Chương 95: Ngọc Chân Du Xuân.
Nghe vậy, trong lòng Ngọc Oánh cũng thấy kinh ngạc.
Triệu Huyền Hựu muốn đi Ly Xuyên hành cung?
Nghe nói tòa hành cung ấy xây dựng suốt mười lăm năm, Hoàng đế vô cùng yêu thích, sau khi xây xong hàng năm đều sẽ tới đó tránh nóng.
Ly Xuyên cách kinh thành không gần, đi xe ngựa phải mất hai ngày mới tới nơi, Triệu Huyền Hựu đi hộ giá, chỉ sợ không một hai tháng thì chẳng về được.
Chẳng trách hắn gọi Phụng Đường tới, là định dẫn nàng ta cùng đi đây.
Bọn họ đều đi rồi, như vậy cũng tốt.
Lão thái quân không quản việc, Triệu Huyền Hựu và Phụng Đường đều không ở kinh thành, Ngọc Oánh có thể nhờ hạ nhân trong hầu phủ lén làm tiện, ra ngoài thăm mẹ nhiều hơn. Nàng vẫn hy vọng có thể tự mình gặp Phùng đại phu một lần, bàn về tình trạng bệnh của mẹ.
Ngọc Oánh đang mải mê suy nghĩ, ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt của Triệu Huyền Hựu từ xa.
Nàng vội vàng nhoẻn miệng cười với hắn, chỉ là nụ cười này quá hư hư thực thực, cười xong liền vội cúi thấp đầu xuống.
“Hiện tại trong hầu phủ không có chủ tử nữ, ta đã nghĩ rồi, từ nay về sau ngươi sẽ phụ trách quản lý việc nội trạch, có gì không hiểu thì hỏi Tống quản gia.”
“Vâng, thiếp không dám tự chuyên, mọi việc sẽ nhiều lần thỉnh giáo Tống quản gia.”
Đây tuy không phải là điều Phụng Đường mong nghe, nhưng có thể quản gia, rốt cuộc cũng khiến nàng vui mừng.
Ít nhất, Triệu Huyền Hựu đã công nhận mình là người phụ nữ của hắn rồi.
“Những ngày ta không ở hầu phủ, ngươi nhớ mỗi ngày tới Lạc Thọ Đường thỉnh an với tổ mẫu, đọc kinh văn cho bà lão nghe.”
“Hả?” Nếu như đoạn nói trước đó với Phụng Đường mà nói là kinh hỉ, thì đoạn nói phía sau này đúng là một gậy đập vào đầu.
Hắn không đưa mình đi Ly Xuyên hành cung sao?
Hắn gọi mình tới chỉ là để sai mình phụ trách quản gia?
“Thế tử.”
“Ừ?” Triệu Huyền Hựu nhướng mày.
“Thiếp…” Nàng muốn tự xin đi Ly Xuyên hành cung hầu hạ, nhưng đối diện với ánh mắt thâm thúy khó lường của Triệu Huyền Hựu, trong lòng không khỏi run sợ.
Việc hắn đã quyết định, nàng không thể thay đổi được.
Nếu như khẩn cầu, rất có thể sẽ giống Trang Hoài Nguyệt, lại càng hỏng bét.
Hôm nay biết được Triệu Huyền Hựu gọi mình tới Hồng Huy Đường, nàng trang điểm vô cùng tinh tế, trên búi tóc trâm ngọc lung lay nhẹ, bên tai đeo hai hạt ngọc bảo thạch đỏ thắm như muốn nhỏ giọt, nhưng nàng không thấy từ trong mắt Triệu Huyền Hựu một chút kinh diễm nào.
Chẳng những thế, hắn thậm chí còn không thèm đánh giá.
Ngọc Oánh sắc nước hương trời, nàng không so được, Ngọc Oánh có bản lĩnh mê hoặc, nàng cũng không so được.
Không so thì thôi.
