói chuyện rất lâu, cho đến khi mây tan mưa tạnh mới ra khỏi cung.
Hoàng đế thăm dò hắn mấy lần, lời nói càng lúc càng sâu, hôm nay rốt cuộc nhắc đến hoàng hậu, xem ra ngài càng ngày càng tin tưởng mình rồi.
Chỉ là Triệu Huyền Hựu lâu không ở kinh thành, đối với tình thế trong cung không hiểu rõ, chuyến đi Ly Xuyên lần này, vẫn không thể khinh suất.
Ra khỏi cung, Triệu Huyền Hựu thẳng đường về phủ, xe ngựa vừa đến trước cổng Hầu phủ liền bị người chặn lại.
Vén rèm lên xem, nguyên là Diệp Mặc Hàm.
Xem ra, tin tức hắn cùng Thôi Di Sơ hòa ly không chỉ truyền vào trong cung, mà còn truyền khắp cả kinh thành.
Nhìn Diệp Mặc Hàm một mặt hiếu kỳ, Triệu Huyền Hựu khá có chút bất đắc dĩ nói: “Vào trong cùng ta uống vài chén.”
“Được,” Diệp Mặc Hàm liên tục gật đầu, “Ta mang theo hai bình Lưu Quang nhưỡng của Minh Nguyệt lâu, gọi nhà bếp xào mấy món mồi là được.”
Vừa vào Hồng Huy Đường, Diệp Mặc Hàm ngắm nghía đồ đạc bày biện trong phòng, cảm thán nói: “Mới mười mấy ngày không đến, trong phòng đã nhã nhặn hơn nhiều.”
Thật sao?
Triệu Huyền Hựu mày tĩnh mắt lặng, nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong phòng quả thật có chút thay đổi, phương vị bày bình hoa, kiểu dáng rèm cửa, vị trí đồ cổ, đều có chút biến động.
Trước kia Hồng Huy Đường không người ở, bày biện lạnh lẽo, Triệu Huyền Hựu không để ý, nghĩ lại, cũng là vì Ngọc Oánh mới có thêm chút hơi thở nhân gian.
“Ngọc Oánh đâu?” Triệu Huyền Hựu bỗng nhiên mở miệng.
Nguyên Thanh đáp: “Ngọc Oánh hôm nay được nghỉ, vẫn chưa về phủ ạ.”
Vẫn chưa về phủ, cũng không biết ở ngoài làm gì, thăm mẹ cũng không cần thăm lâu như vậy chứ.
Triệu Huyền Hựu dẫn Diệp Mặc Hàm đi đến hậu viện, rất nhanh đã có người bưng tiểu thái lên.
Diệp Mặc Hàm quả nhiên hỏi đến chuyện hòa ly.
Triệu Huyền Hựu liền đem chuyện Thôi Di Sơ không hiếu thuận với bà nội kể một lần.
Trước đó Triệu Huyền Hựu từng hỏi Diệp Mặc Hàm rất nhiều chuyện về Thôi Di Sơ, trong mắt Diệp Mặc Hàm, đương nhiên là lời nói thoái thác, chỉ là Triệu Huyền Hựu không nói, hắn không tiện truy hỏi.
“Ngươi ở kinh thành bạn bè nhiều, nhân mạch rộng, nếu có người hỏi thăm ngươi, ngươi cứ nói như vậy đi.”
Diệp Mặc Hàm hiểu ý: “Yên tâm, không quá ba ngày, người trong kinh thành đều sẽ biết chuyện Thôi Di Sơ nàng ta bất kính với lão thái thái. Chỉ là, huynh, Hưng Quốc công phủ có chịu yên không?”
“Hừ, lúc trước môn thân sự này là nhà họ lừa Hầu phủ,” Triệu Huyền Hựu lạnh cười, “Ta vốn nghĩ là hưu thê, là họ khẩn thiết cầu xin, ta mới đổi thành hòa ly, ngươi nói họ có chịu yên không?”
Lời nói đến mức này, Diệp Mặc Hàm đã hiểu.
Nghi Ninh công chúa nói Thôi Di Sơ trước hôn nhân “hành sự khinh phù” là thật, và đã để Triệu Huyền Hựu nắm được chứng cứ.