Quản gia, hiếu kính lão thái thái đều là việc chính thất nên làm, nếu như nàng có thể làm tốt, thời gian lâu rồi Thế tử tự sẽ hiểu con người của nàng, rốt cuộc vẫn là ngày dài tháng rộng.
Đã quyết định, Phụng Đường ôn nhu đáp: “Thế tử yên tâm, thiếp nhất định sẽ hiếu kính lão thái quân thật tốt, nhiều tới Lạc Thọ Đường bầu bạn với bà.”
“Thời gian không sớm nữa, về đi.”
Có lời nói phía trước, Phụng Đường đương nhiên không dám mong mình có thể ở lại Hồng Huy Đường qua đêm.
Nàng không nói thêm gì, cung kính lui xuống.
Trong noãn các chỉ còn lại Triệu Huyền Hựu và Ngọc Oánh, thấy Ngọc Oánh như đang suy nghĩ gì, Triệu Huyền Hựu hỏi: “Đứng chôn chân ở đó phát ngốc gì vậy?”
“Nô tỳ không có phát ngốc,” Ngọc Oánh thu hồi tâm tư, cười tiến lên dọn dẹp bát đĩa, “Gia gia đang nói chuyện chính sự với Phượng Di nương, nô tỳ nào dám chen ngang?”
“Ngươi thần thái bất định đang nghĩ gì vậy?”
Hôm nay hắn nhìn Ngọc Oánh mấy lần, nàng hầu như đều thần hồn phiêu bạt, chỉ có một lần chạm mắt với hắn.
Xuất thần nhiều lần như vậy sao?
Ngọc Oánh đành nói: “Chỉ là một vài chuyện phiền lòng, đều là tạp sự, gia gia không cần biết.”
“Hừ.” Triệu Huyền Hựu lạnh lùng cười, “Ví dụ như cái đồng hương của ngươi là một gã trai trẻ, cũng không cần báo cho ta biết?”
Hả?
Hắn đang nói Trần Đại Ngưu sao?
Ngọc Oánh ngẩn người, hiểu ra là bên quán trọ Đào Nhiên đã bẩm báo với hắn, chỉ là không nắm chắc thần sắc của Triệu Huyền Hựu, cẩn thận nói: “Vậy nô tỳ cũng chưa từng nói đồng hương là nữ tử a.”
“Mẹ ngươi bệnh nặng như vậy, sao lại tìm một gã trai trẻ tới chăm sóc?”
Ngọc Oánh có chút bất lực.
Nàng lại không phải hắn, muốn tìm người thế nào liền có thể tìm người thế ấy.
Chỉ là hắn cứ truy hỏi mãi, Ngọc Oánh đành nói thật, “Trần đại ca là láng giềng của nô tỳ trong thôn, một mực làm việc ở bến tàu kinh thành, trước kia khi mẹ ở Vân Thủy am có các ni cô chăm sóc, Trần đại ca chỉ cần thường xuyên qua đó xem xét một chút là được, lần này từ Vân Thủy am dọn ra quá vội vàng, nô tỳ nhất thời không tìm được người khác giúp đỡ, đợi qua vài ngày ổn định hơn rồi tính sau vậy.”
Lời của Ngọc Oánh câu câu đều có lý, chỉ là Triệu Huyền Hựu nghe thấy cực kỳ không thuận tai.
Phải chăng là vì ba chữ “Trần đại ca” kia?
Nghe thuộc hạ nói người đó tuổi tác tương đương với mình, dung mạo cũng khá tuấn tú, sẵn lòng giúp đỡ mẹ con Ngọc Oánh như vậy, nhất định là trong lòng có quỷ, chỉ là nàng không nhìn ra thôi.
Triệu Huyền Hựu cau chặt lông mày kiếm.
“Có gì mà không tìm được người, ta đã bảo bọn họ tìm một bà lão chăm sóc mẹ ngươi rồi, còn cái Trần đại ca của ngươi kia, đã sắp xếp phòng khác cho ở riêng.”
Lời nói này của Triệu Huyền Hựu khiến Ngọc Oánh lại giật mình một phen.
Hắn tìm bà lão chăm sóc mẹ, còn dời Trần Đại Ngưu ra ngoài rồi?
Nói thật, để Trần Đại Ngưu và mẹ cùng ở một phòng quả thực không hợp tình hợp lý, nhưng mạng người lớn hơn trời, Ngọc Oánh cũng không có cách nào.
Chỉ là nàng không ngờ, Triệu Huyền Hựu lại nhiệt tâm như vậy?
“Gia gia, ngài đối với nô tỳ cũng quá tốt rồi.”
Triệu Huyền Hựu ngẩng cằm lên, kiêu ngạo nói: “Vậy nên ngươi nên báo đáp thế nào?”
Lại là báo đáp…
Ngọc Oánh trong lòng lật hắn một cái, cười tươi rói đi tới phía sau hắn, thay hắn vỗ vỗ vai.
“Nô tỳ thay gia gia thư giãn gân cốt.”
Triệu Huyền Hựu biết nàng đang câu giờ, giọng nói lập tức khàn khàn đi mấy phần: “Giả ngốc đấy hả?”
Từ lúc hắn bắt đầu truy hỏi chuyện Trần Đại Ngưu, Ngọc Oánh đã nhìn ra hắn không vui rồi, lúc này hắn câu câu ám chỉ, Ngọc Oánh cố ý không đón nhận, đại khái hắn sắp nổi giận rồi.
“Nô tỳ không có giả ngốc, nô tỳ đang nghiêm túc nghĩ xem nên báo đáp Thế tử gia thế nào đây.”
“Vào thư phòng lấy cuốn sách trên bàn ra đây.”
Ngọc Oánh nghe thấy mù mịt, chỉ có thể nghe lời vào thư phòng.
Chiếc bàn thư thường ngày chất đầy công vụ văn thư quả nhiên đặt một cuốn sách, nhìn còn rất mới.
Tới gần xem, trên bìa chữ tiểu khải trâm hoa chỉnh tề viết năm chữ “Ngọc Chân Du Xuân Ký”, nhìn giống như một cuốn tiểu thuyết.
Mở trang đầu tiên, kể về Dương Quý Phi sau khi cãi nhau với Huyền Tông bị đuổi ra khỏi hoàng cung, lưu lạc tới dân gian.
Lật trang thứ hai, Ngọc Chân về nhà mẹ đẻ nhưng bị vô tình đuổi ra ngoài, lưu lạc đầu đường, cô khổ vô y.
Trang thứ ba, Ngọc Chân gặp một thư sinh, thư sinh đó đưa nàng về nhà, hàn huyên hỏi han, dần dần nảy sinh tình cảm.
Trang thứ tư, hai người trong thư phòng…
Ngọc Oánh rốt cuộc hiểu đây là loại tiểu thuyết gì rồi, mặt nàng ửng hồng, đang định gấp sách lại, Triệu Huyền Hựu không biết lúc nào đã đi tới phía sau nàng.
Chẳng trách cứ bắt nàng vào thư phòng lấy sách.
Lúc này hắn đứng sau lưng mình, chặn nàng ở trước bàn thư, chẳng phải giống hệt như cảnh tượng trang thứ tư trong sách sao?
“Gia gia, tối nay hãy nói sau đi.” Ngọc Oánh nhu hòa cầu xin.
Triệu Huyền Hựu không thèm để ý, kéo dây lưng của nàng.
“Gia gia.” Ngọc Oánh thấp giọng gọi một tiếng, “Đừng.”
Triệu Huyền Hựu rất thích nghe giọng nói mềm mại của nàng, nghe thì nghe, nhưng lại không chịu nghe theo nàng.
Hắn hơi nhíu mày, học theo hình dáng trong sách ôm Ngọc Oánh lên, đặt ngồi ở mép bàn.
Ngọc Oánh kháng tranh vô hiệu, đành đỏ mặt dựa vào vai hắn.