“Đại trượng phu lo gì không có vợ, lần sau huynh cưới nữa, không chừng bao nhiêu nhà muốn đến leo cao kết thân đây. Huynh, ta kính ngươi một chén.”
Triệu Huyền Hựu cùng hắn chạm chén xong, cầm đũa lên gắp thức ăn, ánh mắt liếc thấy món sơn duẫn xào thanh đạm trên bàn, hắn nhớ ra, Ngọc Oánh rất thích ăn món này, nói là chua thanh mát mở mang dạ dày.
Trong lòng hắn vô cớ phiền táo, người phụ nữ này cũng quá hoang dã rồi.
Trời sắp tối rồi vẫn chưa về phủ, không sợ trên đường gặp phải dâm tặc sao?
-
Ngọc Oánh vốn định đi Thái Hòa Lâu mua gà ăn mày và kẹo sơn tra là về phủ, chỉ là nàng đi quá muộn, trong tiệm kẹo sơn tra đã bán hết sạch, nàng hỏi thăm chủ tiệm, liền vội vàng đi đến một tiệm bánh kẹo khác gần đó.
Đang lúc cân kẹo, phía sau đột nhiên vang lên một đạo thanh âm.
“Ngọc Oánh cô nương, là cô nương sao?”
Nàng quay người thấy là Thôi Tại Đình, chân mày lập tức cảnh giác thêm mấy phần.
Một mình ở ngoài, gặp người nhà họ Thôi không phải chuyện gì tốt, ai biết an tâm gì.
“Thôi công tử.” Ngọc Oánh kính cẩn gọi một tiếng.
Tĩnh Viễn Hầu phủ và Hưng Quốc công phủ vẫn giao ác, nàng không cần thiết phải thi lễ với Thôi Tại Đình.
Thôi Tại Đình trông có vẻ tiều tụy, so với dáng vẻ lý trực khí tráng trước kia trong Hầu phủ hoàn toàn khác biệt.
Hắn nhìn Ngọc Oánh, chân mày cứng đờ, một bộ muốn nói lại thôi.
Ông chủ nhiệt tình nhấc gói giấy dầu lên: “Cô nương, hai lạng kẹo sơn tra cô nương muốn đã cân xong rồi, còn có hai lạng kẹo vỏ quýt.”
Không mua được kẹo của tiệm Ảnh Tuyết muốn, Ngọc Oánh liền mua thêm cho nàng một loại.
Ngọc Oánh tiếp nhận kẹo, một lần quay người, Thôi Tại Đình vẫn đứng chôn chân ở đó.
Nàng quyết định không thèm để ý hắn, đi vòng qua hắn hướng phía trước bước đi.
Chưa đi hai bước, Thôi Tại Đình tâm tình có chút kích động hô lên: “Ngọc Oánh cô nương hãy dừng bước, hãy nghe tại hạ một lời, hôm nay tại hạ ra ngoài vốn là đặc ý đi tìm cô nương, không ngờ ở đây gặp được cô nương, cũng là lão thiên gia muốn tại hạ sớm báo ơn.”
Hắn muốn báo ơn?
Ngọc Oánh suy nghĩ giây lát, lúc này mới nhớ ra trước đó từng cho Thôi Tại Đình một chén nước, hắn luôn miệng nói muốn báo một chén nước chi ân.
Hắn lại phạm cái khí ngốc gì vậy?
“Một chén nước thôi mà, Thôi công tử không cần để ý, tôi còn vội về phủ, liền không cùng Thôi công tử hàn huyên nữa.”
Thôi Tại Đình bỗng nhiên nói: “Lẽ nào cô nương không quan tâm đến mẹ của mình sao?”
Tại sao hắn đột nhiên nhắc đến mẹ của mình?
Hắn làm sao biết sự tồn tại của mẹ?
Ngọc Oánh mãnh liệt quay đầu lại, chăm chú nhìn Thôi Tại Đình: “Ý của ngài là gì? Mẹ tôi làm sao rồi? Lẽ nào… lẽ nào ngài nói Thôi Di Sơ muốn ra tay với mẹ tôi?”
